Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 780: Lấy tóc thay đầu.

Tả Thiếu Dương cảm giác đầu óc trống rỗng, tuy y ở trạng thái vong ngã, vẫn nhận thức được khi thanh đao nặng nề kia chém xuống, cảm nhận rõ kình phong chạm vào da thịt. Thế rồi, phập một phát, toàn thân y nhẹ bẫng, người thoải mái vô cùng, tựa hồ người bị bệnh ngứa nhiều năm, đột nhiên bệnh đó biến mất, sự sướng khoái đó không cách nào tả được.

Trạng thái xuất thần đó tựa hồ rất lâu, lại tựa như rất nhanh, thế rồi Tả Thiếu Dương ý thức được điều gì, y ngồi bật dậy, mở mắt ra, phía trước là bầu trời xanh thẳm, là cơn gió lành lạnh cuối thu, là gương mặt trắng nõn như nữ nhân khó nhìn ra tuổi tác của La công công.

Mình chưa chết, không ngờ phản ứng đầu tiên của Tả Thiếu Dương lại là nổi nóng, quát to:" Các ngươi làm cái gì thế hả?"

La công công mỉm cười:" Tả đại nhân đã hành hình xong, mời theo cha gia vào cung diện thánh. Mau tới tháo gông cho Tả đại nhân.”

Tên thị vệ lúc nãy túm tóc Tả Thiếu Dương lập tức lấy khóa ra, mở gông trên cổ, mở còng tay, chân cho y.

Tả Thiếu Dương ngay lập tức đứng bật dậy, theo bản năng tránh xa tên đao phủ, quay sang nhìn thấy thi thể không đầu của Đỗ Kính vẫn còn đó, thực sự ý thức được mình không mơ. Bất giác sờ tay lên đầu, đầu thì vẫn còn, nhưng tóc bị chặt đứt rồi, chặt sát da đầu, quay đầu nhìn quanh, vẫn thấy ít tóc đang bị gió thổi bay khắp nơi.

Y vẫn chẳng hiểu ra chuyện gì:" Thế này là sao, không chặt đầu ta nữa à?"

" Chặt rồi!" La công công vẫn cười:" Hoàng thượng hạ chỉ, cho Tả đại nhân lấy tóc thay đầu, là chém đứt tóc của ngài, coi như chặt đầu ngài."

Hiếu kinh nói: Thân thể, mái tóc, làn da, là của cha mẹ ban cho, con cái không dám làm hư hại. Đối với người xưa mà nói, râu tóc đều là thứ thiêng liêng, không tùy tiện vứt bỏ, cho nên mới có điển cố Tào Tháo cắt râu thay đầu, hoàn toàn không phải chuyện đùa.

Bị cắt râu, cắt tóc đều là đại sỉ nhục của một người.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương không có sự tự giác đó, từ khi tới Đại Đường, mái tóc dài luôn là thứ khiến y cảm thấy rất phiền hà, gội cầu không thể làm thường xuyên được, cho nên nhiều lúc y ngứa đầu phát điên, chỉ muốn cắt phăng mái tóc đi cho rồi.

Ai ngờ một ngày thành sự thực.

Đơn giản thế thôi sao, chỉ cắt mỗi tóc mình là xong à, Tả Thiếu Dương xoa đầu, cảm thụ từng cơn gió mát thổi qua da đầu, tên đao phủ đó tay nghề rất cao, đao chém sát rạt da đầu luôn, tóc y chỉ còn một tấc.

Tả Thiếu Dương vẫn không tin được, nhìn La công công:" Ông chắc chắn ta giữ được cái đầu rồi chứ?"

La công công thông cảm cho tâm trạng của y lúc này:" Cha gia lấy đầu đảm bảo, sẽ không chặt đầu đại nhân nữa đâu."

Tả Thiếu Dương tiếp tục xác nhận:" Không giết cũng không sửa thành phạt tù hay đi đầy chứ?"

" Không, đại nhân chặt tóc thay đầu rồi, ngài không chịu thêm bất kỳ hình phạt nào khác, ngài đã là người tự do." La công công đảm bảo, cái cảm giác làm người thi ân này cũng sảng khoái lắm:

Trên đời lại có chuyện lãi như thế, Tả Thiếu Dương sờ cái đầu, đã phần bị chặt ngắn ngủn, dù sao chặt bằng đao, lại có một nhát, nhiều chỗ không đều, vẫn còn tóc dài, trông ngu ơi là ngu.

Tả Thiếu Dương ngồi ngây ra, tới tận lúc này, y vẫn có cảm giác không chân thực, cảm xúc toàn thân khó tả, đột nhiên y nhảy khỏi đài hành hình:" Tốt, ta về đại lao đây."

Hả? La công công kinh ngạc, vì ngày ngồi tù tới nghiện rồi sao, chạy theo:" Đại nhân, ngài còn quay về đó làm gì?"

" Ta phải về để nói với Lan Nhi ta không sao, tránh nàng xảy ra chuyện."

“ Ha ha ha, thế thì không cần đâu, cha gia sai người đi thông báo một tiếng là được, bệ hạ đang đợi ngài trong cung. Chúng ta không thể để bệ hạ đợi lâu được."

" Không tận mắt thấy nàng ta không yên tâm." Tả Thiếu Dương vẫn bước đi, càng đi càng nhanh:

La công công thở dốc, gọi:" Đại nhân, chuyện này ..."

" Không phải ông nói ta là người tự do rồi à? Nói có giữ lời không dấy? Hay định cho người bắt ta vào cung?" Tả Thiếu Dương ngờ vực, cơ bản giờ không dễ dàng tin ai nữa, hoàng đế cũng vậy:

Vị này kỳ thực đang chất vấn cả hoàng đế đây, La công công kêu khổ không thôi, đành phải gọi một cái xe ngựa tới, sai hai thị vệ theo cùng.

Xe ngựa bị Tả Thiếu Dương thúc giục, liên tục tăng tốc, kệ những người tới tiễn chân y đi chẳng đường cuối cùng, xe lao vút khỏi pháp trường, chạy ra đường lớn, người đi đường tránh xa, chẳng bao lâu đã quay về tử lao.

Có hai thị vệ đi cùng, Tả Thiếu Dương thuận lợi đi vào, Trang lao đầu đang ngồi ủ rủ than thở thì thấy y bước phăm phăm qua, ngỡ ngàng:" Tả thiếu gia ..."

" Thiếp thất của ta đâu? Nàng đâu?" Tả Thiếu Dương vừa chạy vừa hỏi, có chút nóng ruột:

" Vẫn ở trong viện tử ạ ... Mau, mau mở cửa cho Tả thiếu gia." Trang lao đầu chạy theo, lớn tiếng quát, đại nạn không chết ắt có hậu phục, lão tử cũng gặp vận theo rồi:

Cấm tốt bên trong liên tục mở hai cánh đại môn đằng sau, Tả Thiếu Dương chạy hết tốc lực băng qua sân rộng, qua lối đi sâu hun hút. Hai bên là tường cao, lính gác, vô hình trung gây người ta áp lực, Tả Thiếu Dương cũng có một nỗi sợ mơ hồ, y biết tính Miêu Bội Lan, chỉ sợ nàng nghĩ quẩn.

Tiểu viện tử kia rồi, Tả Thiếu Dương vừa chạy qua liền nhìn thấy Miêu Bội Lan đứng trước cửa phòng, hai tay cầm hai cái cuốc, dưới thềm, Đỗ Minh cầm kéo, nhưng chĩa vào cổ mình.

Do đứng xoay lưng về cổng, Đỗ Minh không thấy gì, nhưng đôi mắt vô hồn thê lương của Miêu Bội Lan mở lớn, còn tưởng mình bị ảo giác, dụi mắt mấy cái, không sai, đúng là trượng phu nàng.

Miêu Bội Lan hoan hỉ muốn nổ tung, tựa như vẫn không dám tin:" Ca! Có phải huynh đấy không?"

Đỗ Minh vẫn không quay đầu, nhìn chằm chằm Miêu Bội Lan:" Sư nương, không cần lừa đệ tử làm gì, sư nương không thể đi qua đây, nếu không đệ tử sẽ tự sát ..."

Cạch, hai cái cuốc rơi xuống đất, mừng quá độ, nàng thấy trời đất xoay chuyển, đứng không vững, bật khóc:" Ca! Huynh tới dẫn muội tới âm tào cùng phải không? Đợi muội, muội đi cùng ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận