Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 764: Hết kẻ này tới kẻ khác. (1)

Đám người Đỗ gia thất kinh, đưa mặt nhìn nhau, không biết nên tin không, có người đã bất giác né tránh người vừa bị Tả Thiếu Dương điểm danh, căn bệnh này không phải trò đùa. Đỗ mẫu cuống lên, thế là ho liên hồi:" Tả công tử nói ... Khụ khụ khụ ... Khụ khụ ... Thật không? Khụ khụ?"

Bà ta vừa ho một cái liền bị người khác tránh đi ngay.

Tả Thiếu Dương từ trên cao nhìn xuống thấy hết, trong mắt y chỉ có sự lạnh lùng:" Lão nhân gia định hỏi ta câu nào?"

" Tất, tất cả."

" Vậy thì nói các ngươi mắc thi chú chỉ là đoán thôi, bệnh phải khám mới biết, người khác nữa, có bệnh hay không thì không biết. Còn chữa hay không, ta nói rồi, phải xem các ngươi hối lỗi thật không ..." Tả Thiếu Dương nhếch mép:" Cơ mà nói thẳng luôn ra nhé, các ngươi mắc bệnh thì ta chỉ vỗ tay thôi. Ta không dại gì chữa bệnh cho kẻ mang thù hận với ta, chuyện làm ơn mắc oán đó ta làm một lần với Đỗ gia ngươi rồi, không làm lần nữa đâu."

Nói xong Tả Thiếu Dương leo xuống thang, tìm mấy miếng giẻ nhét vào lỗ tai, ở trong phòng nuôi gả, tiếng lục cục của sáu con gà át hết âm thanh bên ngoài, người Đỗ gia đi bao giờ, y chẳng biết, chẳng thèm quan tâm.

Đêm hôm đó trời đổ tuyết lớn, tuyết như muốn bao phủ cả đất trời, Tả Thiếu Dương có chiếc áo bông do Bạch Chỉ Hàn làm cho, từng đường kim mũi chỉ đều là tâm huyết của nàng, giúp y gần như không cảm thấy được cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông. Lo cho mấy con gà, y bên chậu than chạy sang, quả nhiên chúng rúm ró với nhau trong góc, nếu có con nào bị làm sao, y sẽ không chịu nổi, cả đêm ngủ luôn ở đó cùng chúng.

Sáng hôm sau tuyết ngừng rơi, cả thế giới như được bao phủ bởi màu trắng vô tận, tuyết ở Trường An lớn hơn tuyết ở huyện Thạch Kính nhiều lắm, cái lạnh không cách nào so với nhau. Tả Thiếu Dương ngồi trên tường viện ngắm bốn bề một màu trắng phau phau, đám cấm tốt phải chạy ngược chạy xuôi dọn tuyết. Chợt phát hiện một cô nương đội tuyết tới. Khi nàng tới gần, Tả Thiếu Dương sững sờ nhận ra, đó là Vu Nghiên Nghiên, người thiếu chút nữa đã thành thê tử của y.

Không phải nói cái tử lao này được hoàng đế cho phép mới vào được sao? Thanh Mị Tử muốn vào thăm mình cũng không được, vậy mà đám người mà y không muốn gặp t hì lại hết kẻ này tới kẻ khác kéo tới phá đám, đùa y à?

Vu Nghiên Nghiên từ xa đã phát hiện ra Tả Thiếu Dương, chưa nói gì nước mắt đã tuôn rơi, tuyết trên mảnh đất nàng quỳ bị nước mắt thủng lỗ chỗ như tổ ong:" Tả công tử, ta tới cầu xin công tử tới chữa cho cha ta và gia gia ta."

Tả Thiếu Dương vẫn ngẩng đầu nhìn trời, chẳng nhìn nàng:" Ta đã cảnh cáo họ rồi, họ không nghe ta, gia gia cô còn sỉ nhục ta trước mặt bao người, bây giờ lại còn mặt dày bảo cô tới à?"

Vu Nghiên Nghiên khóc nức nở:" Gia gia ta rất hối hận, tự trách bản thân, họ bệnh nặng nằm giường, không tới được, nên thiếp thân tới cầu xin công tử."

" Cô đứng lên đã."

" Không, công tử không đồng ý, thiếp không đứng lên."

" Này, nếu cô định dùng cách đó ép ta trị bệnh thì cô nhầm rồi, tim ta bây giờ được luyện thành đá, cứng lắm. Cô còn thế, ta xuống tường vào nhà, cô quỳ chết ở đó cũng chẳng liên quan gì tới ta ... Đứng lên đi." Tả Thiếu Dương uể oải nói:

Vu Nghiên Nghiên vừa khóc vừa khấu đầu rồi mới đứng lên, không ngừng lau nước mắt, nghẹn ngào:" Là, là do họ làm sai, kỳ thực ngày đó, trong lòng thiếp thế nào ... Công tử hẳn là biết."

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Khi đó ta cũng rất thích cô, cô là nữ tử hiền huệ, bao dung, chúng ta nói chuyện rất hợp ý, cho nên mới định hôn ước."

Nghe chuyện cũ, Vu Nghiên Nghiên lòng như muôn ngàn chiếc kim đâm vào, nhưng chuyện đã không thể nào vẫn hồi:" Nguyên nhân hẳn công tử đã rõ."

" Ừ, vì thế ta không hề trách Vu gia."

" Đa tạ công tử."

" Đừng đa tạ vội, Vu gia cô bất đắc dĩ, nhưng Tả gia ta cũng không làm gì sai hết, chuyện đó ít nhất Vu gia biết nguyên cớ, Tả gia ta thì chẳng hiểu gì. Nhà ta hoàn toàn có thể tiếp tục kiện Vu gia cô, nhưng cha ta rút lại đơn kiện rồi, cuối cùng chuyện đã kết thúc, Vu gia cô lại quay sang hận nhà ta. Gia gia cô và Lưu Chính Hôi, Đỗ Kính hợp mưu, đẩy cả nhà ta vào chỗ chết. Giờ ta thành tử tù rồi, còn đi cứu người hại mình, cô nói một câu công bằng đi, ta mà làm thế, có phải cô cho rằng đầu óc ta có vấn đề không?" Tả Thiếu Dương mấy hôm nay bị làm phiền tới bực rồi:

Vu Nghiên Nghiên lắc đầu liên hồi:" Chuyện này không liên quan tới gia gia và cha thiếp, thật đấy, thiếp thề."

" Cô nương, cô quá lương thiện, đó là ưu điểm trước kia ta thích cô nương, nhưng lương thiện chứ đừng ngốc nghếch, nếu không ta là tấm gương cho cô đấy. Bọn họ làm chuyện xấu sẽ không cho cô biết đâu, giờ lại bảo cô tới, chính là muốn lấy sự thiện lương của cô khiến ta cảm động, hòng đạt mục đích." Tả Thiếu Dương không khỏi khinh bỉ Vu lão thái gia thêm một phần, nhìn Lưu Chính Hội đi, ít nhất ông ta dám làm dám chịu, không cầu xin cho bản thân:

Vu Nghiên Nghiên không ngừng lắc đầu, khóc nức nở:" Gia gia thiếp là người tốt, cả đời chữa bệnh cứu rất nhiều người, cha thiếp cũng thế. Ta tận mắt nhìn thấy, công tử không tin có thể hỏi, nhiều người được họ cứu sống, danh tiếng Vu gia trước kia rất tốt."

" Điều đó ta thừa nhận, có điều là y giả, chữa bệnh cứu người là thiên chức, họ cứu nhiều người thật, nhưng họ hãm hại đẩy ta vào chỗ chết cũng là thật."

" Công tử cứ nói gia gia và cha ta hạm hại công tử, vậy chứng cứ đâu?"

" Chứng cứ à?" Tả Thiếu Dương quay hẳn sang nhìn nàng:" Ngày hôm đó chính ta cải trang thành ăn mày dùng thuốc của y quán Xích Cước tới điểm thu mua thuốc giá rẻ, người mua lại thuốc của ta chính ca ca cô, Vu Trúc. Nếu những người đó bán cho nhiều nơi, Vu gia cô chỉ là một trong số nơi đó thì đã đành, nhưng tất cả người lấy thuốc ở y quán Xích Cước đều chạy tới điểm thu mua của Vu gia, nếu không có Vu gia xúi bẩy sau lưng, tuyệt không có chuyện đó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận