Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 564: Vừa đoàn tụ đã sắp chia ly.

Tả Thiếu Dương vuốt ve mai tóc Miêu Bội Lan, nghe nàng tận tình thổ lộ, cũng kể đơn giản ba lần tương thân bị hối hôn, cùng với trị bệnh cho Kiều Xảo Nhi, cuối cùng nói tới chuyện quan trọng nhất:” .. Viên quan đó viết thư tiến cử ta, vì thế ăn tết xong ta lại lên kinh tham gia khoa cử.”

Miêu Bội Lan nghe tới đó nụ cười cứng lại, đầu cúi xuống.

“ Sao thế? Muội không thích ta tham gia khoa cử à?”

“ Không, không!” Miêu Bội Lan vội lắc đầu, gắng gượng làm tan chảy khuôn mặt đông cứng bằng nụ cười, nhưng cười rất miễn cưỡng, nhìn Tả Thiếu Dương một lúc không cười được nữa, rầu rĩ nói:” Ca thi đỗ rồi sẽ ở lại kinh thành làm quan, vậy sau này Lan Nhi không gặp được ca ca nữa rồi.”

Miêu Bội Lan luôn có một nỗi sợ hãi che giấu trong lòng chưa từng nói với ai, đó là từ khi Tả Thiếu Dương càng ngày càng xuất chúng, nàng càng nhận ra khoảng cách xa vời vợi của bọn họ. Lúc y được người tận Long Châu mời đi khám bệnh, nàng có linh cảm, quả nhiên sau đó y còn đi xa hơn, tới tận kinh thành … còn bây gi nếu y làm quan rồi ở lại kinh thành, làm sao còn nhớ tới cô gái quê mùa như nàng.

Tả Thiếu Dương hôi lên đôi môi giá băng của nàng:” Ngốc ạ, sao có thể như vậy được chứ, nếu ta thực sự thi đỗ làm quan, cũng không chắc sẽ làm quan kinh thành, nhưng ta đi đâu sẽ đưa muội đi tới đó.”

Đôi mắt Miêu Bội Lan bừng sáng:” Thật sao?”

“ Đương nhiên là thật rồi. Không phải lo cho mẹ muội và đám Đại Tử, ta sẽ có an bài ổn thỏa, hơn nữa vẫn còn mẹ ta ở lại Hợp Châu mà.”

“ Nhưng lão gia có đồng ý không?”

Tả Thiếu Dương ngẩn người, cha cực kỳ coi trọng lần này mình vào kinh tham gia khoa cử, bất kỳ điều gì có khả năng ảnh hưởng tới chuyện này sẽ dứt khoát phản đối không cần thương lượng. Hơn nữa Miêu Bội Lan còn chưa phải là thiếp thất của y, nếu cùng lên kinh thành sẽ sống với nhau, người lớn ở thời hiện đại còn chưa chấp nhận chung sống trước hôn nhân nữa là thời Đường, điều này chắc chắn không được cha cho phép.

Phải nghĩ cách giải quyết khác, nhất thời chưa biết làm thế nào, nhưng Tả Thiếu Dương vỗ ngực nói:” Không sao, muội cứ để ta giải quyết.”

“ Vậy còn Tiểu Muội thì sao?”

“ Ta sẽ hỏi ý kiến muội ấy, nếu chúng ta có thể ở cùng nhau tất nhiên là tốt nhất.”

Miêu Bội Lan đưa mắt nhìn cánh đồng thuốc nàng mất bao công chăm bón:” Thuốc của chúng ta thì sao?”

Tiếp đó Miêu Bội Lan hỏi tới đồng ruộng, tới hiệu thuốc, tới lũ gà vịt, nha đầu này giống mẹ, cả đời không bao giờ hết lo, kéo nàng vào lòng vỗ về:” Đừng lo, mọi chuyện sẽ đâu vào đó thôi.”

Miêu Bội Lan không lo sao được, tới kinh thành rồi, không có đồng ruộng, không có cây cối, nàng biết làm gì đây? May vá nàng không thạo, nấu nướng nàng chẳng thông, chả lẽ cả ngày ăn không ngồi rồi, đó không phải cuộc sống nàng muốn, nhưng nàng càng không muốn xa rời Tả Thiếu Dương, nàng cảm giác sắp mất y rồi. Nghe nói ở kinh thành rất phồn hoa náo nhiệt, Hợp Châu không cách gì so sánh được, các cô nương ở kinh thành cũng xinh đẹp quyến rũ, niềm vui trùng phùng chưa trọn đã thay bằng nỗi lo lắng, song nàng không lộ ra.

Trời lạnh, chẳng thể nằm im một chỗ, hai người tay nắm tay ra về, vừa đi vừa nói mãi không hết chuyện, đi ra tới quan đạo, có người khác, mới đành buông tay ra.

Tả Thiếu Dương chưa về nhà, chuyến này về nhà sẽ bị đốc thúc học tập gắt gao, khó mà đi đâu được, thế nên cùng Miêu Bội Lan đi qua quán trà Thanh Hương.

Quán trà lại thay đổi rồi, cánh cửa lớn biến thành ba lớp rèm lụa dầy, sân uống trà cùng với chiếc ô che đơn sơ trước kia không còn, mặt tường gần với đường toàn bộ thay bằng cửa sổ sát đất, giảm sổ lượng song cửa sổ, dán bằng lụa trắng vừa kín gió lại giúp ánh sáng xuyên qua, như thế đại sảnh vừa ấm áp lại vẫn cứ sáng.

Bọn họ vén rèm đi vào đại sảnh, tức thì thấy toàn thân ấm áp, ngay chính giữa đại sảnh đào một cái bếp, củi cháy soi hồng bốn phía. Một cái ống từ nhà bếp vươn ra, vòng qua bốn phía đại sảnh, sau đó chĩa ra ngoài, có vẻ là óng khói bếp, dùng hơi nước dư thoát ra để đun trà.

Tiểu Muội nghĩ ra cách này khiến Tả Thiếu Dương cũng phải kinh ngạc.

Chả trách mà khách khứa đông như thế, lúc ở kinh thành Tả Thiếu Dương còn nghĩ cách giúp Tiểu Muội, xem ra y lo nghĩ thừa rồi, Tiểu Muội hoàn toàn không cần y giúp.

Hoàng Cầm đang cầm ấm nước lớn rót nước trò chuyện với khách, nỗi đau lớn kia không đánh gục được nàng, trái lại làm thiếu phụ này càng thêm mặn mà đằm thắm. Ở sau quầy, Tang phụ cúi đầu lật xem sổ sách, râu tóc nhiều sợi bạc hơn, song tinh thần vẫn tốt lắm.

Có điều không thấy Tiểu Muội đâu.

Hoàng Cầm thấy có người vén rèm đi vào thì đi lên chào:” Khách quan uống trà ạ, mời ngồi ... Tả công tử? Là cậu sao?”

Tả Thiếu Dương lưng xoay về phía cửa sổ, Hoàng Cầm bị ngược sáng mắt hơi lóa, cho nên không dám xác định lắm.

Vốn định lén lút đi tìm Tiểu Muội, không ngờ giơ tay lên ra dấu im lặng đã không kịp nữa rồi, Tả Thiếu Dương đành bỏ nón xuống mỉm cười:” Cầm tẩu, là ta đây, vừa mới từ kinh thành về.”

Đại sảnh vốn từng bàn nói chuyện với nhau không chú ý tới người khác, nghe một tiếng gọi của Hoàng Cầm, tất cả đều quay đầu lại, phần lớn đứng dậy chắp tay, thế là đủ loại xưng hô "Tả công tử" , "Tả công tử" ," Tả Mẫu Mực" vang lên không ngớt, những người mới tới không biết y thấy vậy cũng đứng dậy chắp tay thi lễ. Chàng thanh niên này còn trẻ lắm, râu chả có, xem cách ăn mặc thì không hẳn là công tử nhà phú quý, quần áo dính bùn đất như mới ở ruộng về, làm sao được nhiều người chào hỏi như bậc lão giả đức cao trọng vọng như thế.

Tang phụ cũng bỏ sổ sách vui mừng chạy ra.

Tả Thiếu Dương hết sức tự nhiên để Hoàng Cầm cởi áo cho mình, y bị Bạch Chỉ Hàn làm hủ bại đã quen được hầu hạ rồi, chắp tay một vòng chào hỏi thân thiết:” Lý thúc, Trương thúc ... Bùi thẩm, mọi người vẫn khỏe chứ ạ … Bá phụ, quán trà kinh doanh thật tốt.”

“ Khỏe, khỏe, lão thân khỏe lắm ... Mọi người thấy không, Tả công tử còn nhớ tên ta, ta chỉ tới Quý Chi Đường khám bệnh một lần thôi.” Một vị đại thẩm trung niên hớn hở khoe xung quanh:

“ Tả công tử, ngồi xuống đây với lão phu nào.”

“ Tả Mẫu Mực ngồi chỗ này.”

Ai nấy nhao nhao mời bằng được Tả Thiếu Dương ngồi cạnh mình:

Chợt có người háo hức hỏi:” Tả thiếu gia tới kinh thành tương thân kết quả ra sao, đưa thiên kim nhà nào về thế?”

Cái này không đáng ngạc nhiên, đoán chừng đám hỏa kế Hằng Xương dược hành đi về kể lung tung rồi, Tả Thiếu Dương cười xòa:” Chưa có đâu ạ, chúng ta là người nhà quê, đâu có dễ cưới được tức phụ kinh thành về.”

“ Ài, người kinh thành không có mắt hay sao, Tả Mẫu Mực của chúng ta mà còn chê à?” Trương thẩm bất mãn nói:

“ Nghe nói người kinh thành chỉ biết tới tiền thôi, không biết nhìn người, xem ra đúng là như vậy.” Lý thúc hừm một tiếng, trước nay nhắc tới kinh thành, ai cũng ngưỡng mộ, bây giờ vì Tả Thiếu Dương mà lên tiếng bất bình.

“ Thiếu gia, không thèm cưới đám người mù mắt đó, cô nương Hợp Châu chúng ta cũng tốt mà.”

“ Đúng vậy, đúng vậy ...”

Đúng vậy, bọn họ mỗi người một lời, nhưng Tả Thiếu Dương không đáp lại, ánh mắt của y đã dừng trên người bóng hình xinh đẹp xuất hiện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận