Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 174: Chuyện có nguồn cơn. (2)

Đúng là chuyện phải có nguyên cớ, không dưng làm sao dùng 8 miếng được, để cẩn thận không còn lý do nào khác, Nghê đại phu hỏi lại:” Cho nên khi khám bệnh cho Tùy lão thái gia, đệ cũng dùng tám miếng ô đầu?”

Ở trong tình cảnh này rồi Nghê Nhị không quên mối hận với Tả gia:” Đúng, cả thằng tiểu tử hỗn láo đó còn dám dùng, đệ sao không dám? Y thuật đệ kém nó sao? Hơn nữa bệnh lão thái thái quá nặng, lượng nhỏ không có hiệu quả.”

“ Ngu, ngu lắm.” Nghê đại phụ hận rèn sắt không thành thép, bứt râu kêu:” Người ta dùng ô đầu mới do nhà người ta bào chế, tất nhiên là không giống. Còn không nhớ Chúc Dược Quỹ từng tới nhà ta giới thiệu thuốc mới không, có nói vị thuốc bọn họ mới bào chế không có độc mà vẫn giữ được dược hiệu không?”

Nghe Nghê đại phu nói thế, mắt Nghê Nhị sáng lên, trong đầu nảy ra một ý nghĩ, hay hất bát nước bẩn này lên người Hằng Xương dược hành? Cứ nói ô đầu là do Hằng Xương dược hành tặng miễn phí, do dùng thứ đó mà Tùy lão thái thái mới trúng độc chết.

Nghê Nhị chưa kịp mừng đã lắc đầu, cách này không xong, ô đầu vốn có độc, nhà ai bào chế thì cũng không thể dùng tới 8 miếng.

Nếu không giá họa được thì chỉ có thể lợi dụng, nếu chứng minh được tám miếng ô đầu mình dùng do Hằng Xương dược hành tặng miễn phí, mà thằng tiểu lang trung kia cũng dùng tám miếng ô đầu trị bệnh cho Chúc Dược Quỹ lại không bị bệnh, như thế Tùy lão thái trúng độc là do nguyên nhân khác, hoặc như vì bệnh nặng không trị được, thế là thoát tội.

Nghĩ thông điểm này Nghê Nhị mừng rỡ nói suy nghĩ của mình ra cho đại ca nghe:” ... Khi Hằng Xương dược hành đưa thuốc tới do đệ thu nhận, lúc chữa bệnh cho Tùy lão thái thái cũng là đệ cẩn thận nên tự sắc thuốc, không sai hỏa kế, cho nên đệ cứ nhất quyết nói mình cũng dùng thuốc do Hằng Xương tặng là được.”

Nghê đại phu cũng mừng khôn xiết:” Đúng, đúng, khi thăng đường đệ cứ nói khi đó sở dĩ dùng 8 miếng là do tiểu lang trung của Quý Chi Đường cũng dùng 8 miếng trị bệnh cho Chúc Dược Quỹ, không những không trúng độc còn khỏi bệnh, cho nên mới dùng. Chỉ nói thế thôi, đừng có nói loạn ...”

Ông ta thừa biết bụng dạ xấu xa của đệ đệ mình khẳng định đang căm hận tiểu lang trung kia, muốn thừa cơ hãm hại người ta, nhưng hiện đâu phải lúc, dễ chuyện nọ sinh thêm chuyện kia, không đáng.

“ Đệ hiểu, nhưng bên Hằng Xương còn dễ nói, hai nhà có làm ăn qua lại lâu năm, quan hệ tốt, Chúc Dược Quỹ là người sảng khoái lỗi lạc, không thành vấn đề. Nhưng chỉ e Quý Chi Đường không chịu làm chứng ... Nếu là lúc trước khi chúng trả được tiền nhà đã dễ, còn phải tới nhà ta bán dược liệu, bán phương thuốc ... Ai ngờ có ngày chúng ta phải cầu bọn chúng! Mẹ nó, thói đời này loạn rồi, cá chết cũng có thể trở mình ...” Nghê Nhị nghiến răng nghiến lợi, chuyện hai lần bị người ta đuổi khỏi nhà, ông ta không thấy cái sai của mình, chỉ thấy mình bị xỉ nhục, tới giờ này vẫn còn căm, có điều mắng chửi một lúc sực nhớ ra, khóc tu tu như đứa trẻ:” Vậy làm sao đây, họ không chịu giúp thì đệ chết chắc rồi, đại ca, đại ca, đệ không muốn chết đâu, đệ không muốn chết.”

“ Khóc cái gì, ta đang nghĩ cách đây, chỉ mong tốn kém chút tiền bạc, nói ngon ngọt vài câu người ta nương tình.”

“ Đúng đúng, tiêu bao nhiêu cũng được, đệ không muốn chết.”

“ Yên tâm dù tốn kém thế nào ta cũng phải cứu đệ ra khỏi đây, chỉ có điều Tả Quý xưa nay nổi tiếng tính tình quái đản, coi nhẹ chuyện tiền bạc, khó nói chuyện. Đặc biệt là tên tiểu lang trung kia, y tới bán xạ hương, tới bán đơn thuốc, chúng ta đều từng chế giễu y. Lần trước đệ lại xúi cho đám chủ nợ tới nhà đòi tiền, chắc chắn họ bết chúng ta làm. Cha con nhà đó quái đảng như nhau, cha thì như cục đá trong nhà vệ sinh, vừa thối vừa cứng, còn thì cũng không giống bình thường nốt." Nghê đại phu gặp khó, lẩm bẩm không nghĩ ra biện pháp hay:

Nghê Nhị cuống lên:” Tìm tên tiểu lang trung, đại ca, là thằng tiểu tử kia trị bệnh cho Chúc Dược Quỹ, không phải cha nó. Đại ca, bỏ qua lão Tả, trực tiếp tìm riêng nó, nó hai lần tới nhà ta bán đồ, còn ra giá trên trời, khẳng định là đứa không chịu được nghèo khổ, ham ăn lười làm, cứ cho nó tiền là được.”

“ Ta cũng nghĩ thế.” Nghê đại phu trầm ngâm:” Chỉ sợ nó còn trẻ nóng tính, vẫn ghi hận đệ, không những không chịu giúp còn muốn mượn đao giết người. Thời gian lại gấp, phải nghĩ cách hiệu quả hơn.”

" Hả?" Nghệ Nhị nắm vội lấy tay Nghê đại phu:" Đại ca, mai thăng đường rồi, nếu không kịp thì đệ chết mất, cừu đệ với ... Đại ca, đệ còn lão bà hài tử nữa ... Hu hu hu ..."

" Đừng khóc nữa!" Nghệ đại phu khó chịu đệ đệ thường ngày huênh hoang ác độc, gặp chuyện hèn nhát vô dụng, chỉ biết khóc lóc:" Ta nói sẽ tận lực giúp đệ, khóc có tác dụng gì không, không phải đệ lắm mưu lắm sao, mau nghĩ cách đi chứ? Không nghĩ ra cách là chết đấy."

" Vâng ..." Nghê Nhị quả nhiên đầu óc đầy thứ xấu xa, vừa nghẹn ngào vừa nói:" Kiếm vài người bắt mẹ hoặc tỷ tỷ của y, ép y làm chứng."

Nghê đại phu dậm chân:” Không được, dễ cá chết lưới rách lắm.”

“ Vậy ... Loại thanh niên tuổi y, lại chưa thành hôn, nhất định thích các cô nương, tìm mấy nữ tử xinh đẹp dụ dỗ y.”

“ Mỹ nhân kế phải dày công bố trí mới được, bây giờ thời gian quá gấp.”

Nghê Nhị không biết nghĩ cái gì mà mừng rỡ, đứng bật dậy:” Đệ có cách này, đảm bảo thành công.”

“ Cách gì?”

“ Tang nha đầu của quán trà Thanh Hương thích thằng tiểu tử đó, hôm ấy còn mang tiền tới giúp Quý Chi Đường, đệ thấy tên tiểu tử ấy cũng có ý với con nha đầu đó lắm. Nghe đồn chúng nó thường đi lấy nước mắt qua mày lại với nhau, sao không kiếm vài người bắt nha đầu đó, ép thằng tiểu tử phải làm chứng.”

“ Giờ này đệ còn nghĩ cách hại người à?” Rốt cuộc Nghê đại phu cũng không kìm được tát Nghê Nhị một cái:” ... Toàn nghĩ chuyện độc ác hại người, đệ là đại phu hay là cường đạo thổ phỉ. Đừng quên chính đệ giật giây chủ nợ tới Quý Chi Đường, mấy lần tới đó còn ăn nói khó nghe đến nỗi bị người ta cầm chổi đuổi ra khỏi nhà. Chính vì đệ làm chuyện xấu xa giờ mới gặp chuyện khó xử, nếu không là người cùng nghề, tới nói khó với người ta một câu người ta lại chẳng giúp sao. Chuyện thành khó thế này là vì đệ, vậy mà đệ chưa sáng mắt ra à?”

Nghê Nhị thấy đại ca giận rồi, không dám nói nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận