Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 706: Vào núi tu luyện. (1)

Lúc này Tả Thiếu Dương sao có thể nói đi là đi ngay được, rất nhiều việc phải an bài mới đi được.

Trước tiên khám lại cho từng người bệnh, định ra phương án chữa trị thời gian tới, ngoài ra tiểu nhi tử Hộ tài chủ bệnh nhẹ, gần như khôi phục rồi, để lại ở đây nói không chừng bị lây ngược lại.

Bọn họ quyết định cho thằng bé trở về nhà trước xem tình hình thế nào, tất nhiên sẽ phái một đệ tử của Ngao đại phu đi theo bên cạnh trông chừng. Khỏi nói cũng biết phu thê Hộ tài chủ vừa mất trưởng tử hạnh phúc ra sao. Bọn họ tới lúc này vẫn không biết gì, vì Long bà chỉ nói với họ, sơn thần đã tha thứ cho tội lỗi của đứa bé, trẻ nhỏ vô tri nên không phạt nặng, hàng ngày vẫn phải uống loại nước thuốc tên là đãng tâm linh. Nhìn tiểu nhi tử khỏe mạnh hoạt bát chạy khắp nơi, đôi phu thê đó quỳ bái sơn thần lão nhân gia, họ không hề biết tới công sức của Tả Thiếu Dương cũng như Ngao đại phu phía sau.

Đám thứ sử, Ngao đại phu vô cùng cảm kích những việc Tả Thiếu Dương đã làm, lần nữa muốn bày tiệc cảm tạ, lại biết y vì bệnh nặng phải vào núi tu luyện một tháng, vốn muốn hỏi Tả Thiếu Dương tu luyện ở đâu, họ cho người tới đó dựng sẵn nhà cửa, lương thực vật tư để y chuyên tâm tu hành. Tôn Tư Mạc không cho, ông nói tu luyện là một sự mài rũa nhân tâm, nếu chuẩn bị quá đầy đủ thì đi hưởng phúc hay tu luyện, như thế mất đi ý nghĩa.

Tôn Tư Mạc rất nghiêm, không cho Tả Thiếu Dương nấn ná, y cũng chẳng dám. Sau khi căn dặn mọi thứ ở nhà, Tả Thiếu Dương chỉ được mang theo một cái rương thuốc, một ít muối, một bộ công cụ leo núi. Thứ sử tìm công tượng giỏi nhất Cù Châu đặt làm cho y một thanh dao chẻ củi, một cái nỏ cùng tên. Nỏ là quân khí, dân gian không được phép sử dụng, nên có thể nói đây là ưu đãi lớn. Thanh Diệu Tử đưa cho y thanh đoản kiếm phòng thân của nàng, Thanh Mị Tử nhét cho y một cái gương với một cái lược, Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị cho y một túi lương khô, y phục thay hàng ngày, một túi kim chỉ ... Tới đây Tôn Tư Mạc tức giận không cho Tả Thiếu Dương nhận thêm cái gì nữa.

Thế là Tả Thiếu Dương đeo rương thuốc, bọc y phục vào lương khô, mặc trang phục thợ săn bằng vải thô, ống tay áo gọn gàng, đầu đội mũ rơm rộng vành, đoản kiếm gài vào giày, tay xách nỏ tiễn, tay cầm đao chẻ củi, trông rất có phong thái du hiệp, vào núi rừng tu luyện.

Nơi Tả Thiếu Dương tu luyện đã tham khảo Long bà rồi, cách thành không xa, các loại dã thú lớn gần như bị săn bắn hết, tương đối an toàn.

Tả Thiếu Dương rời thành đi về phía bắc, bình nguyên dần dần bị bỏ lại phía sau, không bao lâu thì đã tới chân núi, ngước mắt nhìn lên, bất giác nảy sinh một cảm giác khó tả.

Ngọn núi đó có tên Kiến Tiên, trong truyền thuyết từng có không ít tiều phu thợ săn gặp tiên nhân, thế núi cao vời vợi, đâm thẳng vào mây xanh, mây mù phiêu đã, toàn bộ rặng núi kéo dài hơn nghìn dặm, nơi Tả Thiếu Dương đi là ngọn núi chính.

Đám Bạch Chỉ Hàn, Thanh Mị Tử quyến luyến đưa chân y tới rất lâu mới dừng lại nhìn y một mình đi vào rừng sâu.

Rừng rậm nơi này vẫn ở trạng thái nguyên thủy, hoàn toàn không có đường đi, đi trong rừng nhiều chỗ gần như không thấy ánh mặt trời, chỉ có dây leo chằng chịt, đại thụ tán lá rộng đan xen tầng lớp che kín đất trời. Tả Thiếu Dương từ khi tới đây không ít lần vào rừng núi tìm thuốc, kinh nghiệm khá phong phú, đi không tốn sức lắm, nơi không có ánh nắng thì chỉ có lớp lá rụng khô vàng dầy, nơi cây cối thưa thớt một chút thì các loại cây bụi um tùm, dựa vào đó có thể tìm ra phương hướng.

Dọc đường đi Tả Thiếu Dương nhìn thấy không ít dã thú, đều là loại như sóc thỏ, còn có đủ loại chim chóc gà rừng. Có điều Tả Thiếu Dương mang theo lương khô Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị, trong đó có một gói thịt trâu sấy khô, không hiểu nàng kiếm ở đâu ra, thứ này thời xưa hiếm lắm, mỗi con trâu chết là có nha môn tới điều tra chứ không đùa đâu, không được tùy ý giết mổ.

Tạm thời trong thời gian gần không cần lo lương thực, khi mặt trời dần ngả về phía tây, Tả Thiếu Dương quyết định chuyện đầu tiên phải kiếm chỗ ngủ đã.

Mặc dù y từng ngủ trong rừng núi rồi, nhưng điều kiện tốt hơn nhiều, hơn nữa còn đi với người khác, bây giờ phải làm sao, trèo lên cây hay là tìm một cái hang? Tả Thiếu Dương ngồi trên tảng đá gãi đầu gãi tai, trước kia y sống một mình, làm việc chưa bao giờ thiếu quyết đoán, gần đây được chăm sóc quá tốt, chuyện gì cũng có Bạch Chỉ Hàn làm hộ cho đâm ra lười biếng không ít.

Vừa nghĩ tới Bạch Chỉ Hàn liền tỉnh ngộ vỗ đầu, nha đầu đó chu đáo như thế, chắc hẳn nghĩ tới chuyện này chứ đúng không? Tả Thiếu Dương vội vàng mở bọc y phục ra, tìm kiếm, rất nhanh thấy một cuộc thừng hình tròn, tìm kiếm đầu mối rồi cởi ra, không ngờ là một cái võng.

Thực sự là nha đầu tỉ mỉ, không yêu không được mà.

Có thứ này trong lòng yên tâm hẳn, Tả Thiếu Dương tay cầm dao chẻ củi, phạt bụi rậm tiến lên, y muốn tới chỗ thoáng đãng ít cây cối chút, hướng về chỗ nhiều đá để đi.

Rốt cuộc tìm được nơi thích hợp, nơi này khá gần vách núi, chỉ có ba bốn cây lớn, dưới chân là bãi cỏ, tầm nhìn thoáng đãng.

Tả Thiếu Dương ngắm nghía một hồi thấy được cái chạc cây khá to liền leo lên, không khó khăn gì, vì y chuẩn bị bộ công cụ leo núi đơn giản rồi, một cái đai an toàn buộc vào thân cân, một bộ đinh sắt, vừa đóng đinh vừa leo lên, buộc giường treo.

Khoảng cách so với mặt đất là khoảng hai mét rưỡi rất an toàn, nơi này có cái chạc chắn chắn, đủ để đặt hành lý.

Tả Thiếu Dương đái một bãi to đánh dấu lãnh thổ ở gốc cây, chú yếu là mót thôi chứ có hiệu quả gì không thì có trời mới biết.

Mặt trời rốt cuộc cũng xuống núi, trong rừng nhanh chóng tối om.

Rừng núi ban ngày im phăng phắc, đến tối không ngờ lại trở nên huyên náo, đầu tiên là các loại côn trùng kêu ra rả, rồi tới các loại động vật sống về đêm chạy khắp nơi, có thể nghe rõ chúng xục xạo dưới lớp lá khô. Cù mèo kêu quái dị, hình như là có tiếng hồ ly cười dưới gốc cây, rất ghê rợn. Từ xa loáng thoáng nghe thấy tiếng hổ gầm, con mẹ nó chứ, không phải nói mấy loại dã thú lớn ở khu vực này bị săn hết rồi sao? Sau tiếng hổ gầm, động vật trong rừng tức thì trở nên yên tĩnh, nhưng chẳng mấy chốc các loại âm thanh trở nên náo nhiệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận