Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 172: Họa vô đơn chí.

Bốn xung quanh không ít người xem náo nhiệt che miệng cười, giữa lúc rước dâu xảy ra sự cố thế này, đúng là chuyện ngàn năm hiếm có. Trong đám đông đó có hai người, một là phụ nhân luống tuổi, một là nữ tử toàn thân váy trắng, đội mũ chùm đầu, khăn sa rủ xuống che đi dung mạo, nhưng chỉ qua phong tư tha thướt, trang phục cao nhã cũng biết nàng xuất thân không tầm thường.

Phụ nhân nhìn đoàn rước dâu gây náo loạn khu phố thương hại nói:” Ngày rước dâu lại xảy ra chuyện thế này, thật tội cho cô nương đó.”

“ Cũng chưa chắc.” Đằng sau rèm sa ánh mắt nữ tử váy trắng hết nhìn nữ nhân điên lại nhìn tân lang tuổi không kém ngoại công của mình, lẩm nhẩm câu gì không rõ, nói:” Đủ rồi, Long thẩm, chúng ta đi mau, nhìn hướng đoàn rước dâu này xem ra họ cùng đường với chúng ta, không đi bây giờ, lát lại tắc đường không đi được.”

Phụ nhân không hiểu tiểu thư nhà mình nói “chưa chắc “ là sao, chả lẽ cô nương đó không tội nghiệp? Song không hỏi thêm, hai người nhanh chóng rẽ đám đông rời đi.

Phía kia Nghê đại phu cũng tức giận, đẩy tay Chu chưởng quầy ra, thấy mã phu đã trấn an được ngựa, chui vào xe đi mất.

Không thể ở lại giữa đường cho người ta xem, mấy lão bà tử đưa Tang Tiểu Muội trở lại kiệu, khẩn cấp quay về quán trà Tang gia, vẫn có một đám đông rồng rắn bám theo tới tận cửa, khi cửa đóng lại rồi, còn tụ tập ở đó chỉ chỏ bàn luận.

Bên trong nhà Chu chưởng quầy gầm rú như thú điên:” Các người nghe rồi đó, Nghê đại phu cũng nói khuê nữ các ngươi bị điên, còn chối nữa không? Ta không cưới thứ điên này nữa, trả tiền, trả ngay cho ta.”

Tang mẫu mặt tái mét, ú ớ phân bua:” Chu chưởng quầy, chuyện này thương lượng đã được không, Tam nha đầu không điên, không hiểu sao lại đột nhiên …”

“ Đột đột cái con khỉ, không điên thì các ngươi giữ ở nhà mà nuôi, lão tử không thèm. Thối hôn, mau trả 80 lượng đây.”

Theo quy củ nữ nhi chưa quá môn chưa phải người nhà người ta, Tang mẫu chỉ biết kêu trời, ban đầu bà ta cũng nghi Tiểu Muội giờ trò, nhưng nhìn nàng hai mắt đỏ ngầu, bọt mép sùi ra ướt cả mảng áo, suýt nữa giơ tay cào mặt bà ta, không thể không tin rồi, chỉ có thể than trời sao không bị điên muộn một lúc nữa, qua cửa Chu gia rồi hẵng điên có phải xong không. Bây giờ tiền bà ta đã đem tiền cho Khúc chưởng quầy vay, mà Khúc chưởng quầy thì đã lên kinh rồi, lấy đâu tiền mà trả.

Tang mẫu quỳ xuống, không ngừng dập đầu cầu xin, Tang phụ cũng van nài:” Chu lão bản, nể giao tình bao năm chúng ta, nguôi giận uống cốc trà.”

“ Trà trà cái con mẹ ngươi.” Chu chưởng quầy ba máu sáu cơn, lúc này không nể nang ai hết, hôm nay ông ta mất mặt lớn, quát thẳng:” Nói cho ngươi biết, ngày mai lão tử tới lấy lại tiền sinh lễ, ngươi không trả, mấy chục năm giao tình cũng vô nghĩa.”

Nói rồi hùng hổ đạp tung cửa ra ngoài, thấy đám đông tụ tập ở đó bàn tán, nổi sùng gào lên:” Cút, cút hết, có gì hay ho mà nhìn.”

“ Điên rồi, tân nương điên, đến tân lang cũng điên nốt kìa.”

“ Nói linh tinh bệnh điên có phải bệnh lây đâu.”

“ Vậy thì cả hai không hẹn mà điên, coi như trời se duyên một cặp rồi.”

Đám đông chẳng sợ ông ta còn cười trêu chọc, Chu chưởng quầy che mặt lên ngựa đi thẳng. Một đám trẻ con còn đi quanh quán trà hát vè trêu mụ điên, có đứa lấy đá ném vào nóc nhà.

Hoàng Cầm đưa Tang Tiểu Muội về khuê phòng, mấy lão bà tử kia đặt nàng lên giường xong cũng kiếm cớ bỏ đi hết, đóng cửa lại, chỉ nghe thấy phía dưới Tang mẫu gào khóc, chửi mắng Tang Oa Tử khuyên can. Hoàng Cầm ra cửa ngó nghiêng một hồi, xem chừng không ai để ý tới bọn họ nữa, đóng cửa lại, phì cười vỗ mông Tang Tiểu Muội:” Được rồi, con quỷ nha đầu này, giả vờ giống lắm, đến ta cũng lo không biết muội có phải điên thật rồi không?”

Tang Tiểu Muội không kêu gào nữa, ngồi dậy lấy khăn tay ra lau bọt mép, cười khúc khích:” Không giống làm sao mà lừa được bọn họ, thật may có xe Huệ Dân đường đi qua, muội nhận ra xe nhà họ, nên mới chạy tới tấn công, đúng lúc có Nghê đại phu chứng minh muội điên rồi, chàng tiện.”

“ Thuốc của tiểu lang trung thật hiệu nghiệm, có khi ta cũng xin một ít, lúc cần giả điên có thể tránh được khối việc.” Hoàng Cầm nói nửa đùa nửa thật:

Nghe thế Tang Tiểu Muội chợt ngẩn ra một lúc, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp cũng phai đi, vương chút sầu lo:” Không biết huynh ấy có tới không?”

“ Có, không tới làm sao y yên tâm, ngay từ khi muội ra khỏi cửa ta đã chú ý thấy y trốn trong đám đông rồi, sau đó suốt dọc đường y vẫn theo sát kiệu hoa không rời, thấy muội nổi điên, mặt cũng khẩn trương lắm. Ôi, có được người yêu thương quan tâm tới mình thật tốt, ta thật hâm mộ muội, chẳng bù cho ta ...” Hoàng Cầm nói tới đó nhận ra lỡ lời, vội ngưng lại:

Tang Tiểu Muội vẫn ngồi bần thần đó, không chú ý tới mấy câu sau Hoàng Cầm nó, mất một lúc rầu rĩ lẩm bẩm:” Vậy thì sao chứ, huynh ấy biết muội giả điên, nhưng cha mẹ huynh ấy không biết, dù có biết, chỉ sợ họ có thành kiến với muội.”

“ Hi hi, vậy thì chuẩn bị làm bà cô già đi, cũng tốt, muội gả đi rồi ta sẽ buồn lắm.” Hoàng Cầm thu lại tâm tình trêu chọc, cũng có lẽ nàng suốt ngày trêu chọc Tang Tiểu Muội là để che dấu tâm sự của mình:

“ Hừm, làm bà cô già còn tốt hơn làm di nương của lão béo đó, không gả đi thì sao, cùng lắm muội cạo đầu làm ni cô.”

“ Muội làm ni cô thì tiểu lang trung phải làm sao đây, chẳng lẽ cũng lên chùa làm hòa thượng? Hai cái đầu trọc hẹn hò với nhau, nghe cũng thú vị đấy ...”

“ Muội xé mồm tẩu ra!” Tang Tiểu Muội nhào tới người lên người Hoàng Cầm:

Hoàng Cầm vội giữ lấy hai tay Tang Tiểu Muội, hai cô gái lăn trên giường nô đùa một vòng, tóc tai tán loạn, y phục xộc xệch hết cả, chán chê rồi Hoàng Cầm mới nói:” Suỵt, cẩn thận họ nghe thấy.”

Tang Tiểu Muội sực tình, đưa tay bịt miệng, hai nàng nghiêng tai lắng nghe, phía dưới vẫn là tiếng Tang mẫu khóc gào, nhìn nhau thè lưỡi cười trộm.

Dưới tầng, Tang phụ khuyên can mãi Tang mẫu mới thôi kêu gào, bắt đầu thương lượng xem chuyện này phải làm sao, bằng hữu lâu năm, biết lão béo này trở mặt thì vô tình hơn bất kỳ ai, hơn nữa chuyện hôm nay e lan truyền khắp toàn thành rồi, mất hết thể diện, lão béo đó trở mặt là cái chắc.

Nhưng Tang mẫu không muốn trả tiền, tới 5 phân lợi kìa, lòng đau như cắt về phòng lấy giấy nợ.

Tang phụ thở vắn than dài, lòng nghĩ không biết có phải mấy ngày nay bức ép quá đáng, cho nên nữ nhi mới điên thế không, phần nào hối hận, giờ nữ nhi thành ra như thế, ai ai cũng biết cả, còn chẳng phải do mình hại, biết làm sao đây? Đúng lúc này nghe thấy Tang mẫu rú lên như heo chọc tiết, không hiểu chuyện gì, hoảng hồn chạy vào phòng ngủ, thấy thê tử hai tay múa may như điên, ném đồ đạc lung tung:” Giấy cho vay đâu rồi, giấy cho vay đâu rồi?”

……
Bạn cần đăng nhập để bình luận