Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 657: Chân tướng khó ngờ. (2)

Đỗ Như Hối không rõ sao thành kiến của Tả Thiếu Dương lại sâu như thế, thúc thúc mình thế nào, ông ta biết, tính cách cứng rắn bảo thủ, khi cần độc ác cần thủ đoạn cũng có thể làm ra chuyện tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối không phải là người vô nguyên tắc. Nếu Tả Thiếu Dương không hại ông ta, ngược lại còn có ơn cứu mạng, thúc thúc không phải hạng lấy oán báo ơn.

Thế nhưng có vẻ thành kiến đã sinh ra, ông biết khó thay đổi được, thở dài:" Tả công tử, quan viên ở vị trí cao như gia thúc, không phải nói từ chức là có thể nghỉ được, phải được hoàng thượng cho phép mới được."

" Ta biết điều ấy, giống như Đỗ tướng ngài, bệnh đã nghiêm trọng lắm rồi, mấy lần dâng thư từ chức, nhưng hoàng thượng không đồng ý, lấy giang sơn xã tắc làm trọng ra giữ ngài ở lại." Tả Thiếu Dương hôm qua nói chuyện với Tôn Tư Mạc mới biết chuyện này, thậm chí Tôn Tư Mạc từ lâu khám bệnh cho Đỗ Như Hối đã dâng thư lên hoàng đế, nói bệnh của Đỗ Như Hối phải tĩnh dưỡng ở nhà, không thể vất vả, hoàng đế không phê chuẩn:

Thậm chí Đỗ Như Hối có lần mấy tháng không lên triều, hoàng đế vài lần tới thăm, nhưng vẫn không để ông ta từ quan.

Đỗ Yêm biết hoàng đế sẽ không đồng ý, nên mới dứt khoát viết tấu từ chức như thế. Nếu hôm qua không có Tôn Tư Mạc giải thích cho thì hẳn giờ y dễ dàng bị người ta qua mặt.

" Tả công tử yên tâm, gia thúc nói, nếu đã từ quan rồi, dù bệ hạ không cho, ông ấy cũng sẽ không để ý tới triều chính nữa, một lòng ở nhà chữa bệnh, an dưỡng tuổi già. Chuyện này không khó giám sát, công tử đích thân giám sát cũng được." Đỗ Như Hối lần nữa làm Tả Thiếu Dương không nói được gì, có vẻ mọi trường hợp ông ta đều có chuẩn bị trước, vô cùng chặt chẽ:

" Về điều kiện thứ ba, giải tán gia tài càng không thành vấn đề. Gia thúc nói, tiền tài là vật ngoài thân, chết không mang theo được, có gì mà lưu luyến. Mấy người con của ông ấy đều đã thành gia lập nghiệp, tự nuôi sống được bản thân. Số tiền tài này ông ấy vốn muốn quyên ra làm từ thiện chứ không để cho con cháu. Tả công tử muốn ông ấy quyên ra cho triều đình, chẩn tế nạn dân, đó là công tử lòng dạ nhân hậu, ông ấy lý nào không đồng ý." Đỗ Như Hối nói xong điều kiện thứ ba mỉm cười đợi Tả Thiếu Dương trả lời:

Tả Thiếu Dương không ngờ tất cả điều kiện nhìn có vẻ rất khó khăn của mình lại bị người ta dễ dàng hóa giải như vậy. Rõ ràng so với đám cáo già trên triều, y còn quá non nớt, hoàn toàn không nhìn thấu được thủ đoạn của người ta, nhìn Tôn Tư Mạc cầu viện.

Tôn Tư Mạc cũng rất bất ngờ, ông cho rằng Đỗ Yêm sẽ không đồng ý điều kiện này cơ, nhất thời không đoán ra được đối phương có toan tính gì, khẽ lắc đầu.

Tả Thiếu Dương nhíu mày:" Không phải ta đã nói rồi sao, ông ta hiến lên triều đình, dùng thế nào là do triều đình quyết, ta không đụng vào tiền của ông ta dù chỉ một đồng."

" Chuyện này là tất nhiên, nhưng dù sao đây cũng không phải là số tiền nhỏ, nếu thực sự dùng để chẩn tế nạn dân, gia thúc dù táng gia bại sản cũng không do dự. Nhưng nếu giao triều đình, nói thật, bây giờ triều đình đang chiến đấu ở mạc bắc, bao nhiêu tiền cũng không đủ, số tiền này nộp lên, chỉ e khó còn mấy đồng đưa tới chỗ bách tính. Nếu công tử nghĩ ra kế vẹn toàn nào, gia thúc sẽ giao hết cho công tử."

Tả Thiếu Dương nào nghĩ tới chuyện này, lúc đầu chỉ muốn Đỗ Dần giải tán gia sản là để cắt bớt móng vuốt của ông ta thôi, không ngờ đối phương gây khó dễ lại mình:" Thế nào là kế vẹn toàn, nếu ta không nghĩ ra, hoặc ta nghĩ ra nhưng ông ta lại nói đó không phải kế vẹn toàn, tức là ông ta không giao ra gia sản phải không?"

Đỗ Như Hối nghiêm túc nói:" Gia thúc không kiếm cớ đâu, ta đảm bảo, vì chỉ cần công tử nghĩ ra kế sách khiến ta thừa nhận là được rồi."

Tôn Tư Mạc lên tiếng:" Rốt cuộc ông ta có bao nhiêu gia sản, bỏ ra bao nhiêu chẩn tai, nếu không rõ số tiền thì lập kế hoạch thế nào?"

Tả Thiếu Dương gật đầu, đây đúng là điều mấu chốt, hơn nữa trong chuyện này còn rất nhiều vấn đề, ví như Đỗ Yêm chuyển phần lớn gia sản đi, giữ lại phần nhỏ để giải tán thì mình không đạt được mục đích đả kích cơ sở kinh tế của ông ta.

Đỗ Như Hối thở dài:" Gia thúc làm quan thành bần, có thể nói liêm khiết thanh bạch, gia tài không có mấy ..."

Nghe câu này Tả Thiếu Dương cười nhạt, quả nhiên là thế, ông ta thanh liêm sao, lần trước Ngũ Thư chạy quan chức qua cửa ông ta, không nói bao nhiêu tiền, nhưng tiêu hết nửa gia sản Ngũ gia.

" Đỗ gia ta tổ tiên dư dả, không dám nói là gia tài vạn quan, nhưng cũng không lo cơm áo, tối qua kiểm kê ra danh sách, mời công tử xem qua." Nói rồi Đỗ Như Hối lấy mấy từ giấy trong lòng ra đưa Tả Thiếu Dương:

Danh sách rất dài, nhìn lướt qua thì ruộng tốt một vạn hai nghìn mẫu, tổ trạch ba tòa, tiền mặt hơn bốn vạn quan, lụa là gầm vóc vài nghìn thếp, nô phó 132 người, cửa hiệu mười gian. Còn danh sách dài trang sức cổ vật, danh họa, đài dằng dặc, không biết trị giá bao nhiêu.

Tả Thiếu Dương xem qua hoa mắt, đưa cho Tôn Tư Mạc xem.

Đỗ Như Hối nói giúp họ:” Số tài sản này dù bán nhanh cũng không dưới 30 vạn quan.”

Ba mươi vạn quan? Còn nhớ lần trước ở Hợp Châu khi chữa bệnh cho Kiều Xảo Nhi cần gỗ âm trầm, nghe Lý Đại Tráng kể, Dư chưởng quầy mua khúc gỗ âm trầm hai nghìn quan đã là quá nửa tài sản, ông ta là người giàu nhất Hợp Châu, mới bằng một phần mười Đỗ Yểm. Nói vậy con số này khá đáng tin rồi.

" Đây là toàn bộ gia sản của gia thúc rồi, gia thúc nói, chín mươi lăm phần khó tính toán, tổ trạch do tổ tiên để lại, một số gia phó đi theo nhiều lăm giữ lại. Còn tất cả đều không cần, toàn bộ giao công tử cứu tế bách tính, dù sao ông ấy thoái ẩn rồi, dựa vào bổng lộc vẫn có thể sống được."

Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc đều không nói gì, tuy số tiền này là cực lớn, nhưng bọn họ đều không cách nào xác định đó có phải là toàn bộ gia sản của Đỗ Yêm chưa, đối phương liều có giở trò nói một đằng làm một nẻo không, có bẫy gì gài trong này không?

Đỗ Như Hối hiểu được lo lắng họ, chắp tay:" Hai vị không cần lo, Đỗ mỗ lấy danh dự ra bảo đám, nếu gia thúc nói mà không giữ lời, ta tự sát tạ tội trước mặt hai vị."

Đường đường là tể tướng nói ra câu này, tuy không nói là kim khẩu ngọc ngôn, nhưng sức nặng mười phần, Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc ngạc nhiên, đây không phải lần đầu Đỗ Như Hối lấy tính mạng ra đảm bảo cho Đỗ Yêm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận