Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 618: Nhìn người chẳng dễ. (2)

Tiêu Vân Phi hừm một tiếng:” Còn chẳng phải vì ông ta làm được vài bài thơ méo mó, Phòng Huyền Linh cho rằng ông ta là nhân tài, tiến cử với hoàng thượng. Hoàng thượng giữ lại trong Thiên Sách Phủ, rồi hoàng thượng đăng cơ, ông ta liền nước lên theo thuyền.”

Trong gùi lúc này có rất nhiều thuốc, đeo đứng không trĩu vai, Tả Thiếu Dương phải đặt xuống:“ Tỷ tỷ nói quá phiến diện, vài bài thơ méo mó lại được Phòng tướng tán thưởng? Phòng mưu Đỗ đoạn mà thiên hạ ca tụng lại là người nông cạn vậy sao. Cứ cho là thế thì hoàng thượng dùng ông ta vào lễ bộ mới đúng, sao lại cho ông ta trọng trách giám sát bách quan? Lại còn đồng thời là kiểm giáo lại bộ thượng thư, bổ nhiệm miễn nhiệm quan lại nữa, hoàng thượng anh minh, không thể dùng kẻ đạo đức băng hoại vào vị trí trọng yếu như thế.”

Tiêu Vân Phi không phản bác được lập luận của Tả Thiếu Dương, tức mình nói:” Nhưng ông ta tàn hại cốt nhục là sự thực.”

Tả Thiếu Dươgn vẫn lắc đầu:“ Đến ngay cả cháu ông ta cũng không kể hiềm khích cũ, hoàng thượng cũng không so đo việc này, ắt phải có nguyên nhân, chúng ta là người ngoài, chỉ vì nghe người khác nói, không hiểu căn nguyên mà phủ định cả con người sao?”

Tiêu Vân Phi mặt đỏ bừng bừng, giọng lớn dần, không khác gì cãi nhau rồi: “ Ông ta thích mua danh kiếm tiếng, thời Tùy, nghe nói Tùy đế hay dùng ẩn sĩ, liền trốn vào Thái Bạch Sơn giả ẩn cư, kết quả bị Tùy đế nhìn thấu, ghét ông ta chơi đùa quyền mưu, đầy đi vùng xa xôi, về sau đại xá mới về.”

Tả Thiếu Dương bình tĩnh nói:“ Thu hút sự chú ý của hoàng đế, để được làm quán, báo đáp quốc gia, bày chút thủ đoạn không phải xấu, đọc khắp lịch sử không biết có bao nhiên năng thần thiện tướng đều làm việc này.”

Tiêu Vân Phi dậm chân:” Ngươi thật là, Đỗ Yêm không phải là người tốt, ông ta đã hại chết vô số người, ngươi còn giúp ông ta.”

“ Ta không giúp ông ta.”

“ Ngươi giúp Bành Bính là giúp ông ta, Bành Bính là nanh vuốt của ông ta.”

Tả Thiếu Dương thấy Tiêu Vân Phi tức tím mặt rồi, giọng hòa hoãn hơn:” Rốt cuộc tỷ có ân oán gì với Đỗ Yêm, người xấu trên triều hẳn còn nhiều, chẳng lẽ bây giờ cần lập ra danh sách, để sau này ta không chữa bệnh cho người đó à? Hay ta cần lập luôn một đội điều tra xử án, ai tới nhờ ta chữa bệnh, ta sẽ cho người đi điều tra rồi mới quyết định có chữa bệnh hay không? “

“ Là ... Là ta muốn tốt như ngươi thôi, loại người xấu xa như Đỗ Yêm, ngươi nên tránh xa ra một chút, ông ta sớm muộn gì cũng gặp họa, cẩn thận tới lúc đó để bản thân liên lụy vào.”

Tả Thiếu Dương thở dài nói:” Ta biết tỷ tỷ muốn tốt cho ta, nhưng ta chỉ chữa bệnh cứu người, bọn họ có làm cái gì cũng không liên quan tới ta. Nếu như ta không làm đúng trách nhiệm của y giả mới là đã rời xa bản tâm của mình, trước nay ta không quan tâm gì tới triều chính là vì thế.”

“ Ta chỉ yêu cầu ngươi hoãn chữa bệnh cho Bành Bính, để hoàng thượng bắt ông ta nghỉ hưu, không hại tính mạng ông ta, vì sao ngươi không chịu?”

“ Vì ta đã hứa với Bành đại nhân trước rồi, hơn nữa ông ta là người xấu sao?”

Tiêu Vân Phi quay người đi:” Ta không biết Bành Bính, nhưng là tâm phúc của Đỗ Yêm thì là người xấu.”

Lý do quá nực cười, Tả Thiếu Dương đeo gùi thuốc lên vai, chuẩn bị xuống núi:” Tiêu tỷ tỷ, chúng ta không nên tranh luận vấn đề này nữa, ai nên làm quan, ai không nên, chúng ta không nên quản vào, ta là y giả, bệnh nhân tới tìm ta khám bệnh, ta sẽ làm hết khả năng giải trừ đau bệnh cho người đó, bất kể đó là ai. Cho dù là tử tù, ngày mai có bị đi chặt đầu, nếu như tìm tới ta, ta cũng chữa. Chuyện khác không nằm trong phạm ....”

Nói tới đó Tiêu Vân Phi phất tay, không biết đánh trúng chỗ nào, Tả Thiếu Dương tức thì cảm thấy người nhũn ra, ngã xuống đất, miệng vẫn nói được:” Tiêu tỷ tỷ, tỷ làm cái gì?”

Tiêu Vân Phi lạnh lùng nói:” Ngươi không nghe ta, ta chỉ đành cưỡng ép, giữ ngươi lại Hoa Sơn vài ngày, đợi khi nào Bành Bính nghỉ hưu rồi, ta thả ngươi ra. Ta làm thế vì tốt cho ngươi, ta không thể trơ mắt nhìn ngươi bị Đỗ Yêm làm liên lụy.”

Tả Thiếu Dương tức giận thực sự, quát:” Ta chỉ là lang trung, không giúp bọn họ giết người phóng hỏa, làm sao bị liên lụy? Chẳng lẽ tất cả người có qua lại với Đỗ Yêm, bao gồm bán rau qua đường cũng ...”

Bộp!

Tả Thiếu Dương thấy trời đầy sao, mắt tối sầm, rồi không biết gì nữa.

Khi Tả Thiếu Dương tỉnh dậy thì thấy hai tay mình bị trói chặt sợi dây thừng bằng to như ngón cái, buộc vào một cái trụ đá, giật thử mấy cái, tất nhiên là không ăn thua, nhìn quanh, thấy mình đang ở trong một cái hang sâu chừng bảy tám mét, chỗ y bị trói cao hơn xung quanh một chút, nhưng tổng thể thấp hơn miệng hang, cửa hàng lòa xòa bóng dây leo, xem chừng là nơi kín đáo.

Nhìn kỹ thấy có người đang ngồi xếp vòng tròn ở tảng đá gần cửa hang, chính là Tiêu Vân Phi.

Tả Thiếu Dương thực sự không còn biết nói gì nữa, thoáng nghĩ cũng hiểu được tình cảnh của mình, mặt tối đen:” Xem ra tỷ đã dự mưu cả rồi.”

“ Tỉnh rồi sao?” Tiêu Vân Phi mở mắt ra:” Đúng là ta đoán chừng không thuyết phục được ngươi, cho nên chỉ còn cách này.”

Người ta không muốn tranh luận đúng sai với mình, có nói cũng vô ích, Tả Thiếu Dương đành thỏa hiệp:” Nếu ta không kịp về, mọi người ở nhà sẽ rất lo lắng, tỷ giúp ta nói với họ một tiếng chứ?”

“ Xin lỗi.” Tiêu Vân Phi thản nhiên nói:” Ta không quan tâm tới người khác, dù sao chưa tìm thấy xác của ngươi, bọn họ không tuẫn tình tự sát đâu, điều này ta đảm bảo, nếu bọn họ chết người nào, ta đền mạng cho ngươi.”

“ Tỷ nói chuyện có lý một chút được không, ta cần mạng của tỷ làm gì, nói với họ ta vẫn an toàn, nếu không họ lo lắng phát điên mất.” Tả Thiếu Dương quát lớn, giật dây thừng, nhưng không ăn thua, tức mình đá cái cột, tất nhiên kết cục chỉ khiến chân đau:

“ Điên ta cũng đền mạng cho ngươi, thế được chưa, yên tâm đi, ta sẽ theo dõi không để họ xảy ra chuyện. Khi nào họ Bành đó phải nghỉ hưu, ta sẽ đưa ngươi xuống núi.” Biết Tả Thiếu Dương hiện đang rất tức giận, không muốn cãi nhau với y, đứng dậy định bỏ đi.

“ Đợi đã.” Tả Thiếu Dương thấy cái gùi thuốc vẫn còn ở bên cạnh, chỉ là dây thừng, cuốc nhỏ đều không còn, Tiêu Vân Phi tất nhiên không phạm sai lầm sơ đẳng đó, nói:” Bệnh ho suyễn của Bành đại nhân đã nặng lắm rồi, nếu không kịp thời mang thuốc về, ông ta có thể sẽ chết đấy, tỷ mang giúp ta củ sâm Hoa Sơn kia, nó không thể trị bệnh, nhưng có thể kiềm chế ho hen, tránh ngạt thở tử vong.”

Tiêu Vân Phi lắc đầu:” Ta không hiểu y thuật, cẩn thận là hơn, khỏi mắc bẫy ngươi, hơn nữa có thái y rồi, ông ta không chết được đâu.”

Tả Thiếu Dương giận dữ quát lên:” Thái y không chữa được bệnh này.”

“ Vậy coi như số ông ta đã hết.” Tiêu Vân Phi lạnh lùng nói:

“ Tỷ, tỷ, sao ngươi có thể ...”

“ Có thể độc ác như vậy đúng không? Mỗi người một số mệnh, ta không cầu tới bất kỳ ai, cũng không giúp bất kỳ ai. Con người ta là thế đấy, dù ngươi không thích ta, ta cũng chẳng thèm.”

Tiêu Vân Phi nói xong, đứng dậy xoay người phóng khỏi động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận