Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 478: Tòa thành nhỏ. (2)

Thành Long Châu tuy cũng là châu thành, nhưng nhỏ hơn Hợp Châu nhiều lắm, thành làm bằng đất, thấp lè tè, thành lâu đơn giản thưa thớt, ụ thành nhiều chỗ đã sập mà chẳng tu sửa, sông hộ thành chẳng có, cửa thành có vết nứt.

Long Châu nằm ở thung lũng lòng chảo, khí hậu tương đối ôn hòa, có đồng bằng khá rộng lớn, có rừng, có núi, có sông có suối, chẳng phải là vùng đất có ý nghĩa trọng yếu về mặt quân sự, chẳng phải nút giao thông kinh kinh tế. Nói đơn giản là ngõ cụt, chỉ có thẳng đường vào, tiếp đó muốn đi đâu phải vượt qua muôn trùng núi non, bởi thế tuy không phát triển nhưng chẳng bị nhòm ngó nhiều.

Người đi ra đi vào hoặc đẩy xe, hoặc gánh gồng, đều thong thả vừa đi vừa nói cười cho thấy cuộc sống thoải mái ở đây, mấy tên binh sĩ thì chẳng kiểm tra người ra vào, binh khí vứt dưới đất, ngồi ghế nhìn hai còn chó ở gần cổng thành đít dính vào nhau. Mấy đứa bé không hiểu chuyện hò nhau ném đất đá hoặc cố kéo tách chúng ra, càng kéo càng không tách nổi, hai con chó kêu thảm không ngớt.

Bạch Chi Hàn liếc mắt một cái quay đầu đi, Tả Thiếu Dương ngồi thẳng trông đường hoàng, nhưng miệng cười hăng hắc không tốt lành gì, bị Bạch Chỉ Hàn lườm cháy mày.

Đường xá cũng nhỏ, trục được chính mà chỉ cần đối diện có cái xe ngựa khác đi ngược chiều thôi là phải cẩn thận tránh nhau, bởi vì các quán hàng rong lấn sang hai bên đường quá nhiều, cửa sổ sát đường chi chít những cành trúc nhô ra, treo đủ loại y phục hoặc là chăn đệm, người dân quần áo lam lũ.

Cửa hàng cửa hiệu san sát, có quán ăn vặt, có quán cơm, quầy hoa quả, những tiếng chào mời đủ giọng nam nữ, mấy tháng rồi mới được nghe những âm thanh rộn rã của cuộc sống thế này, Tả Thiếu Dương cảm thấy cảm thấy hết sức êm tai.

Ngay cả Bạch Chỉ Hàn từng sống ở kinh đồ phồn hoa, cũng vén rèm ngắm nhìn phố xá say sưa:” Lúc đói kém bách tính bình thường nơi này có lẽ còn sống thoải mái hơn tài chủ ở Hợp Châu ta.”

“ Ừ, thật đúng với câu, trong tay có lương, trong lòng không loạn.

Chúc chưởng quầy kiến nghị Tả Thiếu Dương tới khách sạn nghỉ ngơi, tắm rửa cho hết bụi bặm trên đường, nếu không kịp, mai đi khám bệnh cũng không muộn, nhưng Tà Thiếu Dương từ chối, bảo hắn dẫn mình tới thẳng nhà viên ngoại có nhi tử bị gãy chân kia.

Viên ngoại đó họ Điền, Điền gia ở bắc thành, nơi tập trung phú thương đại hộ, đường xá không rộng hơn, song không có hàng quán bày tùy tiện, qua lại trên đường không phải nha hoàn gia đinh thì những người y phục hoa lệ là lượt.

Chu chưởng quầy đi đầu dẫn đường, tới trước một trạch viện, báo danh với trông cửa, chẳng mấy chốc cửa chính rộng mở, đích thân Điền viên ngoại ra đón đoàn người của Hằng Xương dược hành.

Điền viên ngoại tuần chừng năm mươi, người thấp đậm, trông trầm ổn vững vàng, vốn nghe Chúc chưởng quầy nói vị lang trung này rất trẻ những rất có bản lĩnh, ông nghĩ ít cũng phải trên ba mươi, râu dài nghiêm nghị, phong thái hơn người, không ngờ Tả Thiếu Dương chỉ trên hai mươi, mày râu nhẵn nhụi, gương mặt tuấn tú rắn rỏi, song chẳng có gì đặc biệt hết. Tuy Điền viên ngoại mồm miệng khách khí song không dấu nổi thất vọng.

Tả Thiếu Dương thấy quá nhiều rồi, chẳng để bụng, khách sáo vài câu cho có lệ rồi bảo Điền viên ngoại dẫn mình tới chỗ nhi tử ông ta ở.

Phong cách nhà ở nơi này cũng khác với Hợp Châu, cũng hành lang chòi nghỉ giả sơn, cũng hoa viên suối nước ao sen, song đều quy mô nhỏ, không có không gian rộng rãi bằng, có điều được cái cảm giác ấm cúng, cho nên cũng khó nói là bên nào hơn bên nào kém.

Điền thiếu gia sống trong tiểu viện độc lập ba gian, sân trồng ít trúc trông rất u nhã, tới thư phòng của hắn, bên trong treo nhiều thư họa. Tả Thiếu Dương không biết đánh giá mấy tác phẩm này lắm, nhưng cũng cảm thấy những bức tranh rất có khí thế, không phải hoa cỏ mà toàn núi non hùng vì, thác lớn sông rộng, hẳn chủ nhân phải là người có hoài bão lớn, có điều gặp được chính chủ lại tới y thất vọng.

Vị Điền thiếu gia này tuổi chừng hai mươi, có thể chưa tới, vóc người thấp nhỏ còi cọc như thiếu dinh dưỡng, còn nhỏ hơn cha hắn, đôi mắt đỏ kè, ai không biết còn tưởng hắn khóc, nhưng Tả Thiếu Dương chỉ quan sát là biết hắn uống rượu quá nhiều mà ra thế này. Trước đó qua nói chuyện cũng biết rồi, sau khi gãy tay không thể cầm bút viết, không thể thi lấy công danh, nếu luyện chữ tay trái không biết ngày tháng năm nào mới đạt được trình độ hiện nay, sinh ra hận đời chán nản, suốt ngày lấy rượu giải sầu.

Điền viên ngoại đã mới không ít lang trung tới xem bệnh cho hắn, toàn là người có danh có tiếng, khi tới bộ dạng cao nhân như nắm cả càn khôn trong tay, rốt cuộc làm đủ trò mà tay vẫn không thể nâng lên được. Lần này vừa nghe giới thiệu Tả Thiếu Dương là lang trung, liếc qua mặt y, hừ một tiếng, bỏ đi không nói không rằng.

“ Nghiệt chướng, đây là lang trung do Chúc lão bá ngươi đích thân tiến cử đấy có biết không hả?” Điền viên ngoại nổi giận quát.

“ Thế thì Chúc lão bá già cả lẩn thẩn rồi.” Điền thiếu gia chẳng quay đầu lại, thái độ rất bất thiện:” Kiếm tên tiểu lang trung còn chưa xuất sư tới xem bệnh làm gì? Cha để con yên.”

“ Điền thiếu gia đợi đã.” Tả Thiếu Dương thong thả gọi:” Tả mỗ có lời muốn nói, người từ xa tới là khách, công tử gặp khách không nói một câu đã bỏ đi, hình như đâu phải đạo đãi khách của người đọc sách.”

Điền thiếu gia đứng lại, xoay người nhìn Tả Thiếu Dương:” Muốn nói gì thì nói gì, bản thiếu gia không có tâm trạng nói chuyện lễ nghĩa với ngươi.”

Chúc chưởng quầy thấy hắn vô lễ với Tả Thiếu Dương thì rất không vui, vội đi tới giới thiệu:” Điền thiếu gia, đây chính là Tả Mẫu Mực của Hợp Châu ta, nếu nói tới ba chữ này ở Hợp Châu thì không ai không biết, không ai không giơ ngón cái khen ngợi. Trước đây ta từng nối xương cho rất nhiều người, đại bộ phận là quan quân trú ở Hợp Châu, vì thế mà được Đại tướng quân ban thưởng tấm biển Ủng Quân Giai Mô, y thuật của Tả công tử ngay chính Nghê đại phu cũng tự than mình không bằng.”

Chuyện này Điền viên ngoại đã biết, nhưng Điền thiếu gia này chưa nghe, thấy Tả Thiếu Dương không hơn mình bao tuổi lại được Đại tướng quân phong thưởng thì có chút ghen tị cùng không phục:” Ngươi biết nối xương sao?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận