Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 593: Ngày đầu nhậm chức. (1)

Tả Thiếu Dương nghe thấy ông ta trước mặt người ngoài ngang nhiên chửi mắng Đỗ Yêm thì giật mình, Kiều Xảo Nhi lại không bất ngờ, có vẻ hiểu tính ông ta, hiểu vì sao ông ta phẫn hận như vậy.

Ông lão cứ vừa đi vừa nói không ngừng, kể hai vị tằng lão thái thái vẫn khỏe, hôm qua còn ngồi với nhau chửi bới Đỗ Yêm, quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy câu đó, toàn là nói xấu Đỗ Yêm. Cũng chẳng nói ra được xấu ở chỗ nào, chỉ nói đang yên đang lành làm hai lão thần y phải vảo ngục, thê ly tử tán, nhà chẳng ra nhà. Tả Thiếu Dương thì biết rõ vì sao Chân thị huynh đệ gặp họa, không chỉ dự mưu giết người từ trước, Chân Quyền còn đích thân ra tay, không cho Đỗ Yêm cơ hội sống sót nào, chỉ riêng điểm này thôi bọn họ có bị chặt đầu cũng đáng tội.

Xuyên qua đình đài lầu gác vắng vẻ, tuyết trắng phủ trên cây cối mái hiên chẳng có chút cảm giác đẹp đẽ nào, chỉ thêm phần thê lương.

Hậu viện nhà phú quý không thể tùy tiện ra vào, dù Kiều Xảo Nhi là khuê hữu của Chân Dao nhưng Tả Thiếu Dương là nam nhân trưởng thành, chẳng phải thân thích, cho nên chỉ có thể đợi ở hoa sảnh, chẳng mấy chốc Chân Dao và nha hoàn đi ra.

Chân Dao nhún eo thi lễ, nắm tay Kiều Xảo Nhi nói:” Xảo Nhi, hôm qua muội thành thân, ta không tới chúc mừng được, thật xin lỗi, cả nhà bây giờ suốt ngày bôn ba chuyện gia gia, ta là phận nữ nhi không giúp gì được, chỉ có thể trông nhà.”

Kiều Xảo Nhi lắc đầu an ủi một hồi, quan tâm hỏi:” Chuyện có gì tiến triển không?”

“ Không có, cha mẹ ta đi tìm những người có thể lên tiếng, nhưng người ta dùng mọi cớ tránh mặt không gặp, kể cả những nhà trước kia thân thiết ra sao, bây giờ cũng tránh không kịp, cứ như nhà ta là độc xà mãnh thú, người chịu gặp mặt thì đều nói không giúp được.”

Khó trách được người ta, theo lợi tránh hại là bản năng của con người, lần trước Đỗ Yêm diễn trò người chết phục sinh, nhìn thấu không ít kẻ thù giấu mặt, cho nên quan lại rụng như sung, người khác thà cẩn trọng, thêm một việc chẳng bằng bớt một việc.

“ Tuy nói cởi chuông cần người buộc chuông, ta nghĩ ...”

Chân Dao mới nghe tới đó đã đứng bật dậy:” Cho dù có chết, Chân gia cũng không quỵ lụy lão thất phu họ Đỗ ấy.”

Tả Thiếu Dương giật mình, không ngờ Chân Dao phản ứng mạnh như vậy, y cũng không định bảo Chân Dao tới Đỗ gia, muốn Đỗ Yêm tha cho kẻ muốn giết mình là không thể, sợ nhà họ không biết chân tướng lại đi cầu cứu lo lót Đỗ Yêm không những tốn tiền lại chẳng được việc gì.

Kiều Xảo Nhi vội giảng hòa:” Dao tỷ, phu quân muội chỉ có ý tốt thôi, huynh ấy mới tới kinh thành, nhiều chuyện không biết.”

Chân Dao tỉnh ngộ, tạ lỗi:” Tả công tử, thất lễ rồi.”

“ Không có gì.” Tả Thiếu Dương muốn hỏi thêm vài việc nữa, nhưng Chân Dao tâm trạng thất thường như thế, không muốn kích động nào.

Nói chuyện một hồi, chỉ qua loa mỗi chuyện vài câu, thi cử, hôn lễ, cuộc sống, liền cáo từ rời Chân gia.

Lên xe ngựa rồi, Tả Thiếu Dương mới hỏi Kiều Xảo Nhi:” Hình như Chân Dao có ấn tượng rất xấu với Đỗ đại nhân, ông ấy là ngự sử đại phu, nói tới giám sát tấu đối tội trạng bách quan là trong phận sự, không thể vì thế mà hận người ta chứ.”

Kiều Xảo Nhi nhỏ giọng nói:” Thiếp cũng chỉ nghe Dao Dao kể thôi, nói ông ta trên triều kéo bè kết phái, tham ô hối lộ, mua quan bán chức, lòng dạ độc ác, nắm được sai lầm của người ta là dồn vào chỗ chết, quan viên trong triều vừa hận vừa sợ. Nhưng hoàng đế lại đối đãi với ông ta cực tốt, có lần bị bệnh còn tới nhà thăm hỏi, thêm vào cháu ruột ông ta là thượng thư hữu phó xạ Đỗ Như Hối, không ai dám chọc vào.”

Tả Thiếu Dương bẹo má Kiều Xảo Nhi:” Tiểu nha đầu, không cần làm bộ mặt căm phẫn như thế, mười quan viên thì hết tám là bị bách tính nói như thế rồi, toàn là những lời chung chung.”

Kiều Xảo Nhi không phục, cưới nhau rồi mà Tả Thiếu Dương vẫn coi mình như cô bé con, cố bảo vệ ý kiến của mình:” Thật đó, rất nhiều người nói thế, ông ta rất xấu, rất ngang ngược.”

Tả Thiếu Dương quay đầu hỏi Bạch Chỉ Hàn:” Chỉ Nhi, nàng thấy sao?”

Bạch Chỉ Hàn mỉm cười:” Thiếp không biết vị Đỗ đại nhân này, nhưng ông ấy là ngự sử đại phu, công việc của ngự sử là nghe đồn tấu sự, củ sát bách quan, đây là việc rất dễ đắc tội với người khác, đắc tội với một người thì thân thích bằng hữu cũng chẳng thể nói tốt về ông ta.”

“ Không thể đúng hơn được nữa.” Tả Thiếu Dương vỗ đùi, y là người biết rõ chân tướng hơn ai hết, nói thật là y thầm nghiêng về Đỗ Yêm trong việc này:

Câu chuyện cũng dừng ở đó, dù sao bọn họ đều là người ngoài cả, hơn nữa vẫn đang là ngày vui, không muốn đào sâu chuyện này.

Ngày vui luôn ngắn ngủi, cuộc sống hoang dâm của Tả Thiếu Dương kết thúc, y phải đi làm rồi.

Tả Thiếu Dương sống ở Trường An mấy tháng rồi, dần nhận ra một điều, bố cục thành Trường An thực chất đều chuẩn bị cho chiến tranh, những con đường rộng mênh mông là để thuận tiện vận binh, mỗi phường lại là một bảo lũy, kẻ địch đừng tưởng phá được tường thành là xong, vào thành rồi cuộc chiến càng khốc liệt.

Được cái này thì mất cái kia, ví dụ hai nhà chỉ cách nhau vài chục bước chân thôi, nhưng vì cách hai tường phường, cho nên có khi phải đi một vòng rất lớn, tốn nửa ngày trời mới tới được, mở thêm cửa phường á? Tất nhiên không được, ngươi có thấy tòa thành nào mà chọc tới mấy chục cái cổng thành chưa? Thế còn tác dụng quái gì nữa.

Vì thế Tả Thiếu Dương tuy không phải canh năm tảo triều vẫn phải dậy sớm đi làm.

Y quán Đông nam ở ngay trong phường lân cận phường Thanh Long của bọn họ, nếu cưỡi ngựa thì thời gian một bữa cơm là tới tơi, Tả Thiếu Dương mặc quan bào, cưỡi ngựa quan, cầm giấy ủy nhiệm, mặt mày tươi rói đi nhậm chức.

Y quán này dù sao cũng là do thái y thự mở, rộng lớn hơn y quán bình thường nhiều, chiếm diện tích rất rộng, sát đường là một loạt cửa sổ, cái nào cái nấy mở rộng, bên trên có biển chữ vàng " Thái y thự Đông nam y quán."

Vì mùa đông, cửa đều treo rèm dày, không thấy tình hình bên trong, chỉ thấy người bệnh thi thoảng vén rèm ra vào.

Y quan và khách sạn, tửu điếm không giống nhau không thể chào mời khách, thậm chí không thể tiếp đãi người bệnh ở ngoài cửa, phải để người bệnh chủ động đi vào mới có thể chào hỏi. Cho nên ở cửa y quán không thấy hỏa kế, bên cạnh đại môn có một hàng cọc dài để buộc ngựa.

Tả Thiếu Dương bám yên dẫm bàn đạp xuống ngựa, buộc ngựa vào cọc, nhấc chân bước lên thềm đá, vén rèm đi vào. Chính điện treo một bức tượng Thần Nông, tổ thần nghề y dược, ở dưới là bàn cung, bày đủ đồ cúng tế, không có hương.

Hai bên bàn cúng có bốn gian phòng, trái một phải ba, đều treo rèm, bên trên dán biển, trái là phòng khám bệnh của y giám, còn ba gian bên phải là phòng khám của y chính, dùng những tấm ván cao nửa người ngăn cách, bên trong có một cái bàn, tọa đường đại phu ngồi đó.

Một hàng tủ thuốc đặt sát tường, năm hỏa kế đang bận rộn bốc thuốc, ở hai bên cửa là mấy hàng ghế, bệnh nhân ngồi đó chờ đợi, có trẻ con khóc gào, có người lớn rên la, khung cảnh không tốt, nhưng Tả Thiếu Dương lại thấy thân thuộc, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận