Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 783: Ra đi rồi lại trở về.

Rời khỏi hoàng cung, Tả Thiếu Dương lấy lại sách dạy cách chữa thi chú trong cuốn Thương Hàn Luận, cho một mồi lửa đốt luôn. Sau đó y ở lại kinh thành thêm một tháng, chữa khỏi bệnh cho người của Lưu gia và Đỗ gia, trước đó đã chữa một nửa rồi, nên không phức tạp gì cả, vài người bệnh nặng mà chết.

Trong một tháng này Mã Chu, tân nhiệm hội trưởng của hội cơ kim tới bái phỏng Tả Thiếu Dương, hội cơ kim trong tay hắn phát triển rất tốt, bách tính nghèo khổ được hưởng lợi rất nhiều, hắn nhờ thế mà lọt vào mắt hoàng đế.

Mình mang ý tốt, lại làm mọi chuyện be bét hết cả, tên Mã Chu này không phải kẻ tốt lành gì, nhưng không thể phủ nhận hắn biết làm việc, xoay chuyển tình thế khắc phục sai lầm của mình. Tả Thiếu Dương không tính toán chuyện cũ, song không còn tin hắn nữa, đối đãi khách khí cho có. Mã Chu cũng nhận ra sự lạnh lùng của Tả Thiếu Dương, song hắn vẫn ngẩng cao đầu, hắn không thấy mình làm gì sai, mục đích cuối cùng của hắn mưu lợi cho bách tính, chẳng phải vì bản thân.

Tả Thiếu Dương nhờ Chúc Dược Quỹ chiếu cố gia sản của mình, sáu con gà được Trang lao đầu đảm bảo rồi, sẽ nuôi cùng trong tử lao. Về tới nhà cũ, vẫn không gặp được Bi Vàng, nhưng thọc tay vào cái hốc lớn trên cây tùng, quả thu thập được rất nhiều, vậy là Tả Thiếu Dương yên tâm rồi, chắc nó lại chạy đi khắp nơi tìm thức ăn chuẩn bị mùa đông.

Sau đó giống lần ở Cù châu, Tả Thiếu Dương dẫn theo Miêu Bội Lan, Đỗ Minh không từ mà biệt, bỏ lại hết ân oán sau lưng, lên đường tới nước Oa.

Tuy Tả Thiếu Dương trốn đi nhưng chỉ qua mặt được người bình thường thôi, rất nhiều người vẫn biết, như Vĩnh Gia nàng thậm chí an bài sẵn thuyền rồi, trên đó có cả sứ giả nước Oa nữa, nên vượt biển tuy nguy hiểm, nhưng họ vẫn bình an tới được nước Oa.

Suốt đường đi Tả Thiếu Dương cùng sứ giả nước Oa trò chuyện với nhau, hắn nói tiếng Đường rất tốt, qua đây học tập năm năm rồi, chính là một trong khiển đường sứ, liên tục than vãn nước Oa nghèo khó, khắc nghiệt, thiên tai liên miên, chưa nói tới chiến tranh loạn lạc, một thành trấn vất vả xây dựng lên, mất mấy chục năm trời, một trận động đất, một trận bão kéo tới chẳng còn gì. Hắn và rất nhiều người khác được cử sang nước Đường học tập, bọn họ rất cố gắng, rất nỗ lực rồi, nhưng chẳng biết có kết quả gì không, vì một đợt thiên tai kéo tới, tất cả lại về không ...

Bọn họ gặp phải trận bão trên đường, nhờ thủy thủ kinh nghiệm mà vượt qua được.

Đặt chân tới nước Oa, nơi này quả thực nghèo khó hơn Đại Đường nhiều, dân cư khá thưa thớt, thành trấn không mấy, chủ yếu là các ngôi làng nhỏ, lại là mùa đông, khung cảnh tiêu điều buồn bã.

Đi cùng Tả Thiếu Dương có thị vệ của Vĩnh Gia công chúa từng đưa người Tả ga tới nước Oa, có dẫn đường, bọn họ rất nhanh tìm được Tả gia.

Người Tả gia chờ đợi suốt một năm trời, không thấy Tả Thiếu Dương tới, cũng không có bất kỳ một tin tức nào. Cũng may trong quá trình chờ đợi ấy, Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội sinh ra hai nhi tử, xoa dịu bớt nỗi đau xót. Càng với thời gian ngày một lâu, mùa thu qua, đông tới, ai cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi.

Tới một ngày ...

Lý đại nương như phát điên chạy vào đại viện, vừa khóc vừa la hét không thành lời, người Tả gia dù chẳng nghe rõ ràng nhưng đều đoán ra rồi, chạy ùa ra cổng.

Kiều Xảo Nhi bất chấp tất cả ôm lấy Tả Thiếu Dương bộ dạng kỳ quái vào nhà, nàng không quan tâm, người còn sống là được rồi. Bạch Chỉ Hàn và Tang Muội Tử vừa hết thời gian ở cữ bế hai nhi tử ra, đứng dưới hành lang nhìn mọi người vây quanh trượng phu, rơi giọt lệ hạnh phúc. Trước kia cha mẹ tóc còn một nửa là đen, giờ bạc hết cả, già đi không ít, Tả Thiếu Dương xót xa vô cùng. Lương thị nắm một cánh tay Tả Thiếu Dương khóc mãi, tay kia bị Hồi Hương nắm mất rồi.

Bên tai Tả Thiếu Dương chỉ nghe thấy tiếng ríu rít không ngừng, y cười rách cả miệng, không biết trả lời ai trước.

Miêu Bội Lan sung sướng chạy đi bế hai đứa bé, hết nhìn đứa này lại nhìn đứa kia, sự hâm mộ không sao che giấu, nàng chỉ hận không phải cả hai đứa tự mình sinh ra.

Nhốn náo hồi lâu cuối cùng mọi người ngồi xuống đại sảnh nói chuyện, hai đứa nhi tử đều được đặt vào trong lòng Tả Thiếu Dương, cảm xúc lẫn lộn, vành mắt đỏ hoe liên tục thơm bọn chúng.

Một phen tâm sư ly biệt trùng phùng, mấy canh giờ mới nói hết.

Đêm hôm đó tất nhiên là giành cho Kiều Xảo Nhi, Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội. Trước kia ở kinh thành, vì mau chóng để lại hương hỏa cho Tả gia, các nàng đã quen chuyện chăn lớn ngủ cùng rồi, có điều thời gian qua đều do Miêu Bội Lan thị tẩm, nên cơ hội nhường cho ba tỷ muội khác.

Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội vừa mới hết thời gian ở cữ, thực ra không hợp chuyện phòng the, ở cùng phòng với Tả Thiếu Dương chỉ vì nhung nhớ, nhiệm vụ chủ yếu do Kiều Xảo Nhi gành vác.

Cả đêm có kích thích cũng có ôn nhu, còn cả nỗi khổ tương tư kể không hết, tới sáng hôm sau mới ôm nhau ngủ.

Trong nhà náo nhiệt ba ngày liền, không tiếp khách lạ, không đi đâu cả, chỉ người trong nhà quây quần với nhau. Tả Thiếu Dương hoàn toàn thả lòng, hôm nào cũng ngủ tới tận lúc mặt trời lên cao, thích nhất là ngồi dưới mái hiên, bế hai đứa con nhìn mọi người chạy qua chạy lại trước mặt, trông như thằng ngốc.

Đến ngày thứ tư, Tả Quý mới gọi nhi tử ra đại sảnh trò chuyện, ông ở nước Oa không hòa nhập được, vì ngôn ngữ không thông, chẳng cách nào giao tiếp. Dù sao cũng lớn tuổi rồi, luôn có ý nghĩ lá rụng về cội, không muốn tha hương nơi đất khách quê người. Lần này hoàng đế đá miễn tội cho Tả Thiếu Dương, không cần đi lánh nạn nữa, không bằng quay về.

Suy nghĩ những người còn lại không khác là bao về quê, đó là khao khát của mọi người.

Tả Thiếu Dương thấy mọi người đều đã quyết như thế thì gật đầu, ai nấy mừng rỡ. Thế nhưng không phải nói về là về được, hai đứa nhi tử vẫn còn quá nhỏ, không chịu được sóng gió trên đường đi, ngược lại quay về khá dễ, khi đó nước Oa và Đại Đường qua lại mật thiết. Không chỉ triều đình, còn có thương cổ nữa, ở lại nơi này chờ hai đứa bé cứng cáp thêm một chút, lợi đợi lúc sóng yên biển lặng quay về Đại Đường, cũng không muộn.

Gia sản bọn họ mang theo khá nhiều, bây giờ không cần tính toán lâu dài nữa, nên tiếp theo đó cuộc sống vô ưu vô lo.

Thời gian trôi qua hơn một năm, bọn họ được tin có thủy quân Đại Đường tới nước Oa, lập tức đi tìm sứ giả đề đạt nguyện vọng đi nhờ thuyền trở về. Biết thân phận Tả Thiếu Dương, sứ giá không từ chối, dù sao thì có một vị đại phu đi theo còn gì bằng, người Tả gia không nhiều, với chiến hạm lớn, hoàn toàn không là gì.

Lại mất thêm ba tháng nữa đợi sứ giả hoàn thành nhiệm vụ, thời tiết tốt, lại thêm hạm thuyền khổng lồ, chuyến đi thuận buồm xuôi gió, chẳng bao lâu tới bờ biển phía đông. Tả gia bỏ thuyền đi xe, tiến thẳng về Hợp Châu.

(*) Ở lại nước Oa luôn có phải tốt không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận