Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 274: Người oan ức nhất thiên hạ. (1)

Long thẩm lấy cái ghế cho Tả Thiếu Dương ngồi, đây mới là lần gặp mặt chính thức của Tả Thiếu Dương với Cù Văn Chính, không tỏ ra thân thiết, y theo đúng quy trình khảm bệnh, đối xử với bệnh nhân khác:” Bệnh lão thái gia đã khỏi tới ba bốn thành, cứ dùng thuốc như cũ, chỉ chừng hơn mười ngày nữa là có thể xuống giường, không còn đáng lo nữa.”

Cù lão thái thái và Cù phu nhân đều rất vui mừng, Bạch Chỉ Hàn cũng nở nụ cười nhẹ.

Cù Văn Chính nhìn Tả Thiếu Dương ánh mắt hiền từ, đánh giá y một hồi, nói:” Nghe lệnh tôn kể bệnh của lão hủ hoàn toàn là do Tả công tử chữa trị, một tay kéo lão phu từ Quỷ môn quan về. Tả công tử tuổi trẻ tài cao, thực sự hiếm có.”

“ Lão thái gia quá khen, chẳng qua ta may mắn gặp được cao nhân chỉ điểm thôi.” Tả Thiếu Dương khiêm tốn nói:

“ Sư phụ đưa qua cửa, thành tựu ở bản thân, Tả công tử có bản lĩnh như thế ở độ tuổi này là rất đáng kiêu ngạo.” Cù Văn Chính mặc dù giọng nói hư nhược, nhưng chậm rãi đều đặn, không lấy đủ hơi thì không nói ra, quyết không ấp úng ngập ngừng, đó là thói quen của người làm quan, hơn nữa còn nắm chủ động cuộc nói chuyện:” Hôm nay lão phu mời mọi người qua đây là vì hôn sự hai bên. Nghe nói Tả công tử không vừa ý với Chỉ Nhi nhà ta?”

Tới rồi, chuyện này chỉ có giải quyết rốt ráo triệt để thì mình mới yên được, hôm nay đông đảo mọi người ở đây, phải nói chõ rõ ràng, làm một lần và mãi mãi luôn, Tả Thiếu Dương gật đầu, đáp ngắn gọn dứt khoát:” Đúng thế lão thái gia.”

Bạch Chỉ Hàn ngồi đặt hai tay lên đùi, đoan trang hiền thục cũng không kìm được hơi ngẩng đầu lên, nàng nghe ra, Tả Thiếu Dương thực sự không muốn cưới mình, nếu như thế chẳng phải những điều nàng nghĩ trước kia là sai.

Trong khi những người khác đều ít nhiều tỏ ra nóng ruột, Cù Văn Chính không có phản ứng gì, gật gù hỏi:” Ừm, có thể nói cho lão phu biết vì sao không?”

Tả Thiếu Dương không muốn nói xấu nữ nhi, đơn giản lắc đầu:” Không có nguyên nhân gì, chẳng qua ta và Bạch tiểu thư không hợp tính nhau, Bạch tiểu thư không vừa ý ta, ta cũng có theo đuổi khác, chuyện này mong lão thái gia không miễn cưỡng.”

“ Chỉ Nhi đồng ý làm thê tử của công tử, nó nói với ta như vậy.” Cù Văn Chính quay sang tôn nữ:” Phải thế không Chỉ Nhi?”

“ Dạ vâng ngoại tổ phụ.” Bạch Chỉ Hàn khẽ gật đầu đáp.

" Cháu không cần nói với ta, mà nói với Tả công tử ấy."

Bạch Chỉ Hàn đi tới một bước, nhùn eo thi lễ:" Tả công tử, bất kể làm thê tử, thiếp thất hay nô tỳ cho công tử, Chỉ Nhi đều đồng ý, từ nay về sau không nói một câu cãi lại công tử, dốc sức hầu hạ công tử."

Tả Thiếu Dương thấy Bạch Chỉ Hàn mặt không có cảm xúc gì, cứ như đang nói một chuyện không liên quan tới mình, hiển nhiên nàng đồng ý chỉ vì ở trước mặt ngoại tổ phụ phải thực hiện lời hứa thôi, hoàn toàn không coi việc mình làm có gì sai. Y cũng không bận tâm tới đúng sai nữa, cũng dùng thái độ tương tự thì lễ đáp lại:" Tã mỗ đã nhận tâm ý của Bạch cô nương rồi, nhưng hôn sự này Tả mỗ không thể đồng ý."

Cù lão thái gia cứ ngỡ mình ra tay sẽ thu xếp ổn thỏa chuyện này, không ngờ vẫn không có gì thay đổi:" Chỉ nhi nói như thế mà công tử không tin sao?"

Không để cho chuyện này đi xa hơn, Tả Thiếu Dương nói ngay:” Lão thái gia, hôn sự này vì trị bệnh cho lão thái gia mới xảy ra, khi đó Bạch tiểu thư hiểu lầm ta, cho rằng nàng vì đắc tội với ta, ta hận nàng không chịu hết lòng chữa trị, nên tự lấy mình hứa hẹn, để cầu xin ta chữa bệnh. Đây hoàn toàn là hiểu lầm, nay mọi chuyện làm sáng tỏ rồi, ta cũng đã nói không cần Bạch tiểu thư phải giữ lời đó, nếu không chẳng phải ta thành tiểu nhân lợi dụng cái nguy của người khác sao?”

Cù Văn Chính thở dài:” Té ra nguyên nhân là tại lão phu, lời nói ra thì không thể thu lại được, hai đằng đều khó, phải làm sao đây? ... Được, vậy thì lão phu không uống thuốc nữa, trả cái mạng này cho công tử, vậy là chuyện này coi như kết thúc.”

Ông già này nói đùa à, thế nhưng nhìn người Cù gia mặt trắng bệch, cha mẹ mình cũng hoảng hồn, Tả Thiếu Dương hiểu đây không phải trò đùa:” Lão thái gia định lấy cái chết ép ta sao? Đó không phải hành vi của người đọc sách thánh hiền.”

“ Công tử nặng lời rồi.” Cù Văn Chính xua tay, giọng bình tĩnh:” Ta có câu chuyện này, không biết công tử có hứng thú muốn nghe không?”

Tự nhiên lại muốn kể chuyện, hẳn phải có nguyên nhân, Tả Thiếu Dương kiên nhẫn nói:” Mời lão thái gia kể.”

“ Có một viên quan, ông ta có người hảo hữu trước khi chết nhờ cậy chiếu có nhi tử của mình. Về sau nhi tử của người hảo hữu đó phạm tội đáng phải xử trảm, hắn chạy khắp nơi cầu cứu, tới nhà viên quan kia, viên quan ấy cho hắn tiền bỏ trốn. Về sau hắn không thoát được, khi bị bắt hắn đã khai hết tất cả khiến viên quan đó bị bãi chức.”

Nhìn thần tình Cù Văn Chính, Tả Thiếu Dương hiểu ra ngay, viên quan kia còn có thể là ai khác, chẳng trách Cù gia sống thảm như vậy, nếu thực sự là cáo lão hoàn hương, bổng lộc không thể thiếu, địa phương cũng phải coi trọng, như cha y có vị tổ phụ làm quan bát phẩm thôi, còn từ triều Tùy vẫn tự hào tới bây giờ. Có điều Tả Thiếu Dương không tán đồng hành động của ông ta, tài trợ cho tội phạm đào tẩu, đây là tội đồng lõa, chỉ cách chức là may, thời y đã truy cứu trách nhiệm hình sự, có điều đây là thời đại khác, bọn họ có giá trị quan khác y, nên ngoài miệng nói:” Lão thái gia một lời hứa đáng nghìn vàng, bội phục bội phục.”

“ Tả công tử nói đúng lắm, lão phu không có gì để khoe, chỉ có một thứ là chữ tín, đại trượng phu nói lời là giữ lời, nếu không thì uổng công làm người.”

Tình cao hơn pháp, Tả Thiếu Dương rốt cuộc hiểu thêm một điều về người thời xưa, ông ta không áy này vì mình bao che tội phạm, lại còn kiêu ngạo vì mình giữ lời, hẳn quan trên cũng nghĩ như thế nên mới xử nhẹ.

Cù Văn Chính thong thả nói:“ Chỉ Nhi tuy là ngoại tôn nữ của lão phu, nhưng nói cho cùng cũng mang máu mủ Cù gia, mang huyết mạch của lão phu, trước kia nó đã hứa, chỉ cần công tử cứu mạng lão phu, sẽ làm thê tử của công tử. Không cần biết nguyên cớ ra sao, chuyện này cha mẹ công tử đã đồng ý thì cũng là thay công tử đồng ý, nhà ta cũng đã nhận sính lễ, hôn sự coi như đã được định đoạt. Lão phu có trách nhiệm để lời hứa này phải tuân thủ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận