Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 398: Lần nữa đi hái thuốc. (2)

Cái gì, sao đã tới gần trăm rồi thế? Truyền đi truyền lại thế này, không khéo mình thành mãnh tướng vạn nhân địch mất, Tả Thiếu Dương muốn cười mà không cười nổi, kêu oan:” Các vị quân gia nhìn ta đi, sức ta trói gà không chặt thế này, giết một người cũng khó chứ nói gì tới giết một trăm người ... Cầu xin các vị đó ... Muội muội ta, nếu không có thuốc ... Chỉ e không qua nổi đêm nay mất ..”

.

Khóe mắt nhìn thấy Miêu Bội Lan lợi dụng lúc mình nói chuyện thu hút chú ý, lặng lẽ tiếp cận.

Tên mặt xẹo hất hàm:” Cứ bắt chúng về tra khảo cho chắc, bên trên treo thưởng rất cao cho cái đầu của tên lang trung đó, vì y bày cái trò hiến gạo cho quan binh làm đám quân sắp chết đói đó sống lại, hỏng hết kế hoạch của tướng quân, cho nên đám huynh đệ chúng ta mới phải tới chỗ quái quỷ này ... Bắt lấy, nếu đúng là hắn thì là cá to đấy ..”

Nói rồi rút cung tên cảnh giới, ba tên còn lại gật đầu, thúc ngựa tới bắt người, thấy trong nhóm Tả Thiếu Dương thì Lý Đại Tráng cao lớn nhất, hai tên nhắm vào hắn, một tên bắt Tả Thiếu Dương, còn Miêu Bội Lan gầy gò nhỏ bé như thiếu niên chưa lớn thì tạm thời bỏ qua.

Nhưng đó là sai lầm trí mạng của bọn chúng.

Miêu Bội Lan bước dài một tiếng xông tới, không nói một lời rút dao bổ củi bên hông chém ngay, tên mặt xẹo chỉ kịp kêu á một tiếng. Vì hắn ngồi trên ngựa, Miêu Bội Lan chỉ có thể chém vào người, nhưng dao bổ củi không đủ sắc, chém đúng vào giáp hộ thân, con ngựa giật mình dựng vó hí lên, mặt xẹo rơi xuống, đầu va vào đá vỡ toác, chết luôn.

Ba tên còn lại giật mình quay lại nhìn, Miêu Bội Lan đã nhanh chóng áp sát, dao bổ củi xoay tròn, lần này nàng rút kinh nghiệm không chém người mà chém ngựa, hai con ngựa đau đớn lồng lên, chồm về phía trước, va phải nhau, đồng loạt ngã xuống sông Thạch Kính chảy cuồn cuộn, nhấp nhô vài cái rồi biến mất.

Tên duy nhất kia rút cung, không kịp lấy tên, định thúc ngựa đạp Miêu Bội Lan, nhưng quên mất còn có Lý Đại Tráng bên cạnh, Lý Đại Tráng không chỉ cao lớn vạm vỡ, có cánh tay rất khỏe, hét lớn một tiếng, ôm ngang hông tên địch vật hắn xuống đất, mũ trụ văng ra, Lý Đại Tráng túm tóc hắn, dộng đầu xuống đất, chỉ vài cái tên phản quân này đã chết tới không chết được nữa rồi.

Thoáng cái bốn tên phản quân bị giết chết, chỉ còn con ngựa không chủ hí vang chạy mất.

Miêu Bội Lan giết người mấy lần rồi, không cảm thấy gì, Tả Thiếu Dương cũng quen nhìn sinh tử, chỉ có Lý Đại Tráng lần đầu tiên giết người, hơn nữa còn vì quá hoảng nên hắn đập đầu tên phản quân tới nát bét, chết một cách ghê rợn, tay chân bủn rủn, ngồi bịch xuống đất.

Miêu Bội Lan thúc giục:” Ném thi thể xuống sông, nếu không kẻ địch thấy thì chúng ta thảm mất ...”

Tả Thiếu Dương thấy Lý Đại Tráng đang nhìn bàn tay lẫn lộn máu lẫn óc phản quân, nảy ra một ý:” Lý đại ca, xẻo tai hắn đi, mỗi cái một quan tiền đó.”

“ Thiếu gia nói gì cơ?” Lý Đại Tráng ngơ ngơ quay đầu lại:

“ Quan binh thưởng mỗi cái tai của phản quân là một quan tiền.”

“ Thật sao?” Lý Đại Tráng vừa nghe thấy số tiền thưởng lớn tức thì quên cả sợ hãi, ngồi ngay dậy, rút đao tên phản quân đã chết, xẻo tai hắn một cách nhanh gọn, còn chạy tới chỗ tên ngã va đầu vào đá xẻo nốt:” Thiếu gia, xẻo tai xong rồi làm sao?”

“ Về tìm Phàn đội chính, nhờ hắn thỉnh công giúp, lần trước Bội Lan được thưởng tới mười quan đó.”

“ Những mười hai quan sao? Tốt quá rồi, tiếc là có hai tên rơi xuống sông bị nước cuốn đi mất, vậy là toi mất hai quan rồi.” Lý Đại Tráng vừa vui mừng vừa luyến tiếc, quên sạch luôn chuyện giết người, tiền bạc đúng là sai khiến được quỷ thần:

“Lý đại ca, đừng mừng vội, một con ngựa chạy mất rồi, chúng ta phải nhanh lên, muội lo phản quân sẽ nhanh chóng tới kiểm tra đấy.” Miêu Bội Lan vừa nói tới đó thì mặt biến sắc, xa xa có tiếng vó ngựa, không chỉ một mà rất nhiều, dồn dập, hiển nhiên không phải của con ngựa kia:” Địch đã tới rồi.”

Tả Thiếu Dương thất kinh, nhìn quanh quất:” Mau, lên sườn núi trốn đi.”

Miêu Bội Lan nhanh tay nhặt lấy một bộ cung tiễn đeo lên người, cùng Lý Đại Tráng đỡ Tả Thiếu Dương chạy tới sườn nùi gần đó, chui vào một bụi cây.

Chẳng mấy chốc dưới quan đạo có người hét lớn:” Dừng lại, phía dưới có ngựa của chúng ta ngã bị thương.”

“ Chia ra đuổi theo, tìm quân địch băm vằm, báo thù cho các huynh đệ.”

Phản quân đang định men theo quan đạo truy đuổi thì tên đi cuối chợt hét lớn:” Khoan đã, có dấu chân này.”

Thế là cả đám quay ngựa dừng lại.

Sườn núi này khá nhiều cây cối rậm rạp, che mất ánh mặt trời, làm tuyết phía dưới chưa tan, tuyết tích rất sâu, đám Tả Thiếu Dương hoảng hốt chỉ biết chạy, không kịp xóa dấu vết, để lại chuỗi dấu chân dài, chỉ thẳng tới chỗ bọn họ trốn.

Miêu Bội Lan vội vàng ném cung tiễn cho Lý Đại Tráng, khom lưng cõng Tả Thiếu Dương lên, chạy thục mạng lên núi. Lý Đại Tráng tuy là nam nhân, nhưng chẳng khỏe bằng nàng, thở hồng hộc chạy theo sau.

Sắp lên tới lưng chừng núi, Tả Thiếu Dương nhớ trước khi rời thành, quan quân nói trên núi có địch, vượt quá lưng núi sẽ bắn, vội nói:” Bội Lan, đừng lên nữa, quan quân nói có kẻ địch đấy, đi về phía Quỷ Cốc Lĩnh đi, Lý đại ca, huynh đi sau dùng cành cây xóa dấu chân của chúng ta.”

Lúc này phản quân phía dưới đuổi lên, hư trương thanh thế quát tháo:” Ta thấy các ngươi rồi, mau ra đây!”

“ Đầu hàng sẽ được sống, nếu không chúng ta sẽ phóng tên.”

Miêu Bội Lan cõng Tả Thiếu Dương đi thêm một đoạn xa, tới khi không nghe thấy tiếng kẻ địch nữa, Tả Thiếu Dương thấy Miêu Bội Lan thở nặng nhọc, bảo:” Được rồi Bội Lan, quân địch không tìm thấy chúng ta nữa đâu, bỏ ta xuống, ta tự đi.”

Dù khỏe tới mấy nhưng phải cõng một người trưởng thành leo núi, Miêu Bội Lan mệt thở không ra hơi, nghe vậy liền đặt Tả Thiếu Dương xuống, đỡ y tiếp tục đi về phía trước.

Đi loanh quanh một hồi không thấy ai truy đuổi nữa, hiển nhiên phản quân sợ đây là kế dương đông kích tây cho nên quay trở về giữ vị trí rồi, phát hiện điều này Tả Thiếu Dương yên tâm hơn nhiều, lần sau có chạm mặt phản quân vẫn còn cơ hội, không quá đáng lo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận