Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 610: Khai hoang ngay trong nhà.

Tới trưa, người thợ mộc vẫn không có bất kỳ dấu hiệu trúng độc nào, Mạc y công rất xấu hổ, chần chừ mãi, cuối cùng vẫn không đi xin lỗi, tự nói với mình, thứ phụ tử này tuy không có độc, nhưng chắc gì đã chữa được bệnh, mười miếng mà hiệu quả chưa bằng một miếng cũng vô nghĩa.

Ngoại trừ chuyện Mạc y công ra thì Tả Thiếu Dương có một ngày làm việc bình thường, chỉ cần thế là y mang tâm trạng vui vẻ, ngâm nga tiểu khúc về nhà.

Vừa mới đẩy cửa đi vào, Kiều Xảo Nhi trông thấy nhào vào lòng y như chim én nhỏ, nũng nịu nói:” Phu quân về rồi”.

Rồi ôm lấy Bi Vàng vào lòng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.

“ Xem nàng kìa, chân còn chưa khỏi đâu, đừng có cử động mạnh, mà hôm nay sao vui thế?” Tả Thiếu Dương hôn lên má nàng một cái, được y cố tình dung túng, lại thêm Kiều Xảo Nhi hoạt bạt vui tươi, cho nên nàng nhanh chóng quen với chuyện tiếp xúc thân mật, về mặt này nàng thích ứng nhanh hơn hẳn Bạch Chỉ Hàn:

Hơn nữa bây giờ công công về Hợp Châu rồi, trong nhà chỉ có trượng phu và mấy nữ nhân họ, Kiều Xảo Nhi không còn ngại ngùng gì nữa.

Kiều Xảo Nhi cười hì hì:” Phu quân đoán xem.”

“ Không đoán, đoán trúng lại chả có thưởng.” Tả Thiếu Dương cố tình trêu, với tính Kiều Xảo Nhi thế nào cũng không nhịn được kể ra, dắt ngựa vào trong sân, nhìn thấy có thêm nhiều bồn hoa đặt ở bậc đá dưới mái hiên chính đường, còn cả mấy bồn hai bên máng nước sương phòng:” Mua nhiều hoa thế?”

“ Đúng vậy, có đẹp không?”

“ Hoa còn chưa nở mà, làm sao mà biết có đẹp không được? Có điều nếu đã là Chỉ Nhi mua thì tất nhiên phải là hoa đẹp rồi.” Tả Thiếu Dương nhớ tới cả vườn hoa của Bạch Chỉ Hàn ở Cù gia trạch viện, tiếc rằng nó không tồn tại được lâu, nạn đói tới phải phá đi trồng rau, về sau thành thiên đường của đám gà vịt lợn bò, nha đầu ấy thương tâm suýt khóc:

Kiều Xảo Nhi xụ mặt:” Sao chàng biết không phải thiếp mua?”

Tả Thiếu Dương bẹo mũi Kiều Xào Nhi một cái, cười không đáp, nha đầu này tuy còn trẻ con nhưng cũng biết ghen tỵ, hít hít mấy hơi, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn:” Chỉ Nhi đang nấu cơm à? Sớm quá.”

Y thả dây cương ra cho Tiểu Hoàng tự về chuồng, không cần buộc nó, không biết có phải do y nuôi không, con thú nào cũng rất có linh trí.

“ Hôm nay sau khi phu quân đi làm, thiếp và Bạch tỷ tỷ nhàn rồi, liền lấy cuốc ra khai hoang mảnh đất ở phía đằng sau rồi.”

Tả Thiếu Dương thất kinh:” Vậy mấy cây chuối và trúc thì sao, có đào lên không?”

“ Phải đào chứ, để làm gì?” Kiều Xảo Nhi cười tinh nghịch, thấy mặt Tả Thiếu Dương trắng bệch rồi, mới cười khanh khách:” Trêu chàng đó, Bạch tỷ tỷ tất nhiên biết chàng thích nghe tiếng mưa rơi trên mấy cái cây đó, ai dám đụng vào bảo bối của chàng, hơn nữa trúc rễ sâu lắm, bọn thiếp làm gì có sức, chỉ dọn ít cỏ thôi, vui lắm, Bạch tỷ tỷ dạy thiếp rất nhiều thứ.”

Tả Thiếu Dương thở phào:” Trời còn đang tuyết mà, đã làm đất sớm thế?”

“ Bạch tỷ tỷ nói trời rét trở lại, chứng tỏ là sẽ mau chóng nóng lên, bây giờ khai hoang vừa vặn, xuân ấm có thể bón phân trồng trọt.”

Tả Thiếu Dương nhăn mặt:” Bón phân nữa à? Nó ở ngay sau phòng ngủ của chúng ta đó, sao ngửi nổi?”

“ Không phải loại phân bón đó, mà là phân bón làm bằng thảo mộc, Bạch tỷ tỷ rất thích sạch, không chịu được mùi đó. Phu quân không phải khoe mình rất giỏi trồng cấy sao, nói ở Hợp Châu còn một mình cày mấy mẫu ruộng, làm được cả cái guồng nước, để ruộng đồng quanh năm có nước không mất công tưới nữa.” Kiều Xảo Nhi nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt rất nghi ngờ:

Tả Thiếu Dương lờ đi như không nghe thấy, xoa xoa tay làm ra vẻ hào hứng:” Nào nào, chúng ta đi coi xem công trình của các nàng.”

Hai người đi ra hậu viện, mảnh đất này rộng khoảng bằng cái sân bóng rổ, chỗ ngay dưới cửa sổ có khóm trúc, vài cây chuối tiêu, Tả Thiếu Dương rất thích, vì thế đáng lẽ phải ở chính đường thì y lại chạy ra hậu viện ở, hiện giờ cỏ đã bị dọn hết, đá vụn chất sang một bên, đất đã bị nghiền nát.

“ Thiếu gia đã về.” Bạch Chỉ Hàn ở bếp đi ra, thấy Tả Thiếu Dương liền tới chào, nàng gọi Kiều Xảo Nhi là phu nhân, đáng lẽ gọi y là lão gia mới đúng, Tả Thiếu Dương không thích, nói hai mấy tuổi thôi, gọi lão gia cái gì, nghe xúi quẩy, thế nên mới thành kiểu xưng hô lẫn lộn như vậy. Bạch Chỉ Hàn chịu thua rồi, từ khi Tả Quý không còn ở đây nữa, Tả Thiếu Dương càng muốn làm gì thì làm, nàng muốn duy trì chút quy củ cũng không xong.

Kiều Xảo Nhi không biết may vá, hồi nàng còn đau chân chưa rời giường được, nhờ Bạch Chỉ Hàn dạy, kết quả là học một buổi tay chi chít vết kim rồi, nàng cũng không đủ kiên nhẫn học, mà có học thì chắc cả đời này chẳng bằng một phần mười Bạch Chỉ Hàn, nên bỏ rồi.

Chuyện cơm nước nấu nướng cũng chẳng tới lượt Kiều Xảo Nhi, cho dù mặt này nàng khá hơn may vá một chút, nhưng ăn cơm Bạch Chỉ Hàn nấu một bữa, nàng mất hết tự tin.

Mấy chuyện nặng nhọc hơn như giặt giũ quét dọn thì đã có Hà Tử lo.

Bây giờ Kiều Xảo Nhi lại là phụ nhân, không phải tiểu cô nương như trước thoải mái chạy ra ngoài chơi, vì thế ở nhà chẳng có việc gì làm, Kiều Xảo Nhi có thời gian dài rầu rĩ.

Tả Thiếu Dương thầm nghĩ nếu ở Hợp Châu, nhà cửa rộng rãi, có nhiều ruộng, nhiều gà vịt trâu bò, nhiều nông hộ, nếu để nàng lo việc quản lý rất thích hợp, Kiều Xảo Nhi vốn tính hòa đồng, lại là phu nhân quan gia, hơi hạ mình chút xíu, có khi nâng tô lên gấp đôi, nông hộ cũng vui rồi.

Đáng tiếc đây là ở kinh thành, Tả Thiếu Dương cũng chẳng có cách nào, may Bạch Chỉ Hàn nghĩ ra cách này, làm Kiều Xảo Nhi vui vẻ trở lại, cô gái như vậy, không yêu không được mà.

Tả Thiếu Dương đưa tay ra định nắm tay Bạch Chỉ Hàn kéo vào lòng khen ngợi một phen, nhưng nàng quá hiều y rồi, lách sang một bên, ôm lấy tay Kiều Xảo Nhi, hai cô gái cười khúc khích.

Biết làm sao, nhà có tới ba cô gái, một mình y là nam nhân, âm thịnh dương suy, chắc chắn bị bắt nạt, không biết bao giờ mới được thỏa mãn mộng tưởng trái ôm phải ấp, Tả Thiếu Dương tạm bỏ qua, hỏi:” Chỉ Nhi, nàng định trồng hoa toàn bộ chỗ này sao?”

“ Không, hoa trồng trong bồn được rồi, nô tỳ trồng ít rau cải, chúng ta ăn rau không cần ra chợ nữa, vừa đỡ tốn tiền lại tươi.” Bạch Chỉ Hàn nhìn quanh:” Tiếc là mảnh đất này nhỏ quá, nếu không có thể trồng một ít thuốc thiếu gia cần rồi.”

(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận