Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 619: Vây khốn trong hang.

Quay về thành Trường An, chờ hết nửa buổi sáng không thấy Tả Thiếu Dương về, Kiều Xảo Nhi cùng Bạch Chỉ Hàn, Hà Tử hỏi đường tới thẳng Bành phủ muốn bái kiến Bành Bính.

Các nàng ngồi ở hoa sảnh đợi không lâu, thấy Bành Bính đi ra, Kiều Xảo Nhi đứng dậy hỏi gấp:” Bành đại nhân, tìm được phu quân của ta chưa?”

Bành Bính áy náy nói:” Đệ muội, xin lỗi ... Khụ khụ, chưa tìm được, ta đang chuẩn bị lên Hoa Sơn tìm đây.”

Kiều Xảo Nhi nghe câu này, người nhũn ra ngã xuống, Bạch Chỉ Hàn, Hà Tử mỗi người đỡ lấy một bên, chỉ thoáng chốc, không biết lấy sức lực ở đâu, Kiều Xảo Nhi vùng ra, cắn răng nói:” Ta cũng đi, ta muốn lên Hoa Sơn tìm phu quân.”

Bành Bính mặt như đưa đám, khuyên nhủ:” Đệ muội, mấy cô gái các muội đừng đi nữa, khụ khụ, ngu huynh sẽ tới Hoa Sơn, điều động dân tráng và nha dịnh lên núi tìm. Yên tâm, nhất định sẽ tìm được Tả hiền đệ về ... Khụ khụ ...”

“ Không, ta phải đi! Đại nhân không đưa ta đi, ta sẽ đi một mình.” Kiều Xảo Nhi cương quyết nói:

Bạch Chỉ Hàn không nói, khẽ gật đầu ủng hộ, Tả Thiếu Dương mất tích, bảo các nàng chỉ ngồi yên đợi sao được. Lần trước Tả Thiếu Dương mất tích hai tháng trời, Bạch Chỉ Hàn vẫn bình tĩnh được vì khi đó có hai nhà cần nàng lo liệu, không thể không dằn lòng.

Bành Bính càng khẩn trương, nếu để ba cô gái này tự chạy lên núi tìm kiếm, lỡ có bề gì, mà Tả Thiếu Dương lại trở về thì biết ăn nói làm sao, đành đồng ý:” Được được, ta đưa đệ muội đi, có điều .. Khụ khụ, phải theo ta, ngàn vạn lần đừng chạy linh tinh ...”

Ba cô gái đều gật đầu, Bành Bính đã chuẩn bị đầy đủ rồi, gần nửa số nhân mã của Bành phủ lên đường, chỉ cần thêm một cỗ xe ngựa cho ba nàng, mang theo thị nữ hầu hạ.

Thái ý tới nơi, thế là đoàn người ngựa không ngừng vó hướng tới huyện Hoa Sơn.

Bành Bính đích thân tới huyện nha, huyện lệnh nghe nói có thái y lên núi đào thuốc mất tích, nửa mừng nửa lo, không biết thái y đó thân phận ra sao mà một vị quan lớn tứ phẩm đích thân đi tìm, nếu mình tìm được, ắt là công không nhỏ, liền huy động toàn bộ ba ban nha dịch cùng dân tráng đi tìm.

Đoàn người hiện giờ lên tới con số hơn trăm, nhưng Hoa Sơn bao la, ném trăm người vào núi thì chút bóng cũng không có. Kiều Xảo Nhi hứa trọng thưởng, nhờ huyện lệnh tìm dân chúng sống xung quanh lên núi giúp.

Nhưng tìm suốt một ngày một đêm không thấy bóng dáng Tả Thiếu Dương, sống chẳng thấy người, chết chẳng thấy xác.

Ba cô gái hô khản cả giọng, Kiều Xảo Nhi thì khóc khô nước mắt rồi, cơm không ăn, nước không uống, cả đêm không ngủ chờ tin, đêm trước nàng cũng thức trắng rồi, lại đi núi cheo leo, chân chưa khỏi hẳn, đau tới nhíu mày vẫn cắn răng chịu đựng, thường ngày nàng rất nghe lời Bạch Chỉ Hàn, nhưng lần này không nghe nữa.

Bành Bính thì thực sự như đèn cạn dầu, ông ta vốn bệnh nặng, lại vất vả leo núi một ngày một đêm, bệnh càng nghiêm trọng, đi mỗi bước là thở một lúc, cuối cùng thở cũng không thở nổi.

Kiều Xảo Nhi thấy ông già gần sáu chục tuổi đầu, thân mang trọng bệnh, theo bọn họ lên núi tìm kiếm suốt một ngày, cho dù ông ta làm thế có lòng riêng của mình, nhưng phần ân tình này vẫn khiến người ta cảm động, rơi lệ nói:” Đại ca, huynh về khách sạn nghỉ đi, để bọn muội đi tìm là đủ, sức khỏe của huynh ...”

“ Không, không ... Khụ khụ ... Là ta để hiền đệ ... Khụ ... Lên núi hái thuốc ... Nếu không tìm được đệ ấy ... Khụ khụ ... Làm sao ta sống yên ... Khụ khụ khụ ... Ta phải ... Khụ khụ khụ ....” Nói tới đó trời đất xoay tròn, như có bàn tay vô hình bóp chặt cổ, không thở ra được nữa, hai mắt trắng dã, trong tiếng hô kinh hãi xung quanh, Bành Bính ngã xuống đất:

….

Hiện giờ là cuối xuân, ở Trường An trời hết lạnh chuyển ấm dần, nhưng trên núi lạnh khiếp người, Tiêu Vân Phi bỏ đi rồi, Tả Thiếu Dương bực mình không phát tiết ra được. Gặp phải người khác chắc nổi điên rồi, may y có kinh nghiệm tiếp xúc với Tang mẫu, ngồi bệt trên tảng đá chửi bới, một lúc mới phát hiện đây là ngu xuẩn, mông lạnh toát, người ta đi rồi, giận chỉ thiệt mình không được tích sự gì.

Ngồi một lúc bình tĩnh hơn, không rõ nơi này chỗ nào, không biết Tiêu Vân Phi đi xa chưa, gọi một lúc không thấy trả lời mới huýt sáo thật lớn, cầu trời cho Bi Vàng nghe thấy, chưa biết nó có giúp được gì, nhưng có nó bên cạnh tốt hơn.

Huýt sáo tới khô nước bọt, nghĩ nơi này quá xa, nó không nghe thấy, Tả Thiếu Dương muốn đứng lên chửi bới rồi, lỡ mình lạc mất Bi Vàng thì sao? Rừng núi rộng thế này, tìm không được.

Đột nhiên cái túi đeo bên người nhúc nhích, bóng đen bên hông phóng ra, đứng trên cột đá, nghiêng đầu nghìn Tả Thiếu Dương, mở to đôi mắt cực ngu của nó, chít chít mấy tiếng, như muốn hỏi : Lão đại đang chơi trò gì thế?

Té ra nó ở đây, giờ mới nhớ lúc đào sâm xong chuẩn bị xuống núi đã gọi nó về, vừa xong đầu óc không tỉnh táo chẳng nhớ, cái con quỷ này chắc vừa ngủ một giấc ngon lành lắm, không biết mình rơi vào cảnh nào. Dù sao Tả Thiếu Dương vẫn mừng rỡ ôm nó vào lòng, hôn lên cái mặt lông lá, suýt nữa làm Bi Vàng hoảng sợ cắn cho, nó cũng là sóc đực, chuẩn đực, không chơi trò Long Dương.

Cười ha hả thả nó ra, thấy hơi mót tiểu, tay bị trói vắt chéo phía trước, vẫn đủ để hoạt động, đứng dậy nhìn một lúc, thấy cái rãnh, vất vả cởi quần, cởi ra thì được nhưng không giữ được, tụt ngay xuống đất, đái một bãi, dính vào quần rồi, tức điên, kéo mãi mới lên, toát hết mồ hôi.

Đái xong rồi toàn thân thoải mái, trấn tĩnh nghĩ cách thoát khỏi nơi này.

Không biết dây thừng này bện bằng thứ quỷ quái gì, cắn đau cả răng, mỏi hết quai hàm mà không đứt, cách thắt nút của Tiêu Vân Phi cũng ác ôn, rất chặt, không cởi nổi. Bi Vàng còn từ bỏ sớm hơn cả y, vì nó không có động lực. Tả Thiếu Dương chỉ biết thở dài nói với nói:” Đến mày cũng không cắn nổi, hai ta đành chịu bị giam ở đây thôi, chẳng may người ta vướng việc gì không lên được núi thì tao với mày chết đói.”

Bi Vang kêu chít chít, nhảy lên vai Tả Thiếu Dương, cọ đầu vào má y an ủi, nó chỉ biết mỗi trò này.

Đêm xuống, gió núi lạnh căm, Tả Thiếu Dương tuy mặc áo trong áo ngoài, nhưng vẫn lạnh, trong hang chỉ có một cái chăn, trải nó ra, chăn lạnh cho nên đắp lên người cũng vô ích, lấy nó làm đệm, ngồi lên đó, ôm Bi Vàng trong lòng cho ấm, mệt mỏi, cứ thế ngồi ngủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận