Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 795: Bệnh của thái thượng hoàng.

Hai sư đồ Tả Thiếu Dương bước qua cánh cổng lớn, lại đi xuyên qua sân rộng, bước lên thềm, tới đại sảnh. Trong phòng, Lý Thế Dân ngồi trên giường, Tiêu Mỹ Nương ngồi bên, trò chuyện với Tiêu Vân Phi đứng sau bóp vai cho bà. Lý Thế Dân hơi béo hơn, trắng hơn trước, đôi mắt sắc bén dữ dội trước kia thu liễm lại rất nhiều, thay vào đó là vẻ kiêu ngạo, hiển nhiên hắn ta rất hài lòng với thái bình thịnh thế hiện nay.

Đợi Tả Thiếu Dương và Đỗ Minh hành lễ xong, Lý Thế Dân cho họ đứng lên, liếc nhìn mái tóc quái dị của y, khóe miệng không nhịn được nhếch lên:" Tả thần y có vẻ vẫn khỏe mạnh nhỉ?"

Tả Thiếu Dương chắp tay, không vòng vèo:" Không biết bệ hạ triệu thảo dân vào cung là để tán chuyện hay là để khám bệnh cho thái thượng hoàng? Nếu là tán chuyện, vậy thảo dân ngồi xuống thong thả kể cho bệ hạ nghe, nếu là khám bệnh thì tranh thủ sớm chút vẫn hơn."

Lý Thế Dân cười nói:" À, Tả thần y thật biết lo cho người bệnh, trẫm cũng nghe nói rồi."

Đỗ Minh thấy hoàng đế đủng đỉnh như vậy, đoán hẳn là bệnh thái thượng hoàng không nghiêm trọng, bảo sao suốt dọc đường sư phụ chẳng vội, cứ như đi du sơn ngoạn thủy vậy, thì ra trong lòng sư phụ đã tính toán.

Tả Thiếu Dương quay sang bảo La công công:" Có câu hoàng đế chưa lo thái giám đã lo, công công vội quá rồi, phiền lấy cho ta cái ghế, ta tiếp chuyện bệ hạ, đứng thế này để bệ hạ ngước mắt lên thì thất lễ quá."

Lý công công không biết làm sao, Tiêu Mỹ Nương nghe ra trong giọng Tả Thiếu Dương có ý không thoải mái, thế này nói tiếp e sinh chuyện, bà vội xen vào:" Tả công tử, trò chuyện thì đợi sau khi khám bệnh cho thái thượng hoàng hẵng nói."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Xin nghe nương nương."

Tẩm cung của Lý Uyên ở cung Đại An, bọn họ lên đường, Lý Thế Dân đi trước, thi thoảng quay đầu lại nhìn cái đầu của Tả Thiếu Dương, bật cười hỏi:" Tả thần y vì sao không để tóc, không sợ lạnh à?"

" Bệ hạ thật hay quên, thảo dân là người chết, hoặc có thể nói là người chết vẫn sống, làm gì có người chết sợ lạnh. Với lại thảo dân cũng muốn để kiểu tóc này để cảnh báo mình, đừng có làm người tốt, làm người bình thường là được rồi, một người có thất tình lục dục, có lòng riêng, có tạp niệm, chuyện thích thì làm, không thích thì thôi, vậy mới sống sảng khoái."

" Ồ, Tả thần y có vẻ đã thấu triệt nhân sinh rồi."

" Không phải thảo dân thấu triệt, mà là cảm xúc đánh đổi bằng sinh mệnh thôi."

" Trẫm chinh chiến sa trường, trải qua sinh tử không biết bao lần, vậy mà không có cảm xúc này."

" Chuyện của bệ hạ chỉ có bệ hạ biết thôi, thảo dân không rõ, cũng không dám đoán bừa."

Lý Thế Dân cứ nghĩ Tả Thiếu Dương sẽ nói vài câu bệ hạ có bách thần bảo vệ, nên an khang, không ngờ y nói một câu hời hợt cho qua chuyện, liền mất hứng.

La công công đi theo sau rất bất an, ông ta tiếp xúc với Tả Thiếu Dương nhiều hơn, cảm thụ trực tiếp về sự cố chấp của y, nhấp nhổm như chực nhảy vào bất kỳ lúc nào. Ông ta quá lo rồi, Tả Thiếu Dương đâu ngốc thế, y không định thân thiết, càng không định để Lý Thế Dân khó chịu, tốt nhất là giữ khoảng cách, vừa làm người ta không thoải mái, lại không tới mức ghét là tốt nhất.

Đi mất quá nửa canh giờ mới tới được tẩm cung của Lý Uyên.

Cái cung Đại An còn cầu kỳ xa hoa hơn nơi ở của Lý Thế Dân, Tả Thiếu Dương biết, vì hắn ta giành được ngôi vị chẳng đàng hoàng, cho nên muốn thể hiện cho thiên hạ thấy, cha hắn cam tinh tình nguyện nhường ngôi cho hắn, hắn rất có hiếu với cha mình. Tất nhiên là chỉ bưng tai trộm chuông thôi, thực tế ra sao ai cũng biết, nhưng thể diện vẫn phải làm cho đẹp.

Trong cái giường lớn, màn hạ thấp, tiếng thở gấp gáp truyền ra, kèm lẫn cả tiếng ho khò khè, Lý Thế Dân tới bên giường gọi nhỏ:" Phụ hoàng, thần y tới rồi, người đừng lo ..."

Vừa mới nói tới đó thì roẹt một cái, rèm bị kéo ra, xuất hiện một cái đầu tóc trắng lưa thưa, hai mắt trống rỗng, ngõ nghiêng bốn phía, nhìn thấy bọn họ mà như không thấy. Miệng vừa ho vừa khạc đờm, nhỏ giọng lẩm bẩm cái gì nghe không rõ, hai tay như móng gà khua khoáng trên không trung.

Tả Thiếu Dương nghe tiếng ho, lại xem đờm ông ta nhỏ ra, đờm thối, trong lòng đại khái đoán ra bệnh.

Lý Thế Dân hỏi cung nữ:" Thái thượng hoàng đang nói gì?"

Cung nữ đó ngực rất lớn, nói:" Bẩm bệ hạ, thái thượng hoàng muốn chơi thôi ạ ..."

" Chơi à?"

" Dạ." Cung nữ bỗng nhiên đỏ mặt:

" Thái thượng hoàng muốn chơi gì, còn không mau lên."

" Vâng!"

Tả Thiếu Dương thấy cung nữ đó trước khi tới còn liếc mắt về phía mình, y đoán ra rồi, lập tức xoay người đi ra ngoài điện.

Sau lưng hắn Lý Uyên nhoài người ra, ông ta mặc áo phanh ngực, gầy như bộ xương, thấy rõ từng cái xương sườn. Đôi tay gầy khô nắm lấy bầu vú của cung nữ kia, còn dí mặt vào đó, tiếng chút chít vang lên.

Tả Thiếu Dương ra tới cửa không lâu thì Tiêu Vân Phi tới hành lang, nàng đứng dưới một cái cây, mặt hướng ra ngoài.

Tiêu Vân Phi hỏi nhỏ:" Sao ngươi biết?"

Tả Thiếu Dương thở dài:" Thái thượng hoàng không hỏi tới triều chính nữa, ngoài loại chuyện này ra còn có thể làm gì? Thêm vào bây giờ ông ấy có hơi lẫn, thần chí không tỉnh táo, chưa chắc nhận ra ai với ai."

" Chẳng trách mẹ ta gọi ngươi vào cung, bệnh này thật đáng ghét."

" Rất nhiều người gia mắc bệnh này, khó chữa lắm, nhưng không uy hiếp trực tiếp tới tính mạng. Có điều nương nương gọi ta tới, không phải trị bệnh này, mà là bệnh phế nuy (suy hô hấp), ta tin bệnh này rất nhiều thái y chữa được, nhưng hiệu quả không lý tưởng."

" Vì sao?"

" Hiện chưa nói rõ được, chỉ có thể phán đoán qua vọng văn, phế nuy là thứ bệnh mạn tính do phổi suy yếu biến thành, thái thượng hoàng hẳn là mắc bệnh này đã nhiều năm. Thế thì phiền ..." Tả Thiếu Dương không khỏi nhớ tới năm xưa Tôn Tư Mạc bị gọi gấp về kinh chữa bệnh cho Lý Uyên, ông cũng nói bệnh rất khó chữa:

Đỗ Minh đeo rương thuốc nhỏ, ngẩng đầu lên:" Sư phụ, phế nuy có khó chữa đâu, trong sách có ..."

Tả Thiếu Dương trừng mắt không cho nó nói tiếp, hạ thấp giọng xuống:" Chữa bệnh trong cung tốt nhất ngậm miệng, sư phụ không hỏi thì ngươi giả vờ câm! Nếu không ngươi có trăm cái mạng nhỏ cũng không giữ nổi đâu!"

" Dạ ..." Đỗ Minh vâng lời, nhưng vẻ mặt nó rõ ràng không coi đây là chuyện nghiêm trọng, dù sao là nhi tử quyền quý, gan to hơn người thường:

Không lâu sau từ sau cửa truyền ra giọng Tiêu Mỹ Nương:" Được rồi, các ngươi vào đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận