Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 617: Nhìn người chẳng dễ. (1)

Tả Thiếu Dương ở Hoa Sơn gặp phải phiền phức, không thoát thân được.

Kinh thành không như ở huyện Thạch Kính chỉ cần rời thành vài dặm là có thể lên núi hái thuốc, xung quanh Trường An tới năm chục dặm toàn là nông điền, thượng lâm uyển của hoàng gia thì không vào được, muốn lên núi hái thuốc phải đi khá xa, công đi lại mất nửa ngày rồi. Huống hồ đây là mùa xuân, trên núi không chỉ có rất nhiều sâm Hoa Sơn, còn có đảng sâm, thiên tiên đằng, toàn là tân dược triều Đường còn chưa dùng, mỗi thứ y đều đào mấy cây, chuẩn bị đem về trồng.

Quá trưa, Tả Thiếu Dương quyết định quay trở về, nếu phóng ngựa nhanh thì vẫn kịp trước khi giới nghiêm, Bành Bính đợi một chút không sao, nhưng không muốn để Kiều Xảo Nhi với Bạch Chỉ Hàn phải lo.

Thấy Tả Thiếu Dương đeo gùi lên chuẩn bị xuống núi, Tiêu Vân Phi nhìn núi non thấp thoáng mây mù, hương hoa cỏ thơm ngát, luyến tiếc nói:” Ngươi hiếm khi lắm mới ra ngoài một chuyến, chúng ta cũng lâu rồi không gặp, ở trên núi vài ngày được không?”

“ Tiêu tỷ tỷ, ta cũng muốn nghỉ ngơi nhàn nhã vài ngày, cảnh sắc Hoa Sơn rất đẹp, đặc biệt ở cùng một giai nhân ai mà không thích.” Suốt buổi sáng Tiêu Vân Phi không nhắc tới chuyện Bành Bính thêm lần nào nữa, nhưng Tả Thiếu Dương đoán được nàng cố ý, từ việc ăn mặc nữ nhi xuất hiện trước mặt mình, nói:” Nhưng Bành đại nhân đang đợi ta mang thuốc về trị bệnh.”

“ Ông ta hen suyễn nhiều năm rồi, chậm vài ngày có sao đâu.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Không thể nói như vậy được, bệnh này đôi khi gây khó thở, nguy hiểm tới tính mạng đấy.”

“ Thế vì sao ông ta bệnh nhiều năm chưa chết?”

“ Vì Bành đại nhân dùng thuốc của Tôn lão, tuy không trị được dứt bệnh, nhưng có thể khống chế được bệnh tình, dù vậy gần đây bệnh của Bành đại nhanh rất nặng, phải nhanh chóng chữa trị.”

“ Yên tâm, thiên hạ này người giỏi y thuật không phải chỉ mỗi mình ngươi, Tôn lão, Hứa lão, cùng lắm còn có Chân thị huynh đệ trong ngục, bọn họ đều là thần y, ông ta không chết nổi đâu.” Tiêu Vân Phi thản nhiên nói:” Với tuổi của Bành Bính, cũng không nên vất vả nữa, nghỉ hưu dưỡng bệnh là tốt nhất. Vất vả cả đời, nên nghỉ rồi, bọn họ không nhường đường, hậu sinh vãn bối làm sao lên được? Triều đình toàn đám già nua, chẳng có sức sống.”

“ Ta chưa bao giờ quan tâm tới triều chính, không rõ chuyện đó, có thể tỷ nói đúng, nhưng đó không phải vấn đề ta quan tâm.“ Tả Thiếu Dương nói thẳng luôn: “ Ta là y quan, chức trách của ta là chữa bệnh, người bệnh tìm tới ta, ta đã hứa trị khỏi bệnh cho họ, Tiêu tỷ tỷ, tỷ theo ta lên núi, không phải vì muốn cùng ta hái thuốc, mà muốn thuyết phục ta tạm thời không chữa bệnh cho Bành đại nhân, để hoàng thượng bắt ông ta nghỉ hưu, đúng không?”

Tiêu Vân Phi không giấu nữa:” Ngươi không biết lòng người hiểm ác, hiện giờ ông ta đối xử tốt với ngươi, chưa chắc tương lai sẽ tốt với ngươi. Trước mặt thế này, sau lưng thứ khác, nhất thời không nhìn ra được đâu.”

“ Ý tỷ nói Bành Bính là người xấu, muốn nhân cơ hội này khiến ông ta nghỉ hưu.”

Tiêu Vân Phi gật đầu.

Nếu là người khác nói mấy lời này, Tả Thiếu Dương không thèm nghe nữa rồi, nhưng là Tiêu Vân Phi, y cho nàng một cơ hội:” Xem ra tỷ biết rất nhiều nội tình, vậy tỷ nói xem, Bành đại nhân đã làm gì, nếu tỷ thuyết phục được ta, ta sẽ nghe tỷ.”

“ Được, ông ta trợ trụ vi ngược.”

“ Vậy ai là Trụ Vương? À phải rồi, tỷ định nói Đỗ đại nhân.”

“ Đúng thế.”

Quanh đi quẩn lại vẫn là nói tới Đỗ Yêm, gần đây nghe không ít chuyện xấu liên quan tới ông ta, Tả Thiếu Dương không tò mò cũng khó:” Đỗ đại nhân đã làm chuyện gì xấu?”

“ Ông ta làm chuyện xấu rất nhiều, mua quan bán tước, kéo bè kết phải, dùng người không đúng ...”

Tả Thiếu Dương cắt ngang:” Đó là đặc tinh của quan trường, chỉ cần làm quan, nhất là quan lớn, có ai tránh được? Ai không mua quan bán tước, ai là không kéo bè kết phải, nói tới dùng người không đúng, tới Khổng Minh còn dùng nhầm Mã Tốc, người đâu phải thánh nhân? Nếu tỷ lấy tiêu chuẩn này phân biệt quan tốt quan xấu, ta e phải đuổi hết văn võ đại thân trong triều rồi.”

Tiêu Vân Phi cắn răng:” Vậy được rồi, ta kể hai chuyện này, cho ngươi biết ông ta xấu xa thế nào.”

“ Được, tỷ cứ nói.”

“ Ông ta cốt nhục tương tàn, hại chết cháu ruột của mình. Ngươi biết cháu ruột của ông ta là ai không? Là thượng thư hữu phó xạ Đỗ Như Hối.”

Đây là một trong hai bốn vị danh thần trứ danh trong Lăng Yên Các, cùng với Phòng Huyền Linh hợp thành "Phòng mưu Đỗ đoạn", là cánh tay trái phải của Lý Thế Dân, Tả Thiếu Dương đương nhiên là biết, chỉ không ngờ Đỗ Yêm là thúc thúc của Đỗ Như Hối:” Đỗ tướng chẳng phải vẫn còn sống hay sao?”

“ Người ông ta hại chết không phải là Đỗ Như Hối, Đỗ Như Hối còn hai thân huynh đệ nữa, cả ba đều là cháu ruột ông ta. Tùy mạt chiến loạn, ca ca và đệ đệ của Đỗ Như Hối bị Vương Thế Sung bắt, Đỗ Yêm có thù với hai đứa cháu này, ông ta lại là thân tín của Vương Thế Sung, không cứu cháu đã đành, còn buông lời gièm pha, hại chết một người, thiếu chút nữa làm một người chết đói. Ngươi nói xem có đáng hận không?”

Nếu nói cốt nhục tương tàn thời này, còn ví dụ nào điển hình hơn vị thiên cổ đệ nhất đế, giết ca ca đệ đệ, ép cha nhường ngồi, giam lỏng trong cung, rồi cưỡng bức cả tẩu tử đệ muội, về sau cả con cái cũng bị ông ta ép chết không ít, thế rồi sao? Ông ta vẫn là thiên cổ nhất đế đấy thôi.

Thế nên đánh giá một con người rất không đơn giản, Tả Thiếu Dương bình tĩnh nói:” Cốt nhục tương tàn đương nhiên là đáng hận, nhưng Đỗ đại nhân đã là thân thúc thúc, vì sao lại đi hại cháu mình, tất nhiên trong đó phải có thù hận không thể điều giải, nếu không ai vô duyên vô cớ làm thế?”

Tiêu Vân Phi bối rối:” Ân oán của bọn họ thế nào ta không biết.”

“ Vậy chúng ta cũng không thể đánh giá người ta được, còn tỷ, làm sao biết Đỗ đại nhân gièm pha với Vương Thế Sung giết cháu mình?”

“ Chuyện đó thì ai ai cũng biết, vì sau khi Vương Thế Sung bị đương kim hoàng thượng đánh bại, bắt Đỗ Yêm, vốn định giết ông ta, nhưng chính đứa cháu suýt chết đói kia không kể hiềm khích cũ cầu xin Đỗ Như Hối, Đỗ Như Hối là thân tín của hoàng thượng, vốn định báo thù giết ca ca, nhưng bị đệ đệ thuyết phục, mới cầu xin hoàng thượng cứu Đỗ Yêm.”

Tả Thiếu Dương suy nghĩ một lúc rồi nói:” Coi như hoàng thượng không giết ông ta nhờ Đỗ tướng cầu xin, không phải quá mâu thuẫn khi hoàng thượng trọng dụng một người như vậy à?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận