Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 480: Thương thế của Điền thiếu gia. (2)

Tả Thiếu Dương nói là làm ngay, đứng dậy đưa ra chuỗi yêu cầu, Điền viên ngoại rối rít sai nha hoàn đi chuẩn bị.

Chừng nửa canh giờ sau Điền thiếu gia được gọi đi một mình thư phòng đã được đốt mấy chục ngọn đèn đuốc, sáng chói măt, nhìn Tả Thiếu Dương và dược đồng rõ ràng là nữ cải nam trang chuẩn bị một đống những dụng cụ kỳ quái mà hắn chưa thấy bao giờ, khó mà nói tâm trạng của hắn là yên tâm hay bất an. Chính xác mà nói là rờn rợn, cảm giác như con cá bị đưa lên thớt vậy, muốn thôi, nhưng sĩ diện không nói ra được, sau đó được đưa cho bát thuốc uống vào thấy tê tê lưỡi, nằm xuống giường rồi ....

Tỉnh lại, Điền thiếu gia cảm thấy hơi chóng mặt, tim đập nhanh, chớp mắt một lúc nhìn quanh đúng là phòng mình, dựa vào cây nến đã cháy gần hết thì thời gian đã trôi qua khá lâu, nhưng hắn có cảm giác mới chỉ chớp mắt một cái mà thôi.

Bạch Chỉ Hàn đi mở cửa, người nhà Điền viên ngoại bên ngoài chờ đợi tới lòng như có lửa đốt liền chạy ngay vào, rối rít hỏi thăm. Điền thiếu gia chỉ nghe thấy những tiếng ồn ào, không rõ cái gì vào cái gì, muốn đáp, nhưng lưỡi không nghe theo chỉ huy.

Thấy con mình hành vi như kẻ mất hồn, phu thê Điền viên ngoại sợ hãi vô cùng:” Tả công tử, tiểu nhi, tiểu nhi bị làm sao thế này?”

Tả Thiếu Dương vừa rửa tay vừa đáp:” Yên tâm, lệnh lang uống thuốc tê cho nên như thế, một hai canh giờ nữa sẽ khôi phục bình thường.”

Thành thực mà nói thương thế này nếu đem so với thưởng tích của Dư chưởng quầy và Xảo Nhi không là gì, thực tế còn đơn giản hơn Tả Thiếu Dương nghĩ, y làm quen tay. Lại thêm Bạch Chỉ Hàn tính cách cực kỳ "máu lạnh", rất thích hợp làm phẫu thuật ngoại khoa. Trước tiên dùng dao phẫu thuật tại chỗ thương tổn cắt thẳng xuống, tách ra xem, phát hiện dây thần kinh không đứt, sau đó đánh vỡ xương biến dạng, nắn lại như cũ, dùng gỗ âm trầm cố định bên trong, ngoài dùng thạch cao, hoàn thành hết sức thuận lợi, chẳng có tính khiêu chiến nào.

Vì ca đơn giản thế này, chẳng bỏ công đi xa như thế, đáng lẽ bắt hắn lê mông tới Hợp Châu mới đúng.

Điền viên ngoại chỉ biết gật đầu thôi chứ làm sao được nữa, lúc này chú ý cánh tay con mình có thứ trăng trắng, không phải băng gạc, còn ươn ướt, nhưng khá cứng:” Đây là cái gì thế?”

“ Là thứ cố định khi gãy xương, gọi là thạch cao, một tháng sau sẽ tháo ra.”

“ Vậy lúc đó có thể cầm bút viết chữ được rồi?” Đó là điều Điền viên ngoại quan tâm nhất, vì đầu tháng bảy cử hành thi châu, bây giờ là hạ tuần tháng năm, hơn một tháng nữa thôi:

“ Có thể, quan trọng nhất là dựa vào ý chí người bệnh, lúc đó cần rèn luyện phục hồi công năng, không được nản chí, không được sợ đau mới có thể khôi phục hoàn toàn.”

Phu thê Điền viên ngoại nhìn nhau, cách chữa trị này quá khác thường, không khỏi lo ngại.

“ Yên tâm, Quý Chi Đường ta xưa nay trị khỏi bệnh mới lấy tiền, ta sẽ ở lại đây tới khi lệnh lang khôi phục hoàn toàn mới thôi.” Tả Thiếu Dương cũng có không ít việc phải làm ở Long Châu này, như hướng dẫn phân hiệu Hằng Xương dược hành xây dựng nhà kho mới bảo quản thuốc, giúp họ cải tiến một số phương thức bào chế thuốc men, đi xem xung quanh nơi này có loại cây thuốc nào mà Hợp Châu không có, đủ cho y bận rộn:” Giờ ta kê đơn thuốc, ngay lập tức đem sắc cho lệnh lang dùng. Nếu lệnh lang đang dùng bất kỳ loại thuốc nào khác thì phải ngừng ngay, trong quá trình điều trị, chỉ dùng thuốc ta kê thôi.”

Điền viên ngoại gật đầu.

Chúc chưởng quầy vẫn đợi ở đây nãy giờ, nhận lấy đơn thuốc, sai người về hiệu bốc thuốc đem sắc, xong xuôi từ biệt Điền gia, cùng Tả Thiếu Dương rời Điền phủ.

Theo an bài của Chúc Dược Quỹ, phân hiệu ở Long Châu đã chuẩn bị nơi ăn chốn ở trước cho Tả Thiếu Dương rồi, một khách sạn ở gần Điền phủ, không phải cái tốt nhất Long Châu, song thuê hẳn một tiểu viện độc lập, đó là vì Chúc Dược Quỹ biết thân phận Bạch Chỉ Hàn là chính thất tương lai của Tả gia nên an bài như vậy.

Tả Thiếu Dương cũng là cổ đông nhỏ của Hằng Xương dược hành, cho nên thoải mái tiếp nhận.

Tới chỗ ở thì là chập tối rối, đó là khách sạn hai tầng, đại sảnh kinh doanh quán ăn, tầng hai cho khách thuê trọ, đi qua đại sảnh sẽ có một cái sân rộng chia hai bên, một bên là chỗ ở của chủ khách sạn, bên kia là hai tiểu viện, chỉ cung cấp cho khách đặc biệt, có lối đi riêng ra ngoài, không cần phải qua khách sạn.

Tiểu viện khá nhỏ, chỉ có một gian phòng, một cái sân có bàn đá dưới giàn nho, không cần bếp, vì mọi thứ đã có khách sạn cung cấp rồi, Tả Thiếu Dương rất hài lòng.

Chúc chưởng quầy đã sai hỏa kế dẫn xe trâu về dược hành chăm sóc, phái một cái xe ngựa, một xa phu chuyên môn tới nghe Tả Thiếu Dương an bài.

Mọi thứ bố trí ổn thỏa, Tả Thiếu Dương nhìn sắc trời thấy còn hai canh giờ nữa mới giới nghiêm, bảo Chúc chưởng quầy:” Đưa ta tới nhà Đồng lão, bệnh của ông ấy không thể trì hoãn được.”

Chúc Dược Quỹ rất biết tận dụng, Tả Thiếu Dương đã cất công tới Long Châu thì đương nhiên không thể chỉ chữa bệnh cho mỗi một người, thế nên đã dặn cháu mình nghe ngóng những người có ảnh hưởng với đương địa, không nhất thiết là người có tiền, mục đích là để nâng cao danh tiếng cho Hằng Xương dược hành. Đương nhiên Tả Thiếu Dương và Quý Chi Đường cũng có lợi trực tiếp.

Một trong những người bệnh đó là một lão học cứu.

Vị lão học cứu này họ Đồng, tuổi trẻ vang danh thần đồng đương địa, thi đỗ tiến sĩ khi chưa tới hai mươi tuổi, tiếc là tiến sĩ thời Tùy, còn chẳng kịp bổ nhiệm làm quan thì chiến loạn nổ ra khắp nơi, ông ta cũng chán ngán triều chính, về quê đợi thiên hạ thái bình. Đến khi Lý Thế Dân thống nhất thiên hạ thì ông ta lại có tuổi, không còn tha thiết với sĩ đồ nữa, mấy chục năm ở quê, mở trường tư thục dạy học, học trò vô số.

Sắp tới đại thọ của Đồng lão thì ông đột nhiên trúng phong, nửa thân trên tê liệt, không cầm bút được, đám học sinh cầu y khắp nơi, song vì Đồng lão toàn thu nhận con cái nhà nghèo dạy dỗ, cho nên cả lão sư lẫn tiên sinh đều không có tiền, không cách nào duy trì được chi phí thuốc trúng phong cần nhân sâm đắt đỏ, tới nay không trị dứt được.

Đồng lão tuy nghèo, cũng chẳng có quan chức gì, song là một trong những người đức cao vọng trọng, được tôn kính của bách tính Long Châu, nếu chữa được cho ông, sẽ được lòng rất nhiều người.

(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận