Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 763: Một đám sói.

Đỗ Kính mặt mày xanh xao hốc hác, đôi mắt thất thần, hiển nhiên bệnh ngày một nặng, chắp tay ngẩng đầu nhìn lên tường:" Tả công tử, không phải chủ ý của ta, mà do gia mẫu muốn tới cầu khẩn công tử ... Khụ khụ ... Mấy vì này là đường bá, đường thúc, còn cả thẩm nương, di nương, chất nhi, ngoại sinh ... "

Tả Thiếu Dương cắt lời:" Đỗ Kính, thứ súc sinh, nếu ngươi cho rằng ngươi dẫn mẹ già, thúc thẩm đại cô của ngươi tới đây quỳ là ta mềm lòng thì sai rồi. Thù giữa chúng ta là thù sinh tử, chẳng có gì có thể xóa được đâu."

Đỗ Kính nhũn chân quỳ xuống dập đầu:" Tả công tử, cầu xin công tử cứu mạng ta, để ta hiếu kính mẹ già ..."

" Nói thật hay, mấy hôm trước còn tới đe dọa ta cơ mà, lúc ngươi muốn hại chết ta, có nghĩ tới để ta sống hiếu kính mẹ già không? Không! Ngươi còn muốn giết chết cả nhà ta ...."

Đỗ mẫu dập đầu:" Tả công tử, cầu xin công tử, nó là đứa bé ngoan lắm ..."

" Lão nhân gia, con bà ngoan quá, ta một lòng hành y chữa bệnh cứu người, còn lập ra y quán Xích Cước chỉ để có nhiều người nghèo khổ được chữa bệnh, hắn lợi dụng lúc ta không có nhà, cấu kết người ta, chẳng những phá hoại y quán, còn đẩy ta vào chỗ chết, ta đợi sau mùa thu xử trảm rồi, giờ chẳng muốn gì nữa, các vị cầu xin vô nghĩa thôi."

" Tả công tử, tiểu nhi đầu có vu cáo công tử."

Tả Thiếu Dương cười phá lên:" Ồ, xin lỗi, ta nói sai, do ta chán sống, tự vào tử lao ấy mà."

Một thiếu niên chừng mười một mười hai đứng dậy, chỉ mặt Tả Thiếu Dương quát:" Là do ngươi dùng thứ ô uế của nữ nhân làm thuốc, cho đường bá ta uống, đường bá ta không chịu được nhục mới treo cổ, ngươi bị đầy vào tử lao là đáng đời! Ngươi có tội không hối lỗi, còn sỉ nhục thúc thúc của ta, ngươi còn là con người nữa không! Khụ , khụ ..."

Tả Thiếu Dương kinh ngạc nhìn thiếu niên đó, gật gù:" Xem xem, Đỗ gia các ngươi lại một con sói nữa. Đỗ Kính, đó là hạt giống thù hận ngươi gieo đấy, bây giờ ta cứu ngươi, tương lai bị cắn một cái là chắc rồi."

" Không không!" Một phụ nhân nhào tới bịt miệng đứa bé:" Công tử, trẻ con không biết gì cả, nói bừa nói bậy, công tử đừng để bụng."

" Đúng thế, nó còn nhỏ, chưa biết gì cả, là do các ngươi nói với như thế, nên nó mới nói thế thôi."

Đỗ mẫu toát mồ hôi, bọn họ đúng là cả ngày chửi rủa Tả Thiếu Dương không ra gì, ai ngờ bây giờ lại thành tai họa, bà ta vội lấp liếm:" Công tử, thực sự là hiểu lầm thôi mà, chúng tôi không dạy nó như thế, chẳng biết nó nghe ai ở ngoài kia nói linh tinh, nên nói bừa."

Trẻ con không nói dối, Tả Thiếu Dương nhìn thiếu niên đó bị mẹ bịt mồm nhưng nhìn y thù hận đủ hiểu rồi:" Được, nếu là nó nói linh tinh, vậy thì ta muốn nghe chân tướng là thế nào ... Đỗ Kính, vừa vặn hôm nay ngươi dẫn cả nhà tới đây rồi, chúng ta đối chất đi, xem rốt cuộc Đỗ tướng chết thế nào? Khi ngươi phái quản gia tới tìm ta, ta có nói là thuốc chứa tử hà sa, ta chỉ phụ trách cấp thuốc, ngươi phụ trách khuyên ông ấy uống thuốc, ngươi nói chân tướng đi."

Đỗ Kính trầm ngâm hồi lâu nói:" Đúng khi đó ta phái người đi tìm ngươi, nói ngươi chỉ cần kê đơn là được, còn việc khác ta chịu trách nhiệm, không liên quan tới ngươi."

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Tốt, chính ngươi thừa nhận rồi nhé!"

Thiếu niên kia vùng thoát khỏi mẹ mình, quát:" Đường thúc ta mạng trong tay ngươi, phải xin ngươi cứu mạng, ngươi lấy đó uy hiếp, tất nhiên muốn sao thúc ta phải nói thế."

Đỗ Kính kinh hồn, quát cháu mình:" Sử Nhi, đừng nói bậy."

" Cháu không hề nói bậy." Đỗ Sử lớn tiếng nói:" Đường thúc, chúng ta không cần cầu xin tên tặc nhân này, đại trượng phu chết là cùng, có gì phải sợ."

" Hay!" Tả Thiếu Dương vỗ tay khen ngợi:" Sư Nhi, ngươi còn nhỏ mà có khí phách đại trượng phu, hơn tên thúc thúc khốn kiếp của ngươi nhiều. Mặt dày đi cầu xin người bản thân muốn hại chết, thúc thúc ngươi đúng là sỉ nhục của Đỗ gia."

Đỗ Sử mặt hầm hầm chỉ Tả Thiếu Dương:" Đường thúc ta phải nói lời trái lòng, thỏa mãn yêu cầu của ngươi, ngươi vẫn làm khó thúc ấy, ngươi mới là sỉ nhục của Tả gia."

Tả Thiếu Dương không hề giận, nói với Đỗ Kính:" Ngươi thấy đó, ngay cả cháu ngươi cũng cho rằng ngươi nói lời trái lòng, không ai tin ta nữa, dù toàn bộ nhà ngươi đi làm chứng với hoàng đế, hoàng đế cũng cho rằng ta lợi dụng ngươi phải cầu xin ta chữa bệnh mà ép phải nói dối. Rất giỏi, Đỗ Kính, ta phải thừa nhận, ngươi xứng danh đại tài tử của Trường An, luận mưu mô quỷ kế, ta chịu thua, chuyến này ta thua thật rồi, ngươi đã thắng."

Đỗ Kính không ngờ mình tính kế quá tốt, lại thành vác đá đập chân mình:" Tả công tử ... Ta bị ma quỷ bịt mắt, khi đó cha và huynh trưởng ta, người chết người nằm liệt giường ... Ta nhất thời đau thương quá độ, đầu óc không được tỉnh táo, cho rằng nhà ta ra nông nỗi này là vì ngươi hại, cho nên mới sai lầm, coi ân nhân thành kẻ thù, thông đồng với Vu gia và Lưu Chính Hội hãm hại công tử …. ta đáng chết, ta vạn lần đáng chết, ta thực sự ân hận rồi."

Đỗ mẫu lập tức phụ họa:" Đúng, đúng, Tả công tử, hết thảy chỉ là hiểu lầm, con ta do đọc sách quá nhiều, đầu óc không tốt, nhất thời đau thương quá mà nghĩ quẩn, nên mới trách lầm ân nhân thôi ... Nó hối lỗi rồi."

" Hối lỗi?" Tả Thiếu Dương lạnh lùng nói:" Nếu ngươi thực sự hối lỗi thì ngươi đã đi tìm hoàng đế, nói rõ chuyện ngươi hãm hại ta, vu cho ta chiếm đoạt tiền hoàng gia, đã nói rõ chân tướng chuyện ta lừa Đỗ tướng dùng thuốc, giúp ta rửa oan, chứ không phải tới đây nói xuông như vậy."

Đỗ mẫu rối rít nói:" Vâng, vâng, nhất định nó sẽ làm thế, còn đi nói với toàn thành ngài bị oan ... Bao giờ ngài chữa bệnh cho nó?"

" Chữa bệnh, mơ đấy à? Con bà vu oan cho ta, việc hắn phải đi minh oan cho ta là điều hiển nhiên, hắn làm thế nào để minh oan thì ta không quan tâm." Tả Thiếu Dương giọng nói vô cảm, quay sang Đỗ Kính:" Nếu ngươi chứng minh được ngươi đã thực lòng hối lỗi thì ta có thể chữa bệnh cho người nhà của ngươi, còn ngươi thì miễn, chịu chết đi."

Đỗ mẫu lắm ba lắp bắp:" Công, công tử nói ... Nhà ta, nhà ta đã nhiễm thi chú rồi à?"

" Ừ!" Tả Thiếu Dương chỉ Đỗ mẫu, hai thiếu phụ và ba đứa trẻ con:" Không phải ta đã nói rồi sao, bệnh này lây từ người qua người, vừa rồi ta thấy các ngươi ho, rất có khả năng bị hắn lây bệnh cho rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận