Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 779: Pháp trường.

Đối mặt với cái chết không phải là điều dễ dàng, rất nhiều người bình thường có vẻ dũng cảm can trường, đến khi cận kề với cái chết, bày ra đủ mọi hành vi đáng khinh làm tất cả phải ngỡ ngàng, như Lữ Bố trong Tam Quốc vậy. Tả Thiếu Dương không muốn thế, y không muốn mình làm trò hề khi chết, từ khi bước lên xe tù chật chội, y lặng lẽ vận phản hư thổ nạp công, không dễ dàng như mọi khi, ít nhất khiến trái tim đập cuồng loạn dịu lại, đôi tay bớt run cơ mặt không còn co giật mất kiểm soát nữa.

Dọc đường đi, thi thoảng có người tò mò đứng lại nhìn một cái nhìn xe tù, vì tuyên chỉ hành hình, rất nhiều người không hề biết, cho nên không có thân thích bằng hữu tới tiễn biệt, thậm chí gương mặt Tả Thiếu Dương giờ bị râu ria tua tủa làm thay đổi nhiều rồi, có nhìn thấy cũng không nhận ra.

Như thế là tốt nhất, Tả Thiếu Dương muốn ra đi một cách lặng lẽ.

Xe tù chẳng bao lâu đã đi tới pháp trường.

Nơi đó có rất nhiều binh giáp toàn thân vũ trang, vây chặt pháp trường, bách tính bình dân tò mò chỉ có thể nhìn từ xa. Xe đỗ lại, Tả Thiếu Dương có thể thấy một đao thủ phủ cao lớn vác đao đứng trên đài hành hình, ngoài bệ để kê đầu người ra thì chẳng còn gì nữa. ở phía đối diện có một cái đài cao, lính gác đứng quanh, xếp một cái bàn, không thấy ai ở đó, có vẻ như quan giám trảm chưa tới.

Chết cũng phải đợi.

Loáng thoáng có người gọi tên Tả Thiếu Dương, hình như còn có tiếng khóc, y muốn quay đầu nhìn ai, đáng tiếc chẳng thể làm được.

Ngoài hàng rào tụ tập mấy chục người, đang ra sức van nài quân sĩ, vài quan viên được Tả Thiếu Dương chữa trị, sau này mọi việc lắng xuống, bình tĩnh nhận ra, y không làm gì sai, biết y sắp bị hành hình, sai phó dịch theo dõi tử lao, khi Tả Thiếu Dương vừa được giải ra, liền vội chạy đi bẩm báo. Không lâu sau có ít người bệnh hoặc gia quyết chạy tới, cầu xin giáp binh vào mời y uống chén rượu tiễn biệt, nhưng giáp binh từ chối.

Kỳ thực sau khi làm rõ hành vi của Đỗ Kính, cùng với việc ngày càng nhiều người được chữa khỏi bệnh rời khỏi khu cách ly, đại đa số đã hiểu Tả Thiếu Dương bị oan, nhưng chuyện tới mức này, họ chỉ có thể thở dài mà thôi.

Tả Thiếu Dương ngồi khoanh chân trong xe tù, mắt mở tỏ, cố gắng nhìn hết hình ảnh cuối cùng của cuộc đời, thời khắc đối diện với cái chết, y bình lặng hơn nhiều. Nói thật, không phải lưu luyến cha mẹ, thê thiếp với hai đứa con chưa từng gặp mặt, y không muốn đấu tranh làm gì. Huống hồ, y còn có lai lịch quỷ dị, biết đâu chết rồi quay về thế giới kia thì sao?

Đột nhiên có tiếng xe lộc cộc kéo Tả Thiếu Dương lại hiện thực, quay đầu xang thấy một chiếc xe tù khác đi tới, trong xe không ngờ là Đỗ Kính.

Đỗ Kính thần tàn ma dại, cũng đeo xích sắt gông cùm, vừa nhìn thấy y thì cười to:" Ha ha ha, Tả Thiếu Dương, không ngờ chúng ta lại kết bạn cùng về phía tây, xuống âm tào địa phụ cũng có bạn rồi."

Tả Thiếu Dương lạnh lùng nói:" Quân súc sinh táng tận lương tâm như ngươi, đợi tới âm phủ nấu trong vạc dầu đi."

" Được, vào vạc dầu cũng được, chỉ xin ngươi để lại phương thuốc chữa thi chú cho người thân ta."

" Nằm mơ." Tả Thiếu Dương cười khẩy, loại người này đến giờ y không hiểu nổi, có lẽ xuất thân tốt, có chút tài hoa, cho nên luôn nghĩ mình là cái rốn vũ trụ:

" Tả Thiếu Dương, ngươi sắp chết đến nơi rồi, không muốn làm việc thiện cuối cùng sao. Không chỉ có người thân ta, còn rất nhiều người bệnh thi chú khác đợi phương thuốc của ngươi ... Ngươi chết rồi, người bệnh sau này phải làm sao? Ngươi để lại phương thuốc cũng là chuyện tích âm đức, xuống dưới âm tào địa phủ sẽ được báo đáp."

" Khỏi cần, âm đức gì ta cũng không cần, giờ lão tử sắp chết rồi, còn quan tâm cái rắm. Những người bị chết đó chỉ có thể nói, tại tên khốn Đỗ Kính ngươi hại ta bị chết, khiến họ chết theo, thế là họ nguyền rủa ngươi, ngươi chết rồi họ trút giận lên Đỗ gia ngươi, ngươi chết không an lành." Tả Thiếu Dương trước đó đã không động lòng, sao có chuyện đến lúc chết rồi lại động lòng được:

" Tả Thiếu Dương, chúng ta sắp chết đến nơi rồi, ta cũng đã nhận sai rồi, đền mạng cho ngươi rồi, ngươi tích đức, làm việc tốt đi."

" Lão tử trước kia thích nhất là làm việc tốt, bây giờ không muốn làm nữa, ta muốn cả nhà ngươi chết nên không để lại phương thuốc, tất cả cùng chết, xuống dưới suối vàng cho náo nhiệt."

Đỗ Kính gào lên:" Tả Thiếu Dương! Ngươi không chết tử tế đâu."

" Cái mồm quạ của ngươi nói đúng rồi đấy, bây giờ lão tử sắp bị chặt đầu, đúng là không chết tử tế, ha ha ha." Tả Thiếu Dương ngửa mặt cười to:

Đỗ Kính cứ chửi điên cuồng, Tả Thiếu Dương thì cười không dứt.

Giáp sĩ tới bên xe tủ, quát bọn họ im lặng, mở cửa, cầm dây xích kéo Tả Thiếu Dương và Đỗ Kính ra, hai người đưa lên đài hành hình, ấn quỳ xuống bệ chặt đầu. Từ xa có một viên quan giám trảm đứng lên, tuyên đọc tội danh của Đỗ Kính, rồi ném một lệnh bài, nói: Hành hình!

Thế là đao phủ vung đao lên, chém phập một cái, máu từ cổ Đỗ Kính phun ra như suối, đầu hắn lăn lông lốc, miệng tựa hồ còn mấp máy, đến lúc chết hắn vẫn chửi Tả Thiếu Dương.

Kẻ thù chết ngay trước mắt, Tả Thiếu Dương không thấy có cảm xúc gì, cố gắng ngẩng cao đầu hết mức nhìn bầu trời cao, trời rất xanh, nắng đẹp, gió thổi vi vu rất dễ chịu.

Đúng là một ngày đẹp trời để ra đi.

Đao phủ từ chỗ Đỗ Kính đi tới bên cạnh Tả Thiếu Dương, quay đầu nhìn lán giám trảm.

La công công rời lán đi tới chỗ Tả Thiếu Dương, nói:" Tả đại nhân, trước khi ngài chết, cha gia nói cho ngài một chuyện, có lẽ ngài nghe thấy sẽ yên lòng hơn."

" Mời nói!"

" Lưu Chính Hội chết rồi, ba ngày trước."

Tả Thiếu Dương muốn cười nhưng không cười ra được, chỉ gật đầu:" Đa tạ."

Nói xong nhắm mắt lại.

Quan giám trảm đứng lên, lần nữa giọng vang vang đọc tội trạng của Tả Thiếu Dương, vẫn thế thôi, trị bệnh làm chết người, chẳng có gì mới mẻ.

Lệnh bài ném xuống, hai chữ "hành hình" vang lên.

Một tên giáp binh ở bên cạnh tóm tóc Tả Thiếu Dương ấn xuống bệ, đao phủ vung quỷ đầu đao lên quá đầu, mắt liếc nhìn La công công, La công công gật đầu.

Hàn quang lóe lên, đao phủ hành nghề lâu năm, đao chém xuống, không lệch mảy may, tuyệt đối không bao giờ phải dùng nhát đao thứ hai, đao chém xuống tóc bay tán loạn khắp trời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận