Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 750: Để lại chút hương hỏa. (1)

Đến lúc khúc tàn người tan rồi, quân sĩ của Kim ngô vệ cùng bộ khoái nha môn kỳ thực đã đợi sẵn từ lâu, chẳng qua thấy Vĩnh Gia cho nên mới không dám tới, nhưng bọn họ đã âm thầm tới từng con đường, vây kín hiện trường, đề phòng sự thể khuếch đại. Đợi khi mấy nhân vật không chọc vào nổi đi mất thì đồng chạy kéo ùa tới, quát tháo xua đuổi bách tính, không cho làm ách tắc giao thông nữa.

Tả gia nhìn người xung quanh lui đi như thủy triều, chỉ có thể cảm kích vái tạ bốn phía, tiễn chân, tới khi người đi hết mới mừng mừng tùi tủi dìu đỡ lần nhau về nhà.

Lương thị sợ hãi quá độ, cứ lặng lẽ khóc suốt, hỏi gì cũng không nói, liên tục lắc đầu, thần kinh hoảng loạn, Tả Quý nắm tay thê tử nhưng chẳng nói được gì, bộ dạng thất hồn lạc phách. Hầu Phổ đỡ thê tử lên, Hồi Hương bé Đại Đậu và Đậu Hoa nước mắt ngắn dài, Miêu Bội Lan và Thảo Nhi mỗi người một bên dìu Lý đại nương về. Tả Thiếu Dương đi cuối cùng, lúc này y rất sợ, mọi người không ở trong tầm mắt thì không yên tâm.

Một đám giáp binh đi theo họ, giữ khoảng cách không gần không xa.

Người Tả gia đều biết đó là tay chân của Lưu Chính Hội, lòng nặng trĩu, chuyện này rốt cuộc thế nào không ai dám nói trước.

Về tới nhà, mọi người tập trung ở đại sảnh, Tả Thiếu Dương ngay lập tức chạy đi, rửa tay thật sạch sẽ, còn dùng thuốc tiêu độc, còn chạy thẳng vào bếp đốt cái gì đó, chẳng ai hiểu vì sao y làm thế cũng chẳng ai có tâm trạng để hỏi.

Rửa tay sạch sẽ, cũng thiếu hủy thứ chết người kia, Tả Thiếu Dương cứ như mất đi một phần linh hồn, chẳng có thời gian suy nghĩ, bảo Bạch Chỉ Hàn đi lấy rương thuốc, kiểm tra rồi băng bó Lý đại nương, may không có gì nghiêm trọng. Lương thị nắm tay bà cảm tạ khi ấy còn đứng ra lên tiếng vì Tả gia.

Tả Quý mất một lúc mới hồi tỉnh, than:" Kinh thành ... Xem ra không phải là nơi chúng ta có thể ở, đợi chuyện này kết thúc rồi, chúng ta về quê thôi."

Hầu Phổ thở dài:" Con chỉ sợ không đi được."

Hồi Hương vẫn ôm chặt hai đứa con, hỏi:" Chàng nói vậy là sao?"

Đúng lúc này có tiếng đập cửa sầm sầm, người của Đỗ gia đã lui rồi, không còn ai bảo vệ Tả gia nữa, Miêu Bội Lan lập tức xách dao che củi chạy ra trước cửa, quát:" Ai?"

" Muội đây, Miêu tỷ tỷ, muội là Tang Tiểu Muội."

Miêu Bội Lan mở cửa ra, Tang Tiểu Muội vội chạy ngay vào trong như trận gió, theo sau còn có cha con Chúc Dược Quỹ.

Tang Tiểu Muội gấp gáp chạy qua sân, tới cổng đại sảnh thấy mọi người đều ở đó, nàng như thoát lực bám vào cửa, cười trong nước mắt:" Mọi người không sao, khôgn sao, tốt quá ..."

Một câu nói đó thôi đủ khiến người Tả gia xúc động, hoạn nạn thấy chân tình, Bạch Chỉ Hàn chạy ra trước Tả Thiếu Dương, đỡ lấy Tang Tiểu Muội nắm tay nàng an ủi.

Lúc này người Tả gia nhìn thấy cha con Chúc Dược Quỹ, hai bên chào hỏi nhau, ông già đó không ngờ mất một bên giày, tóc tai xộc xệch, trông hết sức buồn cười, nhưng không ai cười:" Rốt cuộc có chuyện gì, một hỏa kế đi giao hàng chạy về báo, nói toàn bộ Tả gia bị bắt rồi, đang đem đi giễu phố, lão phu chạy vội tới thì không thấy ai ... Chỉ thấy binh sĩ của Kim ngô vệ vẫn đang canh chừng khắp nơi, sau đó lại tới đây."

Tả Quý mời ba người họ vào phòng ngồi xuống, kể đơn giản chuyện vừa qua, hỏi Hầu Phổ:" Con vừa mới nói không đi được là sao?"

Hầu Phổ thở dài:" Nhạc phụ, lần này người chết là Đỗ Như Hối đại nhân, xưa nay ông ấy và Phòng Huyền Linh là cánh tay trái phải của hoàng đế. Giờ ông ấy tự tận, nói thế nào cũng liên quan tới đại lang nhà ta, hoang đế nổi giận, không phải là có thể nói lý lẽ đúng sai, nên con nghĩ, dù có Vĩnh Gia công chúa nói đỡ, chỉ sợ là không qua được ải này."

Nghe thế Lương thị òa một tiếng khóc to, nói với Tả Quý:" Lão gia, phải làm sao đây, nếu bọn họ chặt đầu Trung Nhi thì phải làm sao?"

Ở chuyện này, Tả Thiếu Dương cảm thấy mình có một phần trách nhiệm, dù không thông thạo lịch sử cũng biết Phòng mưu Đỗ đoạn vang danh thời sơ Đường, nhưng Đỗ Như Hối mắc bệnh chết tương đối trẻ, làm không ít người tiếc nuối. Tả Thiếu Dương không ý thức hết được sự cố kỵ của người xưa, mấy lần thuyết phục Đỗ Như Hối uống thuốc của mình không được, tuy không phải y cho ông ta uống thuốc, việc y nghiền thuốc thành bột, thâm tâm mong ông ta không biết ... Mục đích là tốt, kết quả cuối cùng không khỏi day dứt.

Kiều Xảo Nhi cố gắng tỏ ra kiên cường không khóc, nhưng tay giữ chặt lấy Tả Thiếu Dương, như sợ bị người ta mang trượng phu của mình đi mất.

Tả Thiếu Dương an ủi:" Mẹ, Xảo Nhi, mọi người đừng quá lo, dù thế nào nói cho cùng là con trị được bệnh cho ông ấy mà, phương thuốc không hề có vấn đề, ở Cù Châu con cũng đã dùng phương thuốc tương tự chữa khỏi cho rất nhiều người. Hoàng thượng là bậc quân chủ thánh minh, sẽ không chặt đầu con đâu."

Ai cũng biết là lời này an ủi thôi, trông cậy vào sự thánh minh của hoàng đế à, nói thật nhắc tới hoàng đế tuyệt đại đa số bọn họ chỉ có sợ hãi chứ không phải tin tưởng, hoàng đế có thánh minh hay không chẳng có bao khác biệt. Lương thị vẫn khóc:" Nhưng nếu phạt tù con, hoặc lưu đầy mấy nghìn dặm gì đó thì con sống làm sao?"

Hồi Hương lay Hầu Phổ:" Chàng mau nghĩ cách cứu đệ đệ đi."

Hầu Phổ không nói lên lời, thê tử hắn quên rồi, vừa xong hắn còn bị người ta đeo gông bắt đi, cứu mình còn không xong, nói gì cứu Tả Thiếu Dương. Nếu nói chỉ có chuyện tham ô tài sản hoàng thất thì còn có cơ hội, vì chuyện này rất nhiều người biết, chỉ cần tra nghiêm túc là ra sự thực, nhưng chuyện Đỗ Như Hối, e là khó thoát khỏi cá chết.

" Chuyện này không phải không có cơ xoay chuyển ..." Bạch Chỉ Hàn bỗng nhiên lên tiếng:

Từ khi Kiều Xảo Nhi gả vào Tả gia, Bạch Chỉ Hàn thu bớt lại sự thông mình sắc xảo của mình, giữ đúng phận sự của nữ tỳ, sinh ra ở đại trạch viện, nàng biết Kiều Xảo Nhi dù có bao dung tới mấy, cũng không để một thiếp thất áp đảo mình.

Nàng vừa nói tới đó ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào, Lương thị chạy tới, nắm tay Bạch Chỉ Hàn, cẩu khẩn:" Chỉ Nhi, Chỉ Nhi, con là đứa thông minh, con nói đi, làm sao cứu được Trung Nhi, nó là phu quân của con, Chỉ Nhi ..."

" Mẹ, mau buông tay để muội ấy nói." Hồi Hương vội kéo mẹ mình lại giữ lấy:
Bạn cần đăng nhập để bình luận