Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 389: Cần đi hái thuốc.

Cù lão thái gia hôm nay cởi bỏ được mối lo lớn, nhẹ lòng hơn rất nhiều, nhưng ông vẫn sợ mình quá già yếu, mà lúc loạn lạc thế này nhiều điều khó nói trước, nên vẫn muốn làm gì đó cho chắc chắn hơn:” Nếu vậy thế này, cái nhà quá lớn, có bốn người chúng ta sống quá trống vắng, cô đơn, tuổi cao rồi, mong được con cháu quây quanh, vậy mời cả nhà Tả lang trung tới đây ở, được chăng.”

Cù lão thái thái lúc này mới lên tiếng:” Đúng đấy, thời buổi binh hoang mã loạn, trạch viện này tuy hơi cũ, song tường cao vững trãi, tránh đạo tặc lưu khấu vẫn tốt, nhiều phòng trống lắm, mấy người lão thân ở, đêm bước ra ngoài phòng cũng không dám, nếu mọi người tới ở cùng thì tốt quá, hai nhà chúng ta không phải người ngoài mà.”

Cái này Tả Thiếu Dương không lên tiếng, để cha mẹ định đoạt.

Tả Quý trầm ngâm:” Nói thật tình bây giờ rối ren loạn lạc, ở trong trạch viện cũng an toàn.”

Cù lão thái thái mừng lắm, như thế được ở gần tôn nữ, nhất cử lưỡng tiện:” Vậy quyết định như thế, phía tây có một tiểu viện, hơn chục gian phòng, phòng khách phòng bếp đầy đủ, có cả cửa viện đơn độc thông ra ngoài.”

Cù Văn Chính nói thêm:” Phu thê Tang lang trung ở tây viện, còn Tả công tử và Chỉ Nhi ở trong lầu gác ở hậu hoa viên, vậy có được không?”

Thế này mục đích quá trắng trợn, Tả Thiếu Dương chưa phản ứng, Tả Quý gật đầu này:” Vâng, lão đại nhân.”

“ Như vậy thì tốt quá rồi, tạ ơn lão đại nhân.” Lương thị cũng cười nói.

Phu thê Tả Quý bảo Tả Thiếu Dương ở lại kiểm tra sức khỏe cho Cù lão thái gia lần nữa rồi về trước.

Vừa mới đi ra ngoài tiểu viện, Lương thị không kìm nén được kích động:” Lão gia có thấy không, Trung Nhi và Chỉ Nhi, chúng nó, chúng nó …”

“ Ta cấm bà làm bất kỳ chuyện gì đấy, hai đứa chúng nó tiến tới bước này không phải dễ dàng, hãy để diễn ra tự nhiên, rồi đâu sẽ vào đó thôi.” Tả Quý tuy mắng thê tử, nhưng lại vuốt râu cười vô cùng mãn nguyện.

“ Vâng, thiếp hiểu.” Theo ý Lương thị thì chỉ hận không thể tối nay cho nhi tử động phòng, song cũng biết trượng phu nói đúng, hưng phấn một lúc hỏi:” Vậy Kiều gia phải làm sao?”

“ Thì từ chối thôi chứ biết thế nào.”

“ Ý thiếp là chúng ta từ chối, cũng có nghĩa là không tiếp tế cho họ, họ chết đói mất, dù sao cũng là do Nghê lão thái thái làm mai.”

Giải quyết xong nỗi lo nhi tức phụ, tâm trạng Tả Quý vô cùng tốt, sảng khoái nói:” Vậy thế này, không nói với họ vội, chỉ bảo để xem thương thế Kiều tiểu thư ra sao rồi định đoạt, dù gì Chỉ Nhi và Trung Nhi rất phức tạp, chẳng biết hai đứa nó có đột nhiên giở quẻ hay không, để lại đường lui vẫn tốt hơn. Nhà ta chuyển vào Cù gia ở, Quý Chi Đường cải tạo thành phòng bệnh chuyên dụng, cho Kiều gia ở đó cũng tiện hơn, chúng ta lại thuê Kiều lão gia làm quản sự, như thế trả công họ lại không làm tổn hại tự trọng của người ta. Nếu Trung Nhi và Chỉ Nhi thành, tiếc gì chút gạo, còn nếu không thành coi như cũng là đáp ứng điều kiện Kiều gia đưa ra, vẹn cả đôi đường.”

Khi Tả Thiếu Dương về tới nhà thấy không ai đốc thúc vậy mà Trí Nhi vẫn ngoan ngoãn ngồi sau quầy thuốc chép sách đọc thuộc lòng, giọng trẻ con ngây thơ vang vang khắp nhà. Điểm này Tả Thiếu Dương rất ngạc nhiên, không ngờ tên tiểu sư đệ này lại nghe lời như vậy, không biết rằng tuy Trí Nhi được chiều chuộng nhiều, chỉ riêng việc học thì Nghê đại phu chưa bao giờ lơi lòng, khi nào nó không học thì tới lượt Tả Thiếu Dương đau đầu.

Bi Vàng đã trốn lên xà nhà rồi, nói dỗi Tả Thiếu Dương bỏ rơi mình, huýt sáo gọi nó cũng không thèm xuống, thậm chí chổng mông về phía Tả Thiếu Dương đập đuôi, chả hiểu nó học đâu cái trò này.

Tả Thiếu Dương đi sang phòng bên hỏi Kiều Xảo Nhi, chưa có tin tức gì của Kiều lão gia, ngược lại Miêu Bội Lan chạy mướt mồ hôi, thở dốc nói:” Muội đi khắp các hiệu thuốc trong thành mà không nơi nào bát kim ngân hoa, có điều đi quanh chùa Long Tuyền tìm được hoa huynh nói, có phải đây không?”

“ Đúng là Mạn Đà La rồi.” Tả Thiếu Dương nhận lấy bông hoa trong tay Miêu Bội Lan, mừng rỡ reo lên:” Làm sao lại có thứ hoa này mọc hoang ở nơi đó được chứ?”

“ Muội hỏi người dân gần đó, thấy bảo có hiệu bán son phấn, thường mua các loại hoa về dùng, hoa tới nơi lựa chọn thứ tốt, thứ không tốt ném tới khu đất hoang quanh đó, vì vậy khu đó có rất nhiều loại hoa.”

Vậy là có Mạn Đà La để làm băng cứu thương rồi, thử hỏi hiệu son phấn đó xem có còn hoa chưa dùng hết không, dù sao đang lúc thế này còn ai dùng son phấn, chẳng sợ giá đắt không mua được. Nhưng còn thuốc cho Thảo Nhi thì làm sao, không có kim ngân hoa là không được, chả lẽ lên núi hái?

Làm từng việc vậy, Tả Thiếu Dương về thương lượng với mẹ tới hiệu son phấn kia mua tất cả hoa Mạn Đà La ở hiệu đó, rồi hỏi Miêu Bội Lan:” Muội thường lên núi lấy củi, vậy có biết chỗ nào gần thành nhất có kim ngân hoa không?”

Miêu Bội Lan nghĩ một chút rồi gật đầu:” Có ở ngay núi Vô Cực ở phía nam thành, nhiều lắm, nơi đó gần thành nhất, hơn nữa chỉ cần đi men theo quan đạo, tới sườn núi là đã có rồi, mọc thành cả mảng lớn, nếu đi nhanh thì chỉ cần tốn nửa canh giờ. Nhưng bây giờ không phải mùa kim ngân hoa nở, thường thì sau Cốc Vũ.”

“ Cứ đi xem thử, không có hoa thì lấy thân hoặc rễ, mặc dù hiệu quả kém một chút, nhưng có còn hơn không.” Miêu Bội Lan xua tay:” Vậy để muội đi cho, muội biết hoa này, chân huynh không tiện.”

“ Ừ, còn mấy vị thuốc nữa tiện thể muội cũng hái luôn, sắp tới nếu như có gỗ âm trầm để chữa chân Xảo Nhi cần dùng nó, hiệu thuốc không có.”

“ Huynh vẽ tranh muội đi hái.”

Phải nói Tả Thiếu Dương vẽ tranh cũng rất đẹp, cơ mà đó là bức tranh giản bút hoặc là hoạt họa dễ thương thôi, chứ cần vẽ thực mô tả chính xác được cây cỏ thì có vẻ không hay lắm, loay hoay nửa ngày trời, tranh vẽ ra không làm Miêu Bội Lan nhầm cây nọ với cây kia thì cũng khiến nàng chẳng hiểu y vẽ cái gì, nhụt chí ném bút lên bàn:” Thôi bỏ, ta đi cùng muội vậy.”

Miêu Bội Lan ái ngại:” Nhưng mà chân huynh như thế.”

“ Nghỉ ngơi vài ngày đã tốt hơn nhiều rồi, chống gậy đi không sao, có phải là gãy xương hay bong gân gì đâu, thậm chí đi chầm chậm không cần chống gậy cũng được.” Tả Thiếu Dương đứng lên bỏ gậy đi cho Miêu Bội Lan xem, hôm đó trông y thảm như vậy chủ yếu là mất máu nhiều, hai là cái môi bị cắn bầm dập, thêm vào máu me người khác dính váo chứ bản thân vết thương ở đùi không nặng, mấy hôm nay hồi phục tốt, không sưng không mưng mủ:” Ta chỉ hái vài cây mẫu cho muội xem, sau đó đợi bên đường, muội hái tiếp là được.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận