Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 129: Kiến thức thông thường.

Tuy là dân trong nghề, tri thức bào chế thuốc của Chúc Dược Quỹ mới ở giai đoạn sơ cấp, đích thân cảm thụ cái lợi của dược liệu bào chế theo cách mới ở mặt chữa bệnh, hứng thú của ông ta tăng mạnh. Ông ta là người rất nhạy bén với cơ hội làm ăn, nếu không đã chẳng từ một người chèo thuyền thành chủ dược hành lớn, nhận ra đây là cơ hội kiếm tiền lớn, đề nghị:" Trừ năm vị thuốc này, trong bụng cậu còn phương pháp bào chế thuốc nào khác không? Nói ra nghe xem ... Không phải là ta muốn hỏi cậu cách bào chế ra sao, mà là muốn nghe xem có loại thuốc bào chế nào khác có thể hợp tác làm ăn không? Hoặc cậu chuyển nhượng phương pháp bào chế cho dược hành của ta đi, dù sao thì một mình cậu cũng có làm xuể đâu."

Lịch sử chế tác dược liệu cũng dài như lịch sử xuất hiện dược liệu vậy, chỉ có điều phương pháp bào chế ban đầu vẻn vẹn chỉ là làm sạch mà thôi, tức là rửa sạch đất cát, bỏ đi phần không dùng tới rồi cắt ra, thái nhỏ, hoặc nghiền nát.

Phát triển tới giai đoạn đầu thời Đường, trình độ y dược đã có bước phát triển đáng kể, nhưng trình độ bào chế thuốc thì vẫn rất thấp, kéo tụt hẳn việc chữa bệnh thời này. Tới thời Tống Nguyên, do đế vương chú trọng cao độ với y dược khiến bào chế thuốc được cải biến lớn. Rồi Trung y tiến vào thời hiện đại, với sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật, bào chế thuốc mới thực sự nhảy vọt, Trung y thời gian dài bị xem nhẹ dần khởi sắc.

Tả Thiếu Dương cũng muốn để Chúc Dược Quỹ hiểu thêm về ý nghĩa quan trọng của việc bào chế thuốc, có như thế mới vận dụng thanh danh của dược hành phổ biến cách bào chế thuốc mới. Một là thuốc mới sẽ cứu được nhiều người hơn, đồng thời mọi người cũng kiếm được nhiều tiền hơn, đây là chuyện tất cả cùng có lợi, chẳng có lý do gì không làm.

Quan trọng hơn nữa, nếu có thể khiến Chúc Dược Quỹ hứng thú với phương pháp bào chế, có thể chuyển nhượng cho ông ta với giá thích hợp, có khi gom đủ tiền trả nợ, giải mối lo trước mắt cho nhà mình.

Vì thế Tả Thiếu Dương lấy tinh thần, sắp xếp lời nói trong đầu trước mới nói ra:" Bào chế thuốc về tổng thể chia làm ra ba bộ phận lớn là làm sạch, cắt thái và bào chế, mỗi phần đều ảnh hưởng tới hiệu quả của dược liệu. Ví dụ như làm sạch, nghe có vẻ đơn giản , nhưng không đơn giản, cần phải bỏ đi hết những bộ phận không cần tới, có như thế mới tính toán được chuẩn xác lương thuốc, nếu tạp chất quá nhiều, dẫn tới khi sử dụng thực thế hiệu quả bị ảnh hưởng. Ví dụ thố ti tử trong thuốc bổ dương, trong thố ti tử có lượng lớn tạp chất bùn đất, chừng hai thành, yêu cầu rửa sạch rất kỹ, hơn hẳn dược liệu khác ..."

Chúc Dược Quỹ vuốt râu cười:" Làm sạch thì lão phu hiểu, cậu nói cách bào chế mà lão phu không biết ấy."

" Cái lão bá không biết à?" Tả Thiếu Dương đảo mắt suy nghĩ chốc lát, cười nói:" Được rồi, nếu lão bá đã biết hết cách làm sạch, vậy cháu thỉnh giáo lão bá một chuyện, xin hỏi lão bá, bạch thược trong Quế chi thang được quý dược hành thái thế nào?"

Câu hỏi quá hiển nhiên này làm Chúc Dược Quỹ ngây ra:" Thì lấy dao thái chứ sao? Chẳng lẽ dùng tay à?"

" Ý cháu là, thái dày bao nhiêu sẽ thích hợp."

" Cái này có gì mà phải hỏi, người mua thuốc nhìn một cái là rõ thái dày mỏng thế nào mà." Chúc Dược Quỹ đưa hai ngón tay khép lại thành khe nhỏ minh họa:" Dày thế này này, sao, cậu thấy thế là dày hay mỏng."

Tả Thiếu Dương cười không nói gì cả.

Chúc Dược Quầy thoáng nghĩ liền hiểu, nghe nói Nghê Nhị của Huệ Dân Đường muốn mua phương thuốc của Quý Chi Đường, đã ra giá thấp lại nói lời khó nghe, bị khuê nữ của Tả Quý cầm chổi đuổi đánh, thành trò cười trong thành:" Ta sẽ không để cậu nói không công, tôi bỏ tiền mua của cậu, đương nhiên, cậu phải nói thứ tôi không biết, mà phải có đạo lý, đem lại lợi ích. Thứ ta không biết, ta nghe xong sẽ không vờ biết, điểm này cậu có tin không?"

Tin hay không? Đây luôn là vấn đề khó, nhưng ở vị trí của Tả Thiếu Dương bây giờ chỉ có thể lựa chọn một điều:" Lão bá là tiền bối trong nghề, tất nhiên là không đi lừa tiểu bối như cháu, cháu tin."

" Được, vậy cậu nói xem." Chúc Dược Quỹ cũng rất mong đợi Cừu Địch nói thế nào:" Thái bạch thược chẳng qua là có dày, mỏng và không dày không mỏng, cùng lắm thì ta thái theo ba kiểu đó, người ta thích mua kiểu gì thì mua. Thế vẫn chưa được thì ta phái người tới Quý Chi Đường các ngươi, xem các ngươi dùng bạch thược thế nào, vậy là chẳng phải tốn xu nào, có đúng không?"

" Lão bá nói không sai. Có điều nếu lão bá nghe cháu giải thích đạo lý vì sao phải thái như thế, khi bán thuốc nói cho người mua, họ hiểu rồi chẳng phải thầm tán thưởng quý hành sao? Truyền đi như thế, họ càng thêm tin tưởng vào thuốc quý hành bào chế." Tả Thiếu Dương ứng phó câu hỏi vặn của ông ta:

" Lão Tả không thể dạy cậu mấy thứ này." Chúc Dược Quỹ đột nhiên nói:" Ta quen ông ấy nhiều năm, nói chuyện về thuốc cũng không ít, chưa bao giờ thấy ông ấy có kiến giải như vậy. Nếu có thì Quý Chi Đường không khó khăn như hiện nay ..."

" Lão bá nói đúng rồi, những điều cháu vừa nói, cha cháu cũng không biết, cháu học được từ một linh y già."

" Là sao?"

" Thế này ạ, năm trước cháu ra ngoài hài thuốc, lên núi gặp một vị linh y già, ông ấy đói ngất xĩu bên đường, cháu có hai cánh bánh bao đen, thế là ...." Tả Thiếu Dương lại đem câu chuyện liên quan linh y già kể ra, tất nhiên lần này thêm dầu thêm mỡ, tăng cường độ chân thật:

Chúc Dược Quầy nghe hết cảm thán:" Ài, tiểu lang trung, đó đâu phải là linh y giang hồ chứ, nhất định là cao nhân lên núi lãnh đời ... Đáng tiếc cậu không sao chép lại được sách của ông ấy, ài, tiếc quá, tiếc quá! … Ta đã bảo mà, cha cậu làm gì có bản lĩnh dạy cho cậu nhiều thứ thế."

" Y thuật của cháu cũng là do cha chấu truyền cho, nếu không sao học được y thư do ông ấy dạy, các cách bào chế thuốc cũng do trên sách đó viết."

" Y thuật của cháu cũng là do cha chấu truyền cho, nếu không sao học được y thư do ông ấy dạy, các cách bào chế thuốc cũng do trên sách đó viết. Cháu học xong về muốn đem thuốc trong hiệu bào chế lại, cha cháu không tin cháu có thể bào chế thuốc tốt, nói thuốc trong nhà giữ lại để chưa bệnh, không cho cháu trà đạp." Tả Thiếu Dương buông tiếng thở dài:
Bạn cần đăng nhập để bình luận