Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 760: Chết hết đi.

Thấy Tả Thiếu Dương không nói không rằng, chỉ lạnh lùng nhìn mình, Đỗ Kính nghiến chặt răng nén cơn ho xuống:" Ngươi hại chết cha ta, ca ca ta, đường huynh ta, cả nhà ba người ta mất mạng trong tay ngươi, ngươi không tự trách, ngươi còn lương tâm ... Khụ khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:" Lão tặc Đỗ Yêm chết rồi hả?"

" Ngươi! Ngươi ..." Đỗ Kính dậm chân:" Phụ thân ta đã hôn mê bất tính làm sao chịu được lâu .... Hu hu hu, khụ khụ khụ ..."

Vậy là lão già đó chết rồi, Tả Thiếu Dương không có mấy cảm xúc, Đỗ Yêm đã già, mùa đông tới, không qua được là bình thường.

Đỗ Kính tiếp tục chửi mắng:" Ngươi, ngươi! Quân khốn kiếp, ngươi là kẻ giết người ... Phụ thân ta đối xử với ngươi ra sao? Đường huynh ta đối tốt với ngươi thế nào? Bây giờ còn không biết nghĩ cách chuộc tội đi ..."

Tả Thiếu Dương cưỡi luôn lên tường thành, hai chân chia ra hai bên vắt vẻo, như xem xiếc khỉ, chẳng đáp lời.

Đỗ Kính ở dưới nói tràng dài, toàn là chửi mắng chỉ trích Tả Thiếu Dương, đại khái là muốn y tỉnh ngộ, trị bệnh cho bọn họ.

Thiên hạ có ba người chữa được thi chú, Tôn Tư Mạc đi vân du thiên hạ, không rõ tung tích, Ngao đại phu chữa được, nhưng vị đại phu này lòng dạ có hạn, ngoài Cù Châu ra chẳng quan tâm ngoài kia thế nào, sao chịu rời đi, vì thế chỉ còn lại tên tử tù Tả Thiếu Dương.

Bấy giờ Tả Thiếu Dương mới hiểu, chuyện vị sư huynh kia làm cho mình còn nhiều hơn cả mình biết, sự kiện y đại náo đám tang Đỗ Như Hối chắc chắn tới tai ông, ông cũng biết thi chú sẽ từ Đỗ gia lan đi, đây là cơ hội cuối cùng cho Tả Thiếu Dương dựa vào để thoát chết, cho nên ông bỗng nhiên rời đi không đúng lúc như vậy, đi một cách triệt để như vậy.

Tả Thiếu Dương không biết sư huynh đi đâu, chỉ biết nhìn trời cầu chúc.

Nghe Đỗ Kinh nói đi nói lại chỉ có vài lời đó, Tả Thiếu Dương chán rồi, rốt cuộc cũng lên tiếng:" Giờ ta hiểu rồi, ngươi đem cái chết của cha ngươi, ca ca ngươi đổ lên đầu ta, ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ, ta mặc kệ, hai kẻ đó chết chưa hết tội ... Ngươi thông đồng với bao người, bày mưu đẩy ta vào tử lao, giờ muốn ta cứu ngươi, nằm mơ."

" Lão tử không rảnh lải nhải với ngươi, khi còn sống ta đã hứa với Đỗ tướng trị bệnh cho nhi tử ông ấy, cho nên để đứa bé lại ta chữa cho. Còn ngươi, xéo về chờ chết đi, ta khẳng định với ngươi, bệnh của ngươi không đợi được tới lúc ta bị chặt đầu đâu, ta đợi nhìn ngươi chết thế nào ... Đây gọi là ác giả ác báo."

Đỗ Kính mặt lúc trắng lúc đỏ, đặt Đỗ Minh xuống, chỉ Tả Thiếu Dương:" Ta cảnh cáo ngươi, ngươi bị phán tử tội rồi, may ra lời của ta có thể giúp ngươi thoát chết, nếu quỳ xuống cầu xin ta, chữa bệnh cho ta, may ra ta xin hoàng thượng tha cho ngươi một con đường sống! Nếu không, ngươi đợi chết đi."

" Ôi, ta sợ quá!" Tả Thiếu Dương ôm ngực làm bộ sợ hãi:" À phải, lão tặc Lưu Chính Hội cũng bệnh rồi hả? Ta đoán không nhầm, lão già đó còn bị bệnh nặng hơn ngươi, đúng không?"

" Ngươi, ngươi ..."

" Ha ha ha, đúng là trời cao có mắt, hai tên cẩu tặc hợp mưu muốn hại ta, giờ gặp báo ứng rồi hả? Còn lão già Vu lão thái y nữa, ông ta không thoát đâu."

" Sao ngươi biết ..." Đỗ Kính buột miệng, thấy không ổn, muốn sửa lời không kịp nữa:

Quả báo tới rất nhanh, Tả Thiếu Dương cười suýt ngã xuống đất, vội vàng ôm lấy tường, trông vô cùng nhếch nhác. Đỗ Minh ngẩng đầu lên nhìn y:" Thúc thúc, cẩn thận ngã đấy, nguy hiểm lắm."

Tả Thiếu Dương cười chảy nước mắt:" Đa tạ, ngươi yên tâm, bệnh của ngươi, thúc thúc sẽ chữa được, nhưng tên bên cạnh ta không chữa. Về bảo người nhà, để họ đưa cháu tới, nhớ chưa?"

Đứa bé gật đầu liên hồi.

Đỗ Kính trong lòng run lắm, bệnh này thế nào hắn lạ gì, Đỗ Như Hối mắc bệnh, đến cả hoàng đế triệu tập danh y thiên hạ tới còn không chữa được, hắn biết chỉ còn hi vọng vào tên này thôi, nhưng không thể tỏ ra yếu đuối được, đê dọa:" Tả Thiếu Dương, đây là cơ hội sống cuối cùng của ngươi đấy, chỉ có lời của ta mới cứu mạng được cho ngươi thôi."

Tả Thiếu Dương hứng thú nhìn hắn:" Ngươi nghĩ chuyện tới mức này ta còn tin ngươi à?"

" Ngươi phải tin ta, ngươi không có lựa chọn nào khác!" Đỗ Kính ung dung nói, bộ dạng tự tin:

" Ngươi sai rồi!" Tả Thiếu Dương thu lại nụ cười, lạnh lùng nói:" Cứu ngươi là chuyện ta không muốn làm nhất trên đời này, nhìn ngươi chết lại là chuyện ta muốn làm nhất, ngươi nghĩ ta lựa chọn thế nào?"

Đỗ Kính mặt biến sắc:" Ngươi không nghĩ cho tính mạng cả nhà ngươi à?"

" Bằng vào ngươi sao?" Tả Thiếu Dương khinh miệt:" Mưu kế của ngươi thành công là vì trước nay ngươi che giấu tốt, âm thầm làm việc xấu sau lưng thôi. Giờ nhiều người nhìn ra bản mặt của ngươi rồi, ngươi chẳng làm gì nổi nữa đâu, hoàng đế chẳng phải món đồ chơi ngươi bảo sao làm thế. Ngươi không phải không muốn giết người nhà của ta, mà là ngươi không làm nổi. Ha ha ha, lời này giờ còn dọa ai được?"

Đỗ Kính nghẹn lời, đúng là ban đầu hắn muốn hại chết cả Tả gia, thế nên kéo cả Hầu Phổ vào, nhưng giờ vụ án đó được Mã Chu trở về làm rõ rồi, nên hắn bị ba mươi gậy, đó là hoàng đế niệm tình cha hắn. Giờ cha hắn chết, đường huynh của hắn đã chết, quan trường là chốn thực dụng nhất trên đời, hắn chẳng là gì nữa, vào được đây là nhờ cõng theo Đỗ Hà thôi, nên bị Tả Thiếu Dương bóc trần, không giữ được khí thế nữa" Ngươi ngươi nghĩ cho kỹ đi."

" Đủ rồi, ta đã nhìn thấu con người của ngươi, ta không muốn thừa lời với loại vô sỉ như ngươi nữa, để đứa bé lại rồi xéo đi! Chúng ta đồng quy vu tận, xuống dưới âm phủ nói tiếp."

Dứt lời Tả Thiếu Dương xuống thang, pha ấm trà, ngồi tắm nắng, sáu con gà giờ đã khá cứng cáp, không sợ lạnh nữa, quanh quẩn bên chân. Bọn chúng được Tả Thiếu Dương chăm sóc khi còn là nắm bông nhỏ xíu, thế nên quấn y vô cùng, cũng là chỗ dựa an ủi cho y.

Đỗ Kính ở ngoài tường vẫn lớn tiếng nói:" Tả Thiếu Dương, ngươi nghi cho kỹ đi, mai ta tới nghe ngươi trả lời."

Tả Thiếu Dương chẳng đáp, tay cầm sách, tay cầm nắm gạo, tận hưởng cảm giác buồn buồn khi mấy con gà mổ vào tay mình.

Nghĩ tới ngoài kia có rất nhiều kẻ đang chờ chết, Tả Thiếu Dương lòng dâng lên khoái cảm bảo thù mạnh mẽ, hành y cứu người gặp họa, giờ y chẳng bận tâm chuyện thiên chức y giả nữa, y là con người có máu thịt, đủ tham hận sân si thôi.

Chết đi! Chết hết đi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận