Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 440: Lấy ruộng trả nợ.

Nha môn châu phủ chỉ cách Quý Chi Đường có vài con phố, nếu đi từ nhà Cù lão thái gia theo lối tắt còn gần hơn nữa, nhưng một lần Tả Thiếu Dương đi qua lối tắt đó đã chứng kiến thảm cảnh của gia đình Thảo Nhi, đó còn là lúc nạn đói mới bắt đầu thôi, hiện giờ chẳng biết tồi tệ thế nào. Vì vậy Tả Thiếu Dương thì đi đường vòng xa hơn chút tới nha môn, nơi này vẫn canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, binh sĩ vẫn cầm binh khí đứng thẳng tắp, chỉ là đôi mắt không có mấy tinh thần.

Tả Thiếu Dương đi tới chắp tay với một tên binh sĩ:” Huynh đệ, ta là tiểu lang trung của Quý Chi Đường, có chuyện muốn báo cáo với Phó đội chính của đội hộ vệ thân binh, huynh đệ có thể truyền báo chút không?”

Binh sĩ đó vừa nghe thấy ba chữ Quý Chi Đường, nhìn y một lượt, cúi mình thi lễ:” Công tử là Tả Mẫu Mực phải không?”

Có thể nói toàn bộ binh sĩ trong thành đối với y đều có một cảm giác rất thân thiết.

Cái xưng hô khốn kiếp đó, không ngờ mình mất tích mấy tháng mà cách xưng hô này vẫn còn, Tả Thiếu Dương tâm tính thay đổi khá nhiều vẫn không ưa nổi kiểu xưng hô này, bề ngoài chắp tay mỉm cười:” Đúng là ta.”

“ Công tử đợi chút, ta lập tức đi thông báo.”

“ Đợi đợi cái gì, ngươi mù mắt à? Sao dám bảo Tả Mẫu Mực đợi chứ?” Một viên tiểu đầu mục đi nhanh tới nạt:” Tả Mẫu Mực, mời vào ... Í, hai người này là?”

“ Ta cùng một vị lão ca lên núi hái thuốc, tình cờ phát hiện hai tên phản quân này đang thay đồ phản quân, cải trang dân thường, ta nghi là gian tế của phản quân cài vào thành, vị lão ca đó bắt lấy, tra hỏi một hồi, chúng mới khai là có phong thư muốn giao cho Đại tướng quân …” Tả Thiếu Dương lấy phong thư nguyên xi trong lòng ra:” Ta cũng không rõ là chuyện gì, cho nên mang tới giao cho Phó đội chính.”

“ Thì ra là vậy.” Viên tiểu đầu mục mặt tức thì trở nên vô cùng nghiêm túc, phẩy tay gọi hai tên binh sĩ tới áp giải phản quân:” Công tử cứ giao thư cho ta là được.”

Rồi gọi một binh sĩ khác:” Dẫn Tả Mẫu Mực vào trong, lấy trà tiếp đãi.”

Đây là lần đầu tiên Tả Thiếu Dương tới nha môn châu phủ Hợp Châu, vì huyện thành này là nơi thiết lập châu phủ, trong thành có hai cái nha môn, nha môn huyện Thạch Kính thì Tả Thiếu Dương tới rồi. Nơi này rộng lớn hơn nha môn huyện nhiều, có điều bây giờ khó nhìn ra công năng ban đầu của nó, vì đâu đâu cũng thấy chòi gác, rào chắn, lều quân dụng, rồi quân sĩ đi lại tuần tra, thám mã cầm lệnh tiễn chạy ra chạy vào, vô cùng náo nhiệt.

Đi được nửa đường thì gặp người quen, Lưu hỏa trưởng phụ trách quân nhu đi ngang qua, thấy y thì mừng rỡ:” Tả công tử, nghe nói cậu lên núi hái thuốc mãi không về, còn tưởng cậu ... Ha ha ha, vẫn khỏe chứ?”

Không biết hắn định nói gì, mình chết hay bỏ trốn? Có điều không quan trọng, Tả Thiếu Dương mỉm cười:” Nhờ phúc Lưu hỏa trưởng, may mà nhặt được cái mạng này về.”

Vị hỏa trưởng này chỉ hơi gần hơn trước một chút, cũng phải, quân đội cần giữ sức chiến đấu mà.

“ Tả công tử tới đây là?”

Tả Thiếu Dương nói lại một lượt, Lưu hỏa trưởng tự mình dẫn Tả Thiếu Dương tới đại sảnh.

“ Mời công tử ngồi.” Lưu hỏa trưởng mời Tả Thiếu Dương ngồi xuống thái sư ỷ ở đại sảnh, hơi nhoài người tới:” Vừa vặn ta cũng đang có việc muốn thương lượng với công tử đây.”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Lưu hỏa trưởng cứ nói.”

“ Chuyện này ta nói với lệnh tôn, nhưng lúc đó công tử không có nhà, nên không có tâm trạng nào định đoạt.” Lưu hỏa trưởng tự mình rót trà:” Công tử biết đó, khoản tiền đặt hàng mua băng cứu thương của Quý Chi Đường không nằm trong quân lương được dự chi sẵn, hơn nữa số lượng lớn, tình trạng này khó mà trích khoản khác ra trả được. Cho nên có hai cách giải quyết, một là đợi đại quân về triều, xin binh bộ cấp khoản tiền này, nói thật với công tử nhé, cách này rất phiền phức, đám kinh quan ngồi không một chỗ đó chỉ giỏi bày cách làm khó người ta ra vẻ mình quan trọng, trì hoãn nửa năm một năm chắc gì đã cấp tiền, có rồi, trên phát xuống, ài, không biết đến tay được bao nhiêu.”

” Cách thứ hai là nha môn lấy ruộng hoang trừ nợ, cách này đơn giản nhanh chóng, thủ tục thì nói một câu là xong vì Đại tướng quân đã duyệt rồi, bớt việc cho cả hai.”

Tả Thiếu Dương vừa mới về, còn chưa nói nhiều chuyện như thế với cha mẹ, nhưng nghe thế là hiểu rồi, quan quân đặt băng cứu thương nhà họ, song không có tiền trả, bây giờ đề nghị hai cách giải quyết kia.

Lưu hỏa trưởng thấy Tả Thiếu Dương ngần ngừ thì nói thêm:” Ta cũng hiểu bây giờ người ít đất nhiều, không kiếm được người cày cấy, hơn nữa thuế má lại cao, cho nên không ai muốn mua ruộng. Nhưng chính vì thế mà nên nhìn xa một chút, nếu như kiếm được người trồng cấy, sản xuất ra được lương thực, không gì kiếm bằng được đâu. Tả công tử cứ về suy nghĩ cho kỹ, dù sao đại quân cũng không rời nay này sớm đâu.”

Tả Thiếu Dương không trả lời vội:” Vậy tính giá ruộng thế nào?”

“ Theo giá nha môn, hai lượng một mẫu, năm mươi mẫu xóa khoản nợ một trăm lượng.” Lưu hỏa trưởng nói ra lời này cũng ngại, bây giờ đừng nói là một mẫu giá hai lượng, cho không chắc gì có ai nhận chứ, ruộng đất không trồng trọt được là thứ vô dụng, chỉ tăng thêm gánh nặng mà thôi:

Tả Thiếu Dương thoải mái nói:” Được, vậy chúng ta cứ làm theo cách này.”

Lưu hỏa trưởng cứ nghĩ là phải thuyết phục thêm, không ngờ Tả Thiếu Dương lại đồng ý nhanh gọn sảng khoái như vậy, sợ y còn trẻ, chưa hiểu biết đầy đủ, có ý tốt nhắc:” Tả công tử, cậu định đoạt được không, hay về thương lượng với lệnh tôn đã?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Cha ta luôn để ta tự quyết những việc thế này, Lưu hỏa trưởng cứ yên tâm, quan binh bận bịu đánh phản quân, ta không muốn các vị phiền thêm, giải quyết như vậy cho đơn giản.”

Lưu hỏa trưởng đứng dậy thi lễ:” Đa tạ công tử đã hiểu cho, vậy ta sẽ đi báo với hộ phòng nha môn làm văn khế ngay, công tử có thể tới tìm họ tiếp nhận bất kỳ lúc nào.”

Lúc này từ hậu đường đi tới một thị vệ, ôm quyền nói:” Tả công tử, Phó đội chính nhờ tại hạ chuyển lời, đa tạ công tử tới đưa thư, phong thư này vô cùng trọng yếu, cho nên đang bận xử lý, không thể ra tiếp công tử, mong công tử thông cảm, xin công tử cứ về trước, ngày khác Phó đội chính sẽ đích thân tới tận nhà bái phỏng.”

Tới đó hạ thấp giọng:” Liên quan tới phong thư này, công tử giữ bí mật, không nói với bất kỳ ai.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận