Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 448: Tất cả vì xuân canh.

Tả gia bây giờ đã có tới 170 mẫu ruộng, ngoại trừ ruộng trừ nợ của quan binh là ruộng tốt, kênh mương vẫn được sử dụng cho tới tận vụ trước, thì số còn lại là ruộng hoang hoặc là bán hoang, cần nhiều công sức cải tạo chăm bón. Chưa kể Tả Thiếu Dương có được số ruộng này từ rất nhiều nguồn, cho ruộng nhà y cũng nằm rải rác bốn xung quanh thành, nên ưu tiên hàng đầu là tập trung vào 50 mẫu ruộng nằm liền kề nhau.

Hôm nay ngoài thành vô cùng náo nhiệt, khắp nơi là người của nha môn và binh sĩ, đang phối hợp với nhau làm đất, thu hút sự chú ý nhất của Tả Thiếu Dương nhất là mấy binh sĩ mình trần đang gò lưng đạp nước.

Xe đạp nước dùng sức người đạp bàn đạp dẫn nước lên, cường độ lao động cao, lại chẳng được bao nhiêu nước, nhưng Hợp Châu là vùng núi, nhiều ruộng theo kiểu ruộng bậc thang, kênh đào không thể đưa nước lên, cả xe đạp nước cũng không được.

Tả Thiếu Dương trước kia không quan tâm tới vấn đề này, giờ trong tay bao nhiêu ruộng đất như vậy, không biết không được rồi, nhìn quanh không thấy có công cụ nào khác cái xe đạp nước hại sức kia, hỏi:” Tỷ phu, vậy ruộng ở trên núi thế kia thì phải làm thế nào?”

“ Còn làm sao, đó là ruộng vọng thiên, tức là phải xem ông trời thôi, có mưa thì trồng gạo, năm ít mưa thì trồng thứ chịu hạn tốt, nếu đã trồng gạo rồi mà gặp hạn thì xách nước lên tưới.”

“ Xách nước lên tận ruộng tưới?”

Hầu Phổ gật đầu, nói như đó là chuyện hết sức bình thường:” Tất nhiên rồi, nếu không thì để hoang à?”

Dù có khỏe như Miêu Bội Lan chăng nữa cũng tưới được bao nhiêu ruộng, chẳng trách cái Hợp Châu này lại nghèo,

Tả Thiếu Dương đứng bên bờ ruộng hỏi Miêu Bội Lan:” Trước kia muội từng nói một mình có thể trồng cấy mười mẫu ruộng, đó là vì làm đất không đủ sức, không thể kịp vụ, bây giờ có binh sĩ giúp làm đất rồi, muội thấy trồng được bao nhiêu?”

Miêu Bội Lan ngồi xuống nắm đất bóp thử, thả ra:” Nếu như dùng xe đạp nước để tưới tiêu thì một mình muội có thể quản lý được ba mươi mẫu ruộng.”

“ Nếu như, ta nói nếu như mưa thuận gió hòa, nước đầy đủ, không cần lo lắng thì sao?”

Tả Thiếu Dương hiển nhiên nghĩ tới cối xay nước, y từng đi tình nguyện tới vùng núi nghèo, rất lạc hậu, ngay cả điện chiếu sáng cũng chỉ một ngày làm được ba tiếng, đèn thì như đom đóm vậy, mờ tịt, máy móc nông cụ hoàn toàn không có, cầy cấy canh tác không khác gì hàng nghìn năm trước.

Ở nơi như thế khỏi nói tới máy bơm, vậy ruộng đồng trên cao phải làm sao? Cư dân đương địa có thứ công cụ tưới tiêu rất hay, về cơ bản nó giống như cái guồng nước, lắp từ thấp lên cao, nhưng ở bánh xe nước là từng cái thùng gỗ, vận dụng đặc điểm nước chảy siết ở vùng núi, thúc đẩy bánh xe, đưa từng thùng nước lên cao, sau đó dùng ống trúc dẫn vào ruộng.

Từ thời tiểu học Tả Thiếu Dương đã biết làm guồng nước nhỏ rồi, nhưng chỉ làm cái nhỏ xíu trong chậu để nghịch thôi, muốn làm guồng nước lớn, lại đem cả nước lên cao nữa thì cả vấn đề, ví như chịu lực ... Hoặc cái gì đó đại khái thế, hồi xưa y vốn đốt vật lý, bởi thế không chắc có làm được không, lát nữa tính về cùng với Lý Đại Tráng làm thử đã, nên không nói ra.

“ Dù mưa thuận gió hòa tới mấy cũng không thể không quan tâm tới tưới tiêu được.” Miêu Bội Lan lắc đầu, thấy Tả Thiếu Dương lại nói chuyện hão huyền rồi:

“ Thì muội cứ tính thử xem.”

“ Vậy thì chừng năm mươi mẫu.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, quá tốt, vừa vặn chỗ ruộng này.

Trên đường đi thấy rất nhiều binh sĩ đang ở trong ruộng bắt đầu làm đất.

Hồi đó quân nhân chuyên nghiệp rất ít, đa phần là nông dân, tới khi đánh trận mới huy động, tất nhiên hiểu việc đồng áng, có điều bọn họ không có nông cụ, thế là đủ thứ đao kiếm chùy thương, cái gì vừa tay dùng cái đó, đao kiếm thì dùng xới đất, chùy thương thì đi vỡ đất.

Có điều năm nay mưa sung túc, không ít ruộng sâm sấp nước, làm hai việc này không tiện, công cụ lại không thích hợp, hiệu quả không cao.

Từng đội từng đội binh sĩ tiến vào đồng ruộng làm đất, Tả Thiếu Dương đi tìm quân giáo dẫn đội, hi vọng họ đừng làm đất, tháo nước ở hai mươi mẫu đất hoang trên sườn dốc của mình, để họ tự làm. Tên quân giáo đó không ngờ lại từ chối dứt khoát:" Không được, Phùng tướng quân có lệnh, phải trồng toàn bộ mạ, không được phân chia cho bất kỳ ai, dù là chủ ruộng hay là điền hộ, tất cả phải đối xử như nhau."

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên lắm, với danh tiếng của y trong quân, không ngờ một yêu cầu nho nhỏ như vậy lại không được đáp ứng, chợt nhớ hắn nhắc tới Phùng tướng quân, vội hỏi:" Quân gia, không biết vị Phùng tướng quân mà huynh nói là ..."

Viên quân giáo mặt hầm hầm:" Đương nhiên là Phùng Lập Phùng tướng quân ra lệnh rồi, ngươi hỏi làm cái gì?"

" À không, hỏi thế thôi, làm phiền rồi." Tả Thiếu Dương há mồm, Phùng Lập, là tên phản quân đấy à? Vội chạy đi hỏi tỷ phu, còn biết tin bất ngờ hơn, đúng là Phùng Lập và Tiết Vạn Thế được lệnh đốc thúc làm đất cày bữa, thậm chí đã vào trong nha môn Hợp Châu rồi:

Tả Thiếu Dương không hiểu gì cả, không phải chứ, phản quân đánh mãi không được, thế mà giờ chiêu an một cái là đàng hoàng ngồi trong nha môn Hợp Châu rồi, ít nhất thì cũng phải theo dõi thử thách vài năm mới được dùng chứ. Kỳ thực y không hiểu một điều, đầu thời Đường, nói tới phản quân, có ai không phải phản quân đâu, còn cả một đám quốc công đều là cường đạo kia kìa, chuyện nay đánh nhau mai đã thành chiến hữu nhiều lắm. Nếu đây là năm Trinh Quan thứ 20 chứ không phải là Trinh Quan thứ 2 thì điều y nói mới xảy ra, hiện giờ triều đình còn chưa ổn định kia, hết thảy lấy hoàn hoãn làm chủ.

Nghĩ một lúc Tả Thiếu Dương nhờ Hầu Phổ dẫn tiến gặp vị Phùng tướng quân kia.

Nói ra thì hôm đó không có Tả Thiếu Dương nói đỡ thì Tiêu Vân Phi đã giết ngoéo hai tên đưa thư của phản quân rồi, như thế hai bên còn đánh nhau, còn lâu mới chiêu an được. Không tới mức nhắc tới ân nghĩa gì, ít ra đôi bên có cơ sở ngồi xuống nói chuyện, thế nên Phùng Lập cho truyền gặp, thân binh để một mình Tả Thiếu Dương vào. Phùng Lập nghe Đại tướng quân nhắc tới Tả Thiếu Dương, cho nên nói chuyện cũng khách khí. Thấy yêu cầu Tả Thiếu Dương không có gì to tát, liền sai lính truyền lệnh đi cùng y tới gặp tên quân giáo phụ trách khu vực ruộng của y, đem toàn bộ lúa giống cho y cày cấy.

.
Bạn cần đăng nhập để bình luận