Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 844: Bố trí trong đêm.

Nang Lực Tư thấy vị Pháp vương này và cha mình quan hệ mật thiết, hơn nữa cha mình còn có vẻ nghe lời y, cứ nghĩ y cũng tới đây thuyết phục mình chuyện Thổ Phồn thì không vui, nhưng nghe là không phải thì thái độ thay đổi hẳn, mừng rỡ nói:" Vậy là Pháp vương không thích Thổ Phồn."

Đúng là cha con, nghĩ cái gì là lộ ra hết ngoài mặt rồi, Tả Thiếu Dương nghiêm túc nói:" Không phải thế, Thổ Phồn là đối thủ làm người ta tôn kính, nhưng dã tâm của nó quá lớn, ta tin nó sẽ từng bước thôn tính Tây Vực, bao gồm cả Tượng Hùng. Thế nên không phải là không thích, nhưng phải chống lại."

" Quá đúng!" Nang Lực Tư vỗ tay, đụng tới vết thương ở lưng, làm mặt hắn co giật, nhưng hắn mặc kệ, nói gấp:" Pháp vương, nhất định phải khuyên giải phụ thân ta, nếu không đại họa của tất cả chúng ta sẽ tới."

Tả Thiếu Dương không hưởng ứng hắn, mà hỏi:" Đa Di không kết minh với Thổ Phồn, vậy lúc Thổ Phồn đến đánh thì sao, Đa Di ứng phó được không?"

" Không được." Nang Lực Tư lắc đầu, nhưng mặt hắn không có vẻ gì là sợ hãi:" Nhưng nếu có thể liên kết với Ba Cảm, Ba Oa, Bạch Lan, thậm chí cả bộ lạc như Mê Tang thì bọn ta sẽ tự bảo vệ được bản thân."

Tả Thiếu Dương rất tán đồng với câu nói này:" Vương tử nói rất có lý, rất có tầm nhìn. Thổ Phồn hiện giờ đang dùng chính sách kết giao xa tấn công gần, sách lược này nước Tần đã dùng ở thời Chiến Quốc để thống nhất Hoa Hạ, lập nên hoàng quyền đầu tiên. Chiêu này không hề mới, nhưng rất có sức cám dỗ, rất nhiều nước hẳn đã bị Thổ Phồn mê hoặc rồi. Vương tử có thể đoán ra được dụng ý thực sự của Thổ Phồ, tầm nhìn này khiến người ta bội phục."

Nang Lực Tư thở dài:" Bội phục thì ích gì chứ, ta lại chẳng thể thuyết phục cha ta, chuyện kết giao này là cái chắc rồi, ngày vong quốc không xa."

" Mất bò mới lo làm chuồng, chưa chắc đã là muộn."

" Ý Pháp vương là?"

Tả Thiếu Dương hạ thấp giọng nói:" Ta giúp vương tử ép quốc vương thoái vị, để ngài kế thừa, thế nào?"

Bên ngoài kia sấm vẫn nổ vang, trong lòng Nang Lực Tư cũng đang có sấm rền, không phải là chấn kinh, mà là bừng tỉnh, mọi lo lắng bị đánh bay. Đúng như thế, cha hắn không đủ trí tuệ, không đủ ý chí, không đủ tầm nhìn, nếu là bình thường làm quốc vương thái bình tạm được, còn hiện giờ chỉ hại Đa Di. Vậy thì sao không để mình làm, vì sao trước giờ mình cứ phải nhẫn nhịn ông ta. Bây giờ lại có Pháp vương Tượng Hùng giúp đỡ, sợ gì không cứu được Đa Di.

Nghĩ tới đó Nang Lực Tư thi lễ:" Chỉ cần Pháp vương giúp ta lên vương vị, nhất định có đáp tạ hậu hĩnh cho Pháp vương."

Tả Thiếu Dương xua tay:" Đáp tạ thì không cần, chỉ cần vương tử lên ngồi rồi không đổi chí, kết minh với Mê Tang, Ba Oa, Ba Cảm đồng sinh cộng tử. Như thế đã là ngài đáp tạ ta rồi."

" Thế sao được, kết minh với họ vốn là chuyện của Đa Di, sao có thể dùng để đáp tạ Pháp vương."

" Được rồi, chuyện còn chưa thành, vương tử lúc này nên nghĩ cách làm sao hoàn thành mục tiêu này, chứ không phải là đáp tạ, ngài chưa phải là quốc vương." Tả Thiếu Dương nghiêm khắc nói:

Nang Lực Tư hơi xấu hổ, vừa rồi là vui mừng quá mức.

Tiếp đó hai người bọn họ bàn bạc rất lâu, Nang Lực Tư phái người liên hệ với một số thủ lĩnh bộ lạc, trọng thần của Đa Di. Đương nhiên không phải là kêu gọi họ ủng hộ mình lên vương vị, chỉ đem dã tâm của Thổ Phồn phân tích rõ ràng.

Nói Nang Lực Tư không có sức ảnh hưởng gì ở Đa Di thì cũng không phải, chẳng qua trước giờ hắn không dùng tới thôi.

Kế đó Nang Lực Tư lại theo lời Tả Thiếu Dương, mình còn mang thương tích vẫn tới tạ tội với quốc vương, nói là biết sai rồi, sau khi được Pháp vương giảng giải đã hiểu nỗi khổ tâm của cha hắn, làm hết thảy đều là vì Đa Di, hắn hối hận vô cùng.

Quốc vương tất nhiên là hết sức vui mừng, hiển nhiên coi Pháp vương đã thi pháp thành công khiến đứa con này thay đổi, lòng không khỏi sinh ra suy nghĩ, nếu giữ vị Pháp vương này bên cạnh, chẳng phải sau này tất cả mọi người đều nghe theo ý mình à? Thế này phải tìm cách giữ vị phép vương này ở lại Đa Di càng lâu càng tốt.

Đãi ngộ của Tả Thiếu Dương thay đổi hẳn, quốc vương muốn mời y và Đạt Long Tân, tới ở trong tẩm cung của mình, mai cùng tham gia kết minh, nhưng y nhất quyết muốn về khách sạn, nói còn chút thân hữu phải tiếp đãi. Quốc vương không ép được, đích thân tiễn y rời cung.

Trên đường đi Tả Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn mưa vẫn rơi:" Trời đổ mưa lớn, ngày mai chưa chắc đã tạnh được, sao quốc vương không hoãn hội minh lại?"

Quốc vương lắc đầu:" Ngày hội minh là do quốc sư của ta tính ra, nói nếu để lỡ thời gian tốt nhất này thì phải đợi một tháng nữa. Sứ thần Thổ Phồn lại vội quay về, cho nên không đợi được. Không sao cả, chẳng qua chỉ là mưa thôi mà, hội minh trong mưa càng thể hiện thành ý!"

" Cũng phải." Tả Thiếu Dương gật đầu:" Sáng sớm mai ta sẽ tới tế đàn đúng giờ."

Lúc này địa vị của y trong lòng quốc vương tăng mạnh:" Ta sẽ đợi đại giá của Pháp vương."

Tả Thiếu Dương dẫn Đạt Long Tân về khách sạn, lập tức đóng cửa phòng lại, nói đi đường xa mệt mỏi cần nghỉ ngơi, bảo có chuyện gì để mai nói, đừng làm phiền y, không ai nghi ngờ gì cả.

Y tất nhiên không nghỉ ngơi, cửa đóng lại, Tả Thiếu Dương thay trang phục thẫm màu, leo lên nóc nhà, khom người chạy đi trong mưa, hướng về phía tế đàn hoàng cung.

Đa Di là tiểu quốc lớn nhất phía đông Tây Vực, mấy năm qua mưa thuận gió hòa, quốc lực cường thịnh, chỉ có họ tấn công nước khác chứ chẳng sợ bị ai đánh, ý thức đề phòng không cao. Trời mưa to, lại là buổi tối, đám người thủ trốn hết vào phòng trực ban tránh mưa sưởi ấm.

Tả Thiếu Dương như bóng ma đi khắp tế đàn, không hề biết rằng có người nhân lúc sấm chớp nhìn thấy, sợ hãi quỳ xuống chổng mông lên vái lạy.

Trở về khách sạn, Tả Thiếu Dương gọi mấy thiết tượng tới đưa ra một loạt mệnh lệnh.

Các thiết tượng này đều mang theo dụng cụ hành nghề, ngay lập tức dựa theo lời Pháp vương mà làm, tới quá nửa đêm thì những thứ Tả Thiếu Dương cần đã chuẩn bị xong.

Tả Thiếu Dương đem những thứ đó quay lại tế đàn, trong đêm tối mưa gió mịt mù, tế đàn không một bóng người, y thong dong thực hiện bố trí của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận