Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 462: Khóc thống khoái một lần. (1)

Tả Thiếu Dương về nhà ngửi thấy mùi thức ăn nóng hổi, bụng sôi ùng ục, vội vội vàng vàng rửa ráy chân tay thay y phục, chạy ra bàn thấy còn có một con cá rán, còn có bầu rượu nhỏ, chỉ muốn khua đũa ăn ngay. Thế nhưng cha thì vẫn ngồi sau bàn dài, lật xem cuốn sách y thuật, sách này do Tả Thiếu Dương viết cho cha mình, nói đúng ra cũng không phải sách y học chính tông, là mớ hỗn tạp thôi, gồm nhiều câu chuyện kể về kinh nghiệm chữa bệnh, phương thuốc, các hiểu lầm hay gặp về y thuật, cha y xem say sưa quên cả ăn.

Viết sách không đơn giản, nhất là có thể viết cho người thời đại này hiểu, lại không làm sai lệch kiến thức rất khó khăn, tạm thời Tả Thiếu Dương chỉ làm được đến thế.

“ Cha, ăn cơm trước đi, không nguội hết.”

Gọi liền hai tiếng Tả Quý mới nghe thấy, đứng dậy cất sách vào lòng, vuốt râu, ngửa đầu nghĩ gì đó, mới đủng đỉnh đi tới, ngồi xuống:” Dâng hương cho tổ tiên chưa?”

“ Rồi ạ, có lần nào con quên hiếu kính tổ tiên đâu, cha yên tâm.” Tả Thiếu Dương nói dối không chớp mắt, toàn do Bạch Chỉ Hàn thắp hương hộ y:

“ Chữ viết ngày càng tệ.” Tả Quý không quên hừ một tiếng rồi mới vào bàn:

Tả Thiếu Dương im re, cái này không bao biện được, đừng nói vết bút lông, ngay cả không phải bút lông, chữ của y cũng chẳng ra gì.

Khi Tả Thiếu Dương từ trên núi về, thấy Thảo Nhi và Đinh Tiểu Tam ăn cơm trong bếp, từng gọi bọn họ lên bàn ngồi ăn, nhưng hai bọn họ không dám. Tả Thiếu Dương đứng dậy kéo ra bàn thì cha y đập đũa, không nói không rằng, đi ra bàn ngồi không ăn nữa, làm Thảo Nhi và Đinh Tiểu Tam hoảng sợ quỳ xuống lạy, Tả Thiếu Dương thở dài, tuy y cho bọn họ tự do nhưng gông cùm tư tưởng thì chẳng thể tháo bỏ được, đành thôi.

Bạch Chỉ Hàn ở Tả gia thân phận đặc thù, ngồi bàn ăn cùng với mọi người, còn được Lương thị gắp thức ăn cho:” Chỉ Nhi, hôm nay đi làm ruộng thế nào, có mệt không?”

Tả Thiếu Dương tự biết thân phận con ghẻ của mình, tự gắp thức ăn, tự rót rượu uống cùng cha.

“ Không mệt ạ.” Bạch Chỉ Hàn mỉm cười:” Nghe Lý đại ca và Bội Lan muội nói, lưỡi cày thiếu gia mới làm rất dễ dùng, chỉ một con trâu đã cày được rồi, hơn nữa tốc độ gấp đôi lần trước, còn nói thế này ít ruộng quá, mấy hôm nữa xong việc chẳng còn gì để làm.”

“ Thế sao?” Lương thị cứ nghe nhi tử được người ta khen là cao hứng, nhưng thấy trượng phu vẻ mặt lạnh nhạt, không dám nói tiếp nữa, chuyển chủ đề, bảo nhi tử:” Không lâu nữa là đại thọ năm mươi của cha con, vốn nghĩ đánh nhau chỉ sợ không tổ chức được rồi, bây giờ phải làm cho tưng bừng.”

Tả Thiếu Dương tán đồng ngay:” Hay quá, vậy mời đông người một chút cho náo nhiệt.”

Tả Quý gạt đi:” Không hay, bây giờ nhà ai cũng khó khăn, tổ chức thọ thiếc gì chứ, khiến họ chi tiêu, thôi cả nhà ta làm chút mỳ ăn là được.”

Tả Thiếu Dương đưa nay ra phương án:” Cha, cái này dễ mà, khi đi mời khách con nói rõ là toàn bộ không nhận lễ, ai đem tới sẽ trả lại hết, rồi chỉ bày hai bàn tiệc, mời một số người thân cận thôi, như vậy vừa vui mà mọi người không tốn kém.”

“ Thế à ...” Tả Quý vuốt râu suy nghĩ, người xưa rất coi trọng đại thọ, nếu không phải là tình huống đặc biệt thì nhất định sẽ tổ chức:” Vậy cũng được, đừng gọi nhiều người quá.”

“ Thế thì để cô gia an bài đi, nó giỏi tổ chức mấy việc này lắm.” Lương thị thấy trượng phu đồng ý thì nhiệt tình hẳn:” Trung Nhi làm gì còn được, mấy thứ này không hiểu.”

“ Ừ cứ làm thế.”

Ăn cơm xong Tả Thiếu Dương nói đi nhà xí rồi tới chùa Thanh Phong.

Trời đã tối đen, không có ánh trăng, cũng không có tuyết, nương theo ánh đèm lờ mờ hai bên đường hắt ra, miễn cưỡng thấy được đường.

Trí Không và mấy vị sư huynh đệ tụ tập tụng kinh ở đại điện rách nát, y vào cũng chẳng nhướng mắt lên một cái, quen rồi, Tả Thiếu Dương vẫn chắp tay chào, vái tượng Phật một cái, Hoàng Cầm chưa tới, nữ nhân là thế, luôn phải tới muộn một chút.

Thong thả leo lên cái tháp chuông trong chùa, y và Tiêu Vân Phi mấy lần tới đây nói chuyện, rất thanh tĩnh, lại có thể quan sát cả chùa.

Đợi một hồi lâu mới thấy tiếng bóng người cầm đèn nhỏ đi vào sân ngó trái ngó phải, nhận ra Hoàng Cầm, khẽ ném cành cây tới gần chỗ nàng gọi:” Ở đây.”

Hoàng Cầm đi qua đại điện, nhìn mấy vị hòa thượng tụng kinh trong đó, dừng trước lầu chuông, ngẩng đầu nói:” Xuống đây, chúng ta ra bên sông.”

Nói xong đi trước.

Tả Thiếu Dương đành xuống lầu, xuyên qua hậu môn chùa Thanh Phong, bước thấp bước cao dò dầm trong bóng tối đi ra sông.

Nơi này cách tiểu lâu hai tầng nơi Tả Thiếu Dương và Tiêu Vân Phi ăn cơm hơn trăm trượng, ánh đèn gần nhất cũng chẳng thể chiếu tới, cũng không nhìn thấy chùa Thanh Phong nữa.

Hoàng Cầm mang theo một cái đèn lồng, lúc này thổi tắt đèn đi, ngồi xuống tảng đá bằng phẳng, vỗ vỗ:” Ngồi đi.”

Vị đại tẩu này càng ngày càng thoải mái với mình rồi, bên sông tối om om, bốn bề chỉ có tiếng nước chảy, chẳng ai thấy được, nhưng Tả Thiếu Dương không dám ngồi, lọ mọ tới tảng đá bên cạnh:” Ta ngồi đây là được, tẩu nói đi.”

“ Còn nửa canh giờ nữa mà, thế là đủ nói rồi.” Hoàng Cầm thấy Tả Thiếu Dương không chịu ngồi bên cạnh mình, liền đứng dậy ngồi xuống bên cạnh y:” Nước sông quá lớn, ngồi gần một chút mới nói chuyện được chứ.”

Lần này thì Tả Thiếu Dương không thể đứng dậy tránh đi nữa rồi, chỉ đành làm bộ chẳng hề quan tâm, chỉ cần mình không làm gì là được, còn nghĩ gì trong đầu không phải là tội, người ta là nữ nhân không ngại, y còn phải ngại à:” Bệnh bà bà tẩu ra sao?”

“ Tiết lang trung nói, bà bà ta vì quanh năm sống bên sông, bị nhiễm khí ẩm, nên mới bị phù, còn nói dài lắm, bảo là bệnh ... Bệnh, thủy thấp xâm gì gì ấy.”

Tả Thiếu Dương nghe qua là biết rồi:” Thủy thấp xâm tì chứng phải không?”

“ Đúng đúng, đúng là bệnh này, vốn ta nhớ kỹ lắm, chỉ là ngồi xuống đây, bên cạnh có một mình cậu, trời lại tối đen, sợ cậu làm gì, nên hoảng sợ, quên mất hi hi.” Hoàng Cầm quay đầu nhìn y, đôi mắt đen trong đêm được ánh nước chiếu lấp loáng.

Xin tẩu đó, người sợ là ta đây này, Tả Thiếu Dương không dám tiếp lời, câu đó quá ám muội.

Hoàng Cầm đợi một lúc không thấy y nói gì, thở dài:” Sợ ta sao? Không dám nói gì thế?”

“ Không phải.” Tả Thiếu Dương cười khổ:” Tẩu không phải là hổ, có gì phải sợ ... Tiết lang trung dùng thuốc thế nào, tẩu biết không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận