Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 662: Chẳng thể tin ai. (2)

Vị tỷ tỷ này làm việc ức đoán quá nhiều, Tả Thiếu Dương hỏi:” Ông ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Nhận hối lộ sao?”

Tiêu Vân Phi nghiêm giọng nói:“ Chớ coi thường cha và tổ phụ ông ta, bọn họ là quan lớn triều Tùy, khi đó đã là cự phú vang danh, đến lượt ông ta làm lại bộ thượng thư cho Trịnh quốc của Vương Thế Sung, lợi dụng cơ hội này vơ vét tiền tài, chiếm đoạt châu báu của hoàng thất. Hoàng thượng sau khi đánh bại Vương Thế Sung, vào Lạc Dương từng bắt Đỗ Yêm soát nhà, nhưng không tìm được mấy tiền tài, thế nên hoàng thượng mới nghĩ chuyện người ta nói Đỗ Yêm vơ vét tiền tài là lời của kẻ đố kỵ thù oán bịa ra, vì ông ta là ngự sử trung thừa, đắc tội với nhiều người.”

“ Về sau hoàng thượng thu ông ta làm mưu sĩ, vì đấu với thái tử Lý Kiến Thành, đem tiền tài thu được trong chiến tranh chia cho những người theo mình củng cố lòng tin của bọn họ, tránh bị mua chuộc, khi Đỗ Yêm bị Cao tổ hoàng đế đầy ra ngoài, hoàng thượng vì an ủi ông ta, một lần thưởng ba trăm lượng hoàng kim, đừng nói bình thường hoàng thượng ban thưởng hào phóng vô số, ông ta giấu đi.”

Ba trăm lượng hoàng kim là ba ngàn quan, Tả Thiếu Dương trầm ngâm:” Ông ta đều đem đi giấu sao?”

“ Không, chỉ một phần thôi, ông ta có rất nhiều thân tín, lấy danh nghĩa bọn họ mở cửa hiệu kinh doanh khắp toàn quốc, cho nên không ai biết. Riêng khoản này thu nhập hàng năm đã không kể siết. Ba mươi vạn quan chỉ e ông ta tốn một năm là kiếm lại được, bỏ ra vừa cứu được mạng, vừa kiếm được danh tốt quyên tiền cứu dân, lại lấy lòng hoàng thượng vì vừa rồi ai cũng nghi ông ta giết Chân Quyền, đúng là một mũi tên trúng nhiều đích.

Tả Thiếu Dương trầm ngâm một lúc nói:” Lão ca nghe người khác ta đồn thôi phải không?”

Thời sơ Đường rất nghèo, đến hoàng hậu cũng phải mặc váy lộ chân, biểu thị tiết kiệm, cuộc chiến với Đột Quyết gần như làm quốc lực kiệt quệ, năm ngoái lại có nạn châu chấu lớn, quá nửa châu huyện phương bắc mất mùa, hoàng gia kiệt lực chẩn tai. Mấy lời Tiêu Vân Phi luôn thế, quá nhiều cảm tính trong đó, rất chung chung, quan lớn tham ô vơ vét tiền tài, hoàng gia thì giàu có ban thưởng vô hạn, đều là cái nhìn dân gian.

Tiêu Vân Phi trừng mắt:” Ý ngươi là ta nói sai sao?”

Tả Thiếu Dương đem sự thực về chuyện Đỗ Yêm cốt nhục tương tàn mà Đỗ Như Hối kể ra:” Thế nên chuyện nghe ở ngoài kia khó mà tin được.”

Tiêu Vân Phi nhếch mép:” Lời Đỗ Như Hối nói mà ngươi cũng tin được sao? Quá ngây thơ.”

“ Đỗ tướng có lý do gì để nói dối chứ?”

“ Sao lại không, Đỗ Yêm là thúc thúc ông ta, bọn họ cùng một phe cánh trên triều đường, Đỗ Yêm chết thì ông ta mất đi một cánh tay, tất nhiên phải lừa ngươi cứu Đỗ Yêm rồi, lại bán cho Đỗ Yêm một phần ân tình, ngươi thật ngây thơ.”

Tả Thiếu Dương im lặng, phải thừa nhận rằng lời Tiêu Vân Phi cũng không phải không có lý, bản thân y cũng không phân biệt được đâu là đúng đâu là sai nữa rồi, có điều cũng không quan trọng nữa, y không tin Đỗ Yêm trải qua chuyến thập tử nhất sinh này còn muốn gây sự với người duy nhất cứu mạng mình.

Nếu không phải giờ về không biết ăn nói thế nào với cha thì y chuẩn bị hành trang rồi, nghĩ tới cha về nhà chưa bao lâu đang đắc ý với láng giềng có nhi tử làm quan, thì đùng một cái y từ quan về nhà, sợ cha mẹ không chịu nổi.

Chuyện này làm từ từ thôi, có lẽ trước tiên nên kể cho tỷ tỷ biết, tỷ tỷ luôn thương mình … vừa nghĩ tới tỷ tỷ, Tả Thiếu Dương lập tức nghĩ tới tỷ phu Hầu Phổ, hắn vốn quản lý tiền cốc, là người tỉ mỉ, chặt chẽ, để hắn giúp mình quản lý số tiền này, vậy thì không thể tốt hơn được nữa.

Hơn nữa tỷ phu là người khéo léo, am hiểu chuyện quan trường, nói không chừng qua việc này tiếp xúc quan viên, biết đâu kiếm nửa quan bán chức nào đó, không phải tốt sao?

" Đúng thì sao, sai thì sao? Tới núi nào thì hát bài đó, năng lực lớn bao nhiêu, làm việc lớn bấy nhiêu, những chuyện này để hoàng thượng lo, ta không còn quan chức nữa, chỉ là tiểu lang trung, cũng không muốn quan tâm tới chuyện này làm gì? Ta đã là người dân bình thường, khiến ông ta bỏ ra ba mươi vạn quan chữa bệnh cho người nghèo là đủ rồi, không cần làm việc vượt ngoài năng lực của ta."

Nghĩ thông điểm này, lòng Tả Thiếu Dương thoải mái hơn nhiều, y đâu có trách nhiệm vì dân thỉnh mệnh, với lại nghĩ kỹ thì, nếu số tiền mình lấy đi chỉ là một thành tài sản của Đỗ Yêm cũng tốt, không khiến lão ta xót của mà báo thù, chẳng trách lão ta giao ra thoải mái như thế, chẳng có vẻ gì là xót của.

Nói thế nào y cũng mong chuyện kết thúc ở đây.

Nói chuyện thêm một lúc Tiêu Vân Phi cáo từ rời đi, Tả Thiếu Dương vốn định khuyên nàng bỏ qua ân oán với Đỗ Yêm, nhưng không rõ chuyện trong đó, nên rốt cuộc không nói ra, dù tội nghiệp cho nàng, nhưng chẳng biết phải làm sao hơn, y còn lo cho gia đình mình, không thể mạo hiểm, thở dài nhờ Tôn bà bà đưa nàng ra ngoài.

Tiễn Tiêu Vân Phi đi rồi, Tả Thiếu Dương dắt Tiểu Hoàng ra, quyết định tới lại bộ một chuyến, muốn tìm lại bộ thị lang Bành Bính, để ông ta giúp mình gửi thư khẩn cho Mã Chu, hỏi hắn có muốn tới kinh thành giúp mình không?

Bành Bính thấy Tả Thiếu Dương tới tìm mình thì bất ngờ lắm, thậm chí có chút xấu hổ, nhưng ngay lập tức khôi phục dáng vẻ bình thường, tiếp đãi y càng thêm nhiệt tình. Chỉ là sự nhiệt tình này so với trước kia rõ ràng là thêm vài phần khách khí quá mức, hẳn là biết y và Đỗ Yêm trở mặt rồi.

Bành Bính vỗ ngực:" Chuyện nhỏ thôi, có gì đáng nói đâu, đệ viết đi, ta lập tức sai người gửi đi."

Thư khẩn 400 dặm là tốc độ nhanh nhất trừ quân tình 800 dặm hỏa tốc rồi, thư đã được Tả Thiếu Dương viết sẵn từ nhà, Bành Bính cũng gọi quan lại phụ trách chuyển tin tới.

Ai dè quan lại kia tới nơi, vừa xem tên người ngoài bì thư thì nói:" Bành đại nhân, Tả công tử, phong thư này không gửi được rồi, vì Mã Chu đã từ chức."

" Từ chức à?" Tả Thiếu Dương kinh ngạc:" Chuyện xảy ra từ khi nào?"

" Mấy ngày trước ạ, tin tức từ dưới truyền lên nói, Mã Chu tới nhậm chức vài ngày liền từ chức?"

" Có biết hắn đi đâu không?"

Viên quan kia chắp tay:" Chuyện này không rõ, nhưng khả năng là hắn về kinh thành, theo lời phía dưới thì tên tiểu tử đó tài hèn chí lớn, suốt ngày chỉ uống rượu rồi ba hoa khoác lác, không làm việc. Cho nên đoán chừng hắn sẽ quay lại kinh thành kiếm cơ hội tốt hơn."

Dùng tài hèn chí lớn miêu tả Mã Chu không đúng rồi, nhưng nếu bảo hắn trở lại kinh thành tìm cơ hội khác thì khả năng rất cao, Tả Thiếu Dương mừng thầm, nếu tên đó về kinh thành thì y đoán được hắn ở đâu, thu lại phong thư chắp tay với Bành Bính: " Nếu như hắn từ quan thì phong thư này không cần gửi nữa rồi, đệ tự đi tìm vậy, Bành lão ca, không quấy rầy huynh làm việc nữa, cáo từ."

Bành Bính tiễn Tả Thiếu Dương ra tận cửa, Tả Thiếu Dương cưỡi ngựa đến thẳng cái khách sạn Mã Chu ở lần trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận