Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 630: Hai lão thọ tinh. (3)

Tôn Tư Mạc sau khi viết ra hai bộ sách tứ danh của nền y học Trung Hoa là Thiên kim yếu phương và Thiên Kim dực phương, nhưng ông không giữ làm bí mật truyền cho con cháu, mà bỏ tiền xuất bản, công bố cho toàn thiên hạ biết. Chính vì hành động vô tư này, ông mới được quảng đại quần chúng yêu mến, chết rồi được người đời lập bia xây miếu tưởng niệm, đồng thời tôn xưng là Dược vương.

Những phương thuốc của Tả Thiếu Dương đều là sau này mới xuất hiện, nếu y nói với Tôn Tư Mạc, ông ta viết thành sách công khai, vậy những người sau này phát minh ra những phương thuốc đó thì sao? Làm loạn lịch sử như vậy chỉ e hậu quả khôn lường, Tả Thiếu Dương không hiểu thuyết tiến hóa, nguyên tắc phát triển hay nhân quả, nhưng y biết chắc chắn, nếu làm thế sẽ khiến lịch sử hỗn loạn, còn mình sẽ thành tội nhân lịch sử.

Trước kia y làm lộ rất nhiều thứ không phải của mình rồi, khi đó đâu nghĩ nhiều như vậy, nhà không đủ ăn, đêm không có chăn mà đắp, chỉ biết nghĩ tới chuyện trước mắt đã. Bây giờ thì khác, sau này chữa bệnh nếu phải dùng tới phương thuốc vượt thời đại thì tuyệt đối phải giữ kín.

Lúc này đầu óc Tả Thiếu Dương rất hỗn loạn.

Người xưa coi trọng những thứ tổ truyền, nếu tổ tiên không cho tiết lộ, con cháu nghe theo, Tôn Tư Mạc không trách, trầm ngâm nghĩ cách khác:” Nếu vậy ta đổi với ngươi, ta có vài bí phương, ngươi nói ra bao nhiêu cái, ta dạy ngươi bấy nhiêu cái, được không? Đảm bảo phương thuốc giá trị tương ứng, như vậy ngươi không có lỗi với tổ tiên rồi.”

Tả Thiếu Dương mặt mày nhăn nhó, bỏ lỡ cơ hội giao lưu học vấn với Tôn Tư Mạc làm y rất đau khổ:“ Không cần, vãn bối học nhiều cũng không dùng hết, chỉ dùng phương thuốc mình có là đủ.”

Tôn Tư Mạc kỳ quái nhìn y:” Ngươi nên biết rằng phương thuốc của ta, tuyệt đối có thế cải tử hồi sinh, không ai biết hết.”

Tả Thiếu Dương khó xử vô cùng, ai ngờ rơi vào tình cảnh này chứ, cười méo miệng:” Vãn sinh biết, nhưng phương thuốc sư phụ dạy đã đủ rồi, không muốn học thêm.”

“ Không ngờ lão Tôn ngươi có ngày hôm nay, đáng dời lắm.” Tả Thiếu Dương vừa dứt lời thì Hứa Dận Tông chỉ mặt Tôn Tư Mạc cười, thái độ ác liệt đừng nói:

“ Thằng bé con này thật ngông cuồng.” Bị lão hữu trêu chọc, Tôn Tư Mạc vểnh râu trừng mắt lên nhìn Tả Thiếu Dương, thấy y có vẻ rất khổ sở vì từ chối mình rồi, hừ một tiếng:” Được, được, ngươi không muốn phương thuốc, ta lấy cái khác ra đổi, không để ngươi bị thiệt.”

Vò đầu bứt tóc một hồi, chỉ có phương pháp dung tục nhất, Tôn Tư Mạc nói:” Ngươi không muốn đơn thuốc của ta, vậy bán đi, bao nhiêu tiền cũng được, ta sẽ không mặc cả.”

“ Vãn bối không cần tiền, mặc dù không dám nói mình là đại hộ nhân gia, nhưng không lo cơm ăn áo mặc nữa, thế là đủ, tiền nhiều nữa không làm gì cả, chỉ là con số mà thôi.” Tả Thiếu Dương tất nhiên không nói thật, y chỉ kiếm cớ thôi, đã là kiếm cớ thì nói cho đường hoàng một chút:

Quả nhiên hai lão thần y đều gầu gù hài lòng.

“ Thằng bé thú vị lắm, không cần tiền vậy thì làm quan thế nào? Ta có thể tìm hoàng thượng nói chuyện, xin thăng quan cho ngươi, quan cao như lão Hứa thì ta chịu rồi, nhưng thăng lên thất phẩm chẳng hạn, hoàng thượng sẽ nể mặt ta, hơn nữa là quan thực sự chứ không phải y quan, được không?”

“ Vãn bối không thích làm quan, nếu không phải cha vãn bối suốt ngày cằn nhằn muốn vãn bối đi thi thì vãn bối đã chẳng đi rồi, mặc dù bây giờ làm quan, nhưng vãn bối chỉ muốn hành y cứu người, không muốn thăng tiến, không muốn tham gia tranh quyền đoạt lợi.” Tả Thiếu Dương trả lời hết sức thành thực:

Tôn Tư Mạc ngoẹo đầu sang nhìn Tả Thiếu Dương, ông có thể khẳng định y nói thật, suy nghĩ xem, còn trẻ, không tham tiền, không ham chức, vậy chỉ còn nữ nhân nữa thôi, không phải sao, biến cả bệnh nhân thành tức phụ rồi. tất nhiên là háo sắc:” Vậy ngươi muốn nữ nhân à, cái này cũng dễ thôi, để ta nói với hoàng thượng, năm nào cũng tuyển tú, toàn là mỹ nhân nghìn người chọn một đó, hoàng cung chẳng có gì hay, chỉ có mỹ nữ là nhiều, lấy một đổi một, một phương thuốc, đổi một giai nhân thế nào? “

Tả Thiếu Dương đau khổ tột cùng:” Vãn bối đã có một thê tử cùng ba thiếp thất, luôn vô cùng áy náy với các nàng, thầm thề với bản thân đời này không nạp thêm bất kỳ thiếp thất nào nữa.”

Tôn Tư Mạc tức mình quát lên:” Cái này không muốn, cái kia không muốn, rốt cuộc ngươi muốn cái gì? Chừng này tuổi không còn ham muốn gì nữa, chán cơm thèm đất hay sao?”

Hứa Dận Tông nãy giờ không xen vào, chỉ ngồi bên nhìn, cười chảy nước mắt, luôn mồm nói thú vị.

Tả Thiếu Dương há miệng mấy lần, nhưng không nói thành lời, tình cảnh của y bây giờ đảm bảo chưa ai gặp phải, liên tục từ chối Tôn Tư Mạc, người dằn vặt nhất là y đây này.

“ Rốt cuộc thì làm sao ngươi mới chịu đổi cho ta đây.” Tôn Tư Mạc bứt râu bứt tóc, đột nhiên mắt sáng lên:” Tiểu tử, ngươi nói rằng đây là phương thuốc bí truyền của sư phụ ngươi, được rồi, vậy ta bái ngươi làm sư phụ, ngươi nói cho ta nhé?”

Tả Thiếu Dương sợ hết hồn, ông già này điên mất rồi, vì thu thập đơn thuốc mà cái gì cũng dám làm, thậm chí bất chấp thân phận bái tên nhóc đáng tuổi tằng tôn làm sư phụ, đúng là vừa làm người ta kính phục lẫn ... sợ hãi, rối rít xua tay:” Không không, vãn bối không dám đâu.”

Hứa Dận Tông hớn hở đổ dầu vào lửa:” Nhóc con, nhận đi nhận đi, để ta xem lão Tôn gọi ngươi làm sư phụ, nhất định là kỳ cảnh thiên hạ.”

“ Có gì mà không dám, ta bái sư ngay.” Nói rồi Tôn Tư Mạc vén áo định quỳ xuống:

Ba hồn bảy vía Tả Thiếu Dương suýt bay lên, cuống lên giữ chặt lấy, y rất muốn khóc:” Không được, lão gia tử, vãn bối không dám đâu, người mà làm thế, vãn bối sẽ lao ngay ra khỏi xe, không bao giờ gặp lại nữa.”

“ Ấy chớ, bình bĩnh, tiểu tử, bình tĩnh, đừng làm chuyện dại dột.” Tôn Tư Mạc làm như Tả Thiếu Dương muốn tự tử không bằng, nắm tay y ấn xuống ghế:” Ngồi xuống, ngồi xuống, chúng ta từ từ thương lượng được không?”

“ Vâng, vâng. Chúng ta thong thả nghĩ.” Tả Thiếu Dương nãy giờ nói chuyện với hai ông cụ này cũng hơi có chút cảm giác thần kinh thác loạn mất rồi, xem ra hôm nay không chỉ cho ông già này biết cái gì đó thì mình không thoát thân được rồi, rốt cuộc có phương thuốc dân gian nào không có tác giả rõ ràng không nhỉ? Phải nghĩ ra cái gì ít ảnh hưởng đời sau nhất.

(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận