Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 721: Tiểu nha đầu phá đám.

Bình thường canh năm là Tả Thiếu Dương dậy rồi, hôm qua thức khuya, hôm nay cũng không dám bỏ luyện công, ngồi dậy díp mắt vào vận công điều tức, hết giờ thì thu công nhưng không dậy mà cứ thế ngả người sang bên ngủ tiếp luôn. Thời tiết man mát ngủ rất thích, bây giờ lại đi lên phương bắc, khí hậu khô hơn, không như ở phương nam, lúc nào cũng mồ hôi nhớp nháp, ngủ càng ngon.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương chẳng ngủ nướng được bao lâu thì bị người khác đánh thức, ngoài kia vang lên tiếng gầm như sấm:" Lái thuyền vững vào cho lão tử, đừng có mà đu đưa qua lại, nếu không lão tử ném các ngươi xuống nuôi vương bát."

Giọng này là của tên đại hán rồi, người trả lời là thuyền lão đại, nhưng nói rất nhỏ, nếu là trước kia cách cửa thế này Tả Thiếu Dương sẽ không nghe thấy gì cả, nhưng bây giờ đột phá Phản hư thổ nạp công, tuy không thể biến y thành cao thủ võ lâm, nhưng là giác quan trở nên nhạy bén, vì thế vẫn nghe được thuyền lão đại hạ mình cười nịnh:" Đại gia, thuyền đi trên sông lớn, lại có gió to, chắc chắn là sẽ chòng chành một chút, dù có thả neo dừng lại thì cũng không ..."

Chát!

Một cái tát vang lên, thuyền lão đại bị đánh kêu đau đớn.

" Ngươi mà không lái thuyền cho tử tế, lần sau không chỉ một cái tát đâu, lão tử còn giết ngươi."

Đúng lúc này có tiếng Thanh Diệu Tử:" Con người ngươi thật vô lý, ngồi thuyền làm gì có chuyện không lắc lư. Nếu ngươi còn vô cớ gây sự, ta mời thái sư thúc tổ của ta ra nói chuyện với ngươi."

Tên đại hán kia liền tắc tịt, không nói được lời nào đã quay về, sau đó là tiếng đóng cửa phòng đầy tức tối.

Tả Thiếu Dương ngồi dây vươn vai ngáp một cái thật lớn, bên ngoài trời sáng hẳn rồi, nhưng trong phòng vẫn tù mù, mắt y vẫn lim dim, dậy rồi chẳng thèm rời giường, ngồi ngây ra đó.

Bạch Chỉ Hàn hiền nhiên luôn chú ý tới bên này, đi từ ngoài về:" Lão gia dậy rồi ạ?"

Tả Thiếu Dương đợi nàng tới gần ôm lấy vòng eo nhỏ, úp mặt vào bụng nàng hít một hơi, nói thơm quá, làu bàu:" Bên ngoài ồn ào như thế, ta muốn ngủ cũng chẳng được."

" Vâng, tên đó thật vô lý ... Lão gia, nô tỳ lấy nước rửa mặt nhé."

" Ừ."

Bạch Chỉ Hàn đi lấy nước, giúp Tả Thiếu Dương rửa mặt, chải đầu, ăn mặc đàng hoàng rồi y mới ra ngoài.

Lúc này đã là giữa trưa, trời xanh thăm thẳm không gợn chút mây, gió thổi lồng lộng mang tới từng hơi mát, dễ chịu vô cùng. Tả Thiếu Dương lững thững đi ra ban công tầng hai, bám lan can nhìn con thuyền lớn phá sóng tiến lên, bất giác nhớ tới cảnh kinh điển trong phim Titanic, khép mắt lại giang rộng tay, gió vù vù lùa qua người, cảm giác như muốn bay.

Bạch Chỉ Hàn đứng bên nhìn, cánh mũi y thẳng tắp, bờ môi rõ nét, lông mày tuấn tú thẳng tắp, vóc người cân đối, từ sau khi ở núi về nét thư sinh yếu đuối có thêm chút phong trần rắn rỏi, càng thêm mê người, chỉ là lúc này hành vi lại không phù hợp có chút, nàng phì cười:" Lão gia muốn bay à?"

Tả Thiếu Dương kéo tay Bạch Chỉ Hàn tới gần, để nàng đứng phía trước, nắm tay nàng giang rộng, gió mát thổi ống tay áo nàng phất phơ, chiếc áo mỏng bị gió thổi ép sát vào người, lộ ra đường cong chắc nịch và đẹp đẽ của gò núi, y khẽ đặt cằm lên vai nàng:" Đúng thế, bay là mộng tưởng thời xa xưa của nhân loại, nếu ta nói với nàng, ta từng bay, bay rất cao, bay qua mây màu, nàng có tin không?"

" Đệ tử tin." Còn chưa đợi Bạch Chỉ Hàn đáp thì giọng Thanh Mị Tử đã truyền tới:" Đệ tử nghe sư phụ nói, người pháp thuật cao minh thậm chí có thể ngự kiếm phí hành! Với pháp lực của thái sư thúc tổ chắc chắn đã có thể ngự kiếm phi hành rồi."

Bạch Chỉ Hàn vội vàng thoát khỏi vòng tay Tả Thiếu Dương, lại là nha đầu phiền toái này, Tả Thiếu Dương kiềm chế lắm mới không đưa tay ra gõ đầu nàng một cái. Từ lần trước Tả Thiếu Dương phải vào núi tu luyện một tháng, sau khi trở về nói với nàng, đó là bí quyết tu luyện của y, mỗi năm phải vào núi một tháng tu luyện, còn phải trải qua cơn đơn dữ dội, có thể thành phế vật cả đời, nha đầu đó không kỳ kèo hỏi bí quyết tu luyện nhanh chóng nữa.

Tả Thiếu Dương uể oải nói:" Ta không biết ngự kiếm phi hành, có điều ta thực sự bay trên mây rồi, bay thế nào thì không nói đâu."

Thanh Mị Tử nào chịu bỏ qua, cứ tiếp tục dây dưa:" Thái sư thúc tổ, người nói đi, bay trên mây cảm giác thế nào? Người đã thấy những gì? Có nhìn thấy rồng phun mưa không, có nhìn thấy Nam Thiên Môn không?"

Bạch Chỉ Hàn thấy Tả Thiếu Dương mặt mày nhăn nhó thì che miệng cười.

Thế nên mình mới ghét bọn trẻ con, muốn đánh mà không đánh được, phá chuyện hay của người ta mà không tự ý thức, Tả Thiếu Dương hết sức bất lực nói:" Ta không thấy những cái đó, nhưng có thể miêu tả cảm giác cho ngươi."

Thanh Mị Tử mắt sáng lên:" Để đệ tử chạy về lấy cái ghế rồi ngồi nghe thái sư thúc tổ kể."

Thái sư thúc tổ đen mặt, ngươi định ngồi tới tối à, y giang tay ra:" Thế này này, ra đầu thuyền nhắm mắt lại, thả lỏng thân thể không nghĩ gì cả, để mặc cho gió thổi qua người, tưởng tượng mình đang ngự phong phi hành, ngươi sẽ biết ngay cảm giác đó là gì."

Thanh Mị Tử lập tức chạy tới mũi thuyền háo hức học theo.

Nha đầu này lúc nào cũng mặc bộ đạo bào đen thùng thình phủ chấm gót, vóc người nhỏ nhắn, gương mặt tròn tròn bầu bầu non nớt, không nhận ra, lúc này gió mạnh thổi áo dán sát người, mới thấy hết những đường cong quyến rũ của cơ thể, bộ ngực nhô cao, vòng eo thon thả, cặp mông tròn lẳn, hai chân thon thả, vô cùng kích thích.

Thanh Mị Tử từ nhỏ xuất gia, tu luyện đạo thuật, ít tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài, làm phong tư khí chất của nàng thoát tục.

" Aaa, đệ tử đang bay, đệ tử đang bay."

Tả Thiếu Dương bất giác nhìn thất thần, sau đó quay sang bên, gãi gãi mũi cười ngượng với Bạch Chỉ Hàn, yêu cái đẹp ai chả có.

Đúng lúc này phía sau lưng truyền tới giọng nói có phần hoảng hốt của Thanh Diệu Tử:" Thái sư thúc tổ, ở cửa tên to lớn kia lại có vết máu!"

" Cái gì?" Tả Thiếu Dương quay người lại:

" Đệ tử nghe thấy tiếng Mị Tử cười ở mũi thuyền, định ra xem thì thấy cửa của bọn họ có vết máu chưa khô, hình như là vừa mới nhỏ xuống."

Tả Thiếu Dương chạy ngay về phòng, không ngờ thấy tên đại hán kia ngồi trên mặt đất lau máu tươi trên sàn thuyền, bên cạnh đặt một chậu nước, vừa nhìn thấy Tả Thiếu Dương tới, vội vàng ào một tiếng đổ nước đi xóa dấu máu, bê chậu gỗ vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận