Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 847: Gặp lại giữa hoang nguyên. (2)

Quốc đô của Tượng Hùng là Quỳnh Long Ngân Thành, quốc vương vô cùng kính trọng pháp vương của Cương Nhân Bố Thiết, vừa được tin là đã phái sứ tiết rời thành mười dặm đón tiếp, hết sức long trọng.

Tượng Hùng lớn hơn Đa Di nhiều lắm, nhưng đơn thuần là nói quy mô diện tích thành trì thôi, chứ nói về phát triển thì chưa chắc đã bằng. Trên bữa tiệc, Tả Thiếu Dương ngầm thăm dò thái độ của quốc vương với Thổ Phồn, ông ta không hề che giấu sự khó chịu với thái độ ngạo mạn khinh thường của Thổ Phồn gần đây. Y liền cảnh bảo ông ta, không nên trúng kế khiêu khích của đối phương, đồng thời từ chuyện ở Đa Di, phân tích dã tâm của Thổ Phồn. Quốc vương Tượng Hùng cười to, nói y cứ yên tâm tu luyện phép thuật ở Cương Nhân Bố Thiết, ở đây vô cùng an toàn, Tượng Hùng không gia nhỏ bé như Đa di.

Ở nơi này lâu không giải quyết được gì, Tả Thiếu Dương mua sắm một phen rồi về, cũng chẳng có gì nhiều để mua, mấy nghìn bộ áo da cừu, mấy trăm cái lều, còn những cái khác không bán, chỉ lấy vật đổi vật thôi, vàng bạc châu báu ở đây không mấy giá trị.

Rời Quỳnh Long Ngân Thành, trời rất lạnh, trên đường ngoài đoàn người bọn họ ra thì không có bất kỳ người đi đường nào khác, mặt đất toàn là đá sỏi, cây cối xác xơ.

Chỉ còn một quãng đường nữa thôi!

Tả Thiếu Dương đứng trên càng xe nghe nhìn phía trước, gần là núi, xa cũng là núi, trùng trùng điệp điệp hắn hết tầm nhìn. Khó khăn bây giờ mới bắt đầu, nhưng y không thấy phiền toái, nản chí bây giờ khó khăn chỉ khơi lên đấu chí, càng khiến y muốn mau chóng về địa bàn của mình chuẩn bị. Chỉ là nơi này quá xa xôi, chẳng biết bao giờ mới có thể quay về, không biết trong nhà hiện lo lắng thế nào, đừng nói cái khác, muốn phái người báo tin bình an về nhà thôi cũng mất nửa năm ...

" Lão gia! Lão gia!"

Trong gió dường như mang theo tiếng gọi của Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan.

Tả Thiếu Dương thở dài, nỗi nhớ cồn cào ruột gan đó giờ không áp chế được nữa, tuy có cả trăm nữ nô xinh đẹp mặc cho y lựa chọn, nhưng y chẳng có chút tâm tư nào, lòng chỉ nhớ kiều thê mỹ thiếp của mình, nhớ tới mức nghe gió thổi cũng giống tiếng các nàng.

Nhưng mà giếng gọi đó liên tục vang lên từ xa tới gần.

Tả Thiếu Dương quay hẳn đầu lại nhìn, thật không dám tin nổi, chỉ thấy có hai con ngựa phóng tới, người trên ngựa quấn khăn che kín mặt tránh gió tuyết, một tay giơ cao vẫy không ngừng.

Đó, đó là ... Tả Thiếu Dương chớp mắt, lại dụi mắt, không thể nào, y quen thuộc các nàng tới từng tấc da thịt, chỉ qua vóc dáng bên ngoài cũng nhận ra, là Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan.

Làm sao có thể, Tả Thiếu Dương chẳng kịp hô dừng xe, cứ thế tung mình nhảy xuống, giơ hai tay lên cao vẫy liên hồi:" Chỉ Nhi! Lan Nhi!"

Hai kỵ sĩ vốn chỉ chạy theo đội ngũ hô hào, giờ có mục tiêu, ghìm cương ngựa, nhảy xuống chạy tới. Lúc đến gần Bạch Chỉ Hàn cố ý dừng bước, nhường người đầu tiên ôm Tả Thiếu Dương ôm lấy là Miêu Bội Lan, ai ngờ Miêu Bội Lan cũng có tâm tư tương tự. Kết quả là Tả Thiếu Dương chạy tới ôm lấy cả hai nàng, chưa nói gì, y đã bật khóc ôm thật chật, kéo vải quấn trên mặt các nàng xuống.

Đúng rồi, cô gái da ngăm đen khỏe khoắn này là Lan Nhi của y, còn cô gái diễm tuyệt thiên hạ này là Chỉ Nhi của y, đúng là các nàng. Tả Thiếu Dương hết hôn bên trái lại hôn bên phải, niềm vui này, bất ngờ này quá lớn, vượt giới hạn cảm xúc của con người làm y không nói thành lời nữa.

Xa phu thấy Tả Thiếu Dương đột nhiên nhảy xuống xe thì quát cả đội ngũ dừng lại, đám Đạt Long Tân còn tuốt đao định chạy tới bảo vệ Pháp vương, thấy y ôm hai nữ tử xoay tròn trên không hết khóc lại cười đều lùi ra xa.

Mai Đóa khẽ cắn môi, nhẹ nhàng xoay ngựa đi lên đầu đội ngủ, lúc này nàng như cắn phải một trái quả vừa chua vừa ngọt, thật khó diễn tả hết. Đó cũng là cảm xúc chung của không ít nữ nô,

Mặc dù Tả Thiếu Dương thường xuyên xa nhà, nhưng chưa có lần tái ngộ nào nhiều cảm xúc thế này, kể cả lần ở nước Oa. Vì các nàng tới đây, Tả Thiếu Dương vẫn thấy đang mơ, hai tay nâng gương mặt đẫm nước mắt của Bạch Chỉ Hàn:" Chỉ Nhi, ta cứ nghĩ nàng không biết khóc, không ngờ nàng cũng biết."

Không ngờ câu đầu tiên Tả Thiếu Dương nói lại là như thế, Bạch Chỉ Hàn đang khóc như mưa nghe thế phì cười, có hơi xấu hổ, dụi đầu vào ngực y lau nước mắt, rõ rang không phải lần đầu nàng khóc, còn cố ý nói như thế.

Niềm vui tái ngộ dần được khống chế, Tả Thiếu Dương vẫn ôm cả hai nàng, đi tới tảng đá bên đường ngồi xuống:" Sao các nàng tới đây? Đường đi nguy hiểm, ngôn ngữ không thông, các nàng mạo hiểm quá rồi."

Nghĩ tới đoàn người họ mấy phen gặp cường đạo, vỗ đét lên mông các nàng, hành vi này quá liều lĩnh, không đáng.

Miêu Bội Lan đỏ mặt:" Tiêu tỷ tỷ và Tiểu Đỗ Minh về nhà báo tin, nói có mấy phiên tăng bắt chàng đi Tây Vực làm Pháp vương rồi, bệ hạ cũng đã biết, truyền tin cho đại quân chặn đường. Bọn thiếp vốn định theo Tiêu tỷ tỷ tới biên cảnh, nhưng phu nhân không thể rời nhà, Tiểu Muội thì mới sinh còn yếu, không thể chịu được hành trình dài, hơn nữa còn phải chiếu cố cha mẹ các con, nên chỉ thiếp và Bạch tỷ tỷ đi thôi."

" Khi tới được biên ải thì có tướng lĩnh về báo, lão gia lấy ra thánh chỉ, ép bọn họ về. Tiêu tỷ tỷ tức tới muốn giết hắn, bọn thiếp định đuổi theo, nhưng được tin Tiêu nương nương bệnh nặng, tỷ ấy liền quay về, bọn thiếp tiếp tục đi tìm lão gia."

Tả Thiếu Dương nói gì được đây, hành động của các nàng thiếu sáng suốt, nhưng có thể trách các nàng sao, nếu đổi lại các nàng là người bị bắt cóc, y cũng làm thế:" Tiếp theo thế nào? Các nàng tới được đây không dễ."

Bạch Chỉ Hàn kể tiếp:" Ở Dương Quan có thương đội đi La Ta, thực ra bọn họ đều người của quyền quý Trường An, Tiêu tỷ tỷ thấy bọn thiếp nhất quyết muốn đi tìm lão gia, liền lấy thân phận công chúa ra gửi gắm bọn thiếp cho thương đội."

" Trên đường đi, thương đội giúp thăm dò tin tức của chàng nhưng không có, thương đội tới La Ta vẫn không thấy tin chàng. Bọn thiếp đợi rất lâu, khi sắp tới mùa đông, thương đội phải quay về, nếu không họ sẽ bị mắc kẹt bởi mùa đông kéo dài. Dù sao ở La Ta cũng có người của Đại Đường, thậm chí có cả dịch quán cho người Đường nữa, bọn thiếp ở lại đó nhờ bỏ nhiều tiền nhờ họ nghe ngóng tin tức của chàng. Ngày ngày bọn thiếp tới cổng thành, nhưng đợi mãi vẫn không có tin tức."
Bạn cần đăng nhập để bình luận