Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 717: Không từ mà biệt.

Thì ra đám người đó chỉ đi tìm mình thôi, chuyện xảy ra không phải cố ý, dù sao thì cũng xui xẻo cho chúng rồi, người sống ở thành thị lớn lớ ngớ vào rừng sâu, không biết thứ cấm kỵ, Tả Thiếu Dương không tức giận vì một cái lỗi vô tình của người ta, thở dài kể chuyện đã qua.

Mọi người nghe vậy đều kinh hãi, may mắn vì Tả Thiếu Dương thoát chết trong gang tấc, đồng thời cũng lo lắng cho vận mệnh những người kia.

Có câu trông cửa nhà tể tướng lớn hơn quan thất phẩm, thứ sử lập tức nói:" Ta lập tức phái bộ khoái và dân tráng vào núi tìm, hi vọng có thể tìm thấy ba người họ."

Đỗ quản gia khom người tạ ơn rồi rơi nước mắt khẩn cầu:" Đại lão gia, xin ngài theo tiểu nhân về kinh chữa bệnh cho Đỗ tướng."

Lần này có kinh nghiệm ở Cù Châu rồi, Tả Thiếu Dương tự tin tám phần có thể chữa bệnh cho Đỗ Như Hối, lắc đầu nói:" Ta về cũng không làm được gì đâu, Đỗ tướng không chịu uống thuốc của ta, ta về làm gì?"

" Hiện giờ Đỗ tướng đã thần chí không còn rõ ràng, nhân lúc này cho ngài ấy uống thuốc không biết đâu ạ."

Tả Thiếu Dương vẫn lắc đầu:" Trong phương thuốc của ta có một vị thuốc mà Đỗ tướng vô cùng kỵ húy, nếu ông ấy khỏi bệnh rồi mà biết được chắc chắn sẽ hận ta."

Đỗ quản gia lập tức quỳ sụp xuống:" Đại lão gia cứ yên tâm, chuyện này trong nhà cũng đã biết, Nhị gia nói rồi, đại lão gia chỉ việc kê đơn thuốc, còn cho uống thuốc do Nhị gia tự làm, Đỗ tướng tương lai có oán hận gì chỉ trách Nhị gia ... Xin ngài cứu lấy Đỗ tướng, đại lão gia, xin ngài!"

Ông ta dập đầu lia lịa, tới trán toét máu, xung quanh không đành lòng, từ chối chữa bệnh cho vị tể tướng đương triều sợ không có kết quả tốt, mà chữa thì, chưa chắc người ta thông cảm cho mình. Chuyện này thế nào cũng phiền hà, Tả Thiếu Dương không biết có phải kiếp trước mình nợ Đỗ gia chúng không, nghĩ một lúc rồi nói:" Bệnh Đỗ tướng ta đa xem nhiều lần rồi, tình hình thế nào ta biết rất rõ, thế này đi, không cần về nữa, để ta nhờ thứ sử gửi thuốc khẩn cấp lên kinh, trong đó ta sẽ viết cách sử dụng chi tiết, theo đó mà làm là được."

Điều này động nghĩa với việc chia cho thứ sử một phần ân tình rồi, ông ta vui mừng nói ngay:" Đúng vậy, tể tướng bệnh nguy, không thể chậm trễ, ta giao tín sứ hỏa tốc mang về kinh thành."

Tiếp đó Tả Thiếu Dương gặp riêng Ngao đại phu, Long bà hỏi tình hình người bệnh, dựa theo phương thuốc y để lại, hiện ngay cả bệnh nhân nặng nhất cũng đã chuyển biến tốt. Một vài trường hợp khỏe mạnh hoàn toàn đã cho về sớm, theo quan sát của bọn họ, không hề có chuyện lây truyền, thân nhân những người đó hiển nhiên vô cùng cảm kích, danh tiếng Long bà cùng miếu Sơn Thần đạt tới đỉnh điểm.

Công lao Tả Thiếu Dương trong chuyện này lớn nhất, nhưng người biết rất ít, với y mà nói không hề gì, huống hồ so với mười mấy năm vất vả của Long bà với Ngao đại phu, chút công sức thật chẳng đáng nhắc tới, chữa khỏi được căn bệnh quái ác này, y chỉ thấy vui thôi.

Cũng nhờ uy danh đó, Long bà triệu tập hương dân bốn phương thu thập vô số tử hà xa, dựa theo phương pháp bào chế của Tả Thiếu Dương, trở thành thứ thuốc có thể lưu giữ lâu dài.

Tử hà xa là vị thuốc quan trọng nhất cứu mạng Đỗ Như Hối, bây giờ được Long bà thu gom đủ rồi, Tả Thiếu Dương nhanh chóng phối thuốc, hơn nữa để cẩn thận. Cho nên y nghiền nát đại đa số thuốc bọc lại thành gói lớn, như thế che đậy được sự có mặt của tử hà xa.

Thứ sử lập tức phái tín sứ giao thuốc cho tín sứ đem khẩn cấp lên kinh.

Làm xong những việc ấy, Tả Thiếu Dương tắm một trận đã đời, sung sướng nhất là có Bạch Chỉ Hàn ở bên giúp gội đầu, thư thái tới mức khép mắt lại hưởng thụ, tay bám vào thùng gỗ rên hừ hừ, quên luôn cả giai nhân bên cạnh làm Bạch Chỉ Hàn ở bên cạnh vừa thương vừa buồn cười.

Thời gian tiếp sau đó Tả Thiếu Dương tiếp tục ở lại miếu Sơn Thần chữa trị bệnh nhân phế lao, đợi tin của Tôn Tư Mạc.

Ai ngờ mấy ngày sau Thanh Diệu Tử trở về báo tin, thái sư tổ đã được hoàng đế triệu về kinh rồi, chỉ để lại Thủ Thông Tử tiếp tục mở y quán thôi, còn ông đã dẫn theo Chân Uyên Tử, Thanh Lăng Tử trở về.

Bộ khoái nha môn vào núi tìm kiếm trở về mang theo ba cỗ thi thể đã thối rữa, dựa vào trang phục với đồ vật mang theo thì chính là ba tên gia đinh Đỗ phủ. Ngực họ bị vật nhọn xuyên thủng, đầu, chân tay đều có dấu vết bị cắn xé, chết cực thảm.

Hiên nhiên ba người này vào núi tìm Tả Thiếu Dương gặp phải con lợn thành tinh kia, bọn họ không biết sự lợi hại của nó để tránh đi, kết quả không những bản thân chết mà suýt nữa làm liên lụy tới y.

Đỗ quản gia báo từ, đưa theo hai tên gia đinh còn lại về kinh thành, còn liên tục khẩn cầu Tả Thiếu Dương sớm trở về.

Tả Thiếu Dương chẳng về vội, lần này đi vào rừng một chuyến, y lại càng không thích sự phức tạp của Trường An. Tiếp tục ở lại miếu Sơn Thần chữa bệnh, học hỏi kinh nghiệm của Ngao đại phu, thực sự mà nói, không có mấy chục năm nghiên cứu của ông, chỉ bằng vào lý luận của Tả Thiếu Dương, dưới tình huống không có tây y hỗ trợ, muốn chữa được bệnh lao sẽ vô cùng khó khăn.

Y cũng không quên luyện tập quyền pháp, ám khí, ở thời đại đầy bất trắc này, có vài thủ đoạn phòng thân rất cần thiết. Khỏi phải nói chuyện cùng Bạch Chỉ Hàn hưởng thụ thế giới hai người, thi thoảng tới thôn nhỏ dưới chân núi chữa bệnh, hái thuốc.

Cuộc sống đơn giản những vẫn phong phú, màu sắc.

Thế rồi vào một ngày mùa thu trời trong gió mát, toàn bộ người nhiễm bệnh lao đã khỏi hẳn, đa phần trở về nhà, số ít đã quen với cuộc sống trong miếu, muốn ở lại cung phụng sơn thần suốt đời. Tả Thiếu Dương để lại một bức thư, giả vờ lên núi hái thuốc như mọi lần, sau đó lén lút thu dọn hành trang cùng Bạch Chỉ Hàn, Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử đánh xe trở về kinh thành, nếu không thế nào cũng không tránh khỏi mấy bữa tiệc chia tay rườm ra.

Mang theo hai chiếc xe ngựa chở theo kha khá đặc sản, cùng ba mỹ nhân mỗi nàng một vẻ rong ruổi trên đường, khỏi phải nói là hưởng thụ tuyệt vời thế nào, tất nhiên chỉ dừng lại ở tâm lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận