Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 262: Ta không chơi nữa.

Cù phu nhân mặt tái nhợt tái nhạt, sao có thể để cháu mình làm nô tỳ cho người ta, đến làm thê tử của Tả Thiếu Dương, bà còn thấy quá thiệt cho cháu mình, chuyện này không thể đùa, cười gượng nói:” Chuyện này ... Tả công tử, hay là chúng ta thương lượng, cha mẹ cậu đã đồng ý Chỉ Nhi làm thê tử của cậu.”

Lúc các người lén lút định đoạt sau lưng ta, đàm tiếu khi không có mặt ta, coi thường ta thì có thương lượng gì không? Tả Thiếu Dương không thèm để ý tới bà ta, nhìn Bạch Chỉ Hàn với ánh mắt khiêu khích.

Bạch Chỉ Hàn chẳng né tránh, lành lạnh đáp:” Làm nô tỳ thì làm nô tỳ, làm dược đồng thì làm dược đồng, chẳng có ghê gớm, cữu mẫu, không cần cầu y.”

“ Chỉ Nhi, không được nói linh tinh ... Làm sao, làm sao ...” Cù lão thái thái rối lên, hai cái đứa này lại thế rồi, đây đâu phải trò đùa trẻ con chứ:

“ Được, Bạch tiểu thư đồng ý rồi vậy cứ làm thế đi, đợi Cù lão thái gia chuyển nguy thành an sẽ ký giấy bán thân.” Tả Thiếu Dương ngẹo đầu đắc ý nhìn Bạch Chỉ Hàn, vốn muốn trêu chọc Răng Thỏ thêm một lúc, nhưng trò này người trẻ bọn họ chơi được, người già như Cù lão thái thái chỉ y không tiêu hóa nổi, chẳng may lăn đùng ra đó thì nguy to, thầm nhủ may cho nha đầu ngươi, nói:” Thôi, bỏ hết đi, thực ra ta đã nói từ đầu rồi, cần làm phức tạp thế để làm gì, nhà ta mở hiệu thuốc, bệnh nhân tới, đương nhiên phải hết lòng cứu chữa thôi, chỉ cần trả đủ tiền khám chữa bệnh là được, không có chuyện ai phải nợ ân tình ai, càng chẳng cần dính líu tới báo đáp kiếp này kiếp sau.”

“ Bạch tiểu thư, những lời của chúng ta đều nói khi không đủ bình tĩnh, coi như chưa ai nói gì. Các vị trả lại cho ta số nhân sâm chưa dùng hết kia, phần đã dùng tính tiền sau, bệnh Cù lão thái gia đã ổn, không nhất thiết cần dùng tới thứ sâm này nữa, sâm thường là đủ rồi. Cứ tính như thế, chuyện này tới đây là hết, khi bệnh lão thái gia hoàn toàn bình phục, hai bên coi như không còn liên quan gì nữa, được không?”

Cù lão thái thái sống lâu năm kinh nghiệm cuộc đời phong phú, nhìn ra được Tả Thiếu Dương nói những lời này mang chút giận dỗi kiểu trẻ con, không hiểu nguyên cớ vì sao lại thế, nhưng chứng tỏ nhân cách y rất tốt, không muốn làm chuyện người khác không muốn, thầm trách cháu mình quá ương ngạnh dại dột, lỡ một cuộc hôn nhân tốt.

Bạch Chỉ Hàn thì không nhận lòng tốt của Tả Thiếu Dương:” Bạch Chỉ Hàn ta tuy chỉ là nữ giới, nhưng một lời nói ra nặng tựa chín đỉnh, đã nói là không có chuyện thu hồi ...”

“ Được rồi, được rồi, ta sợ cô rồi, người như cô ai mà dám thu nhận, ta dám nuôi đại tiểu thư bên cạnh sao.” Tả Thiếu Dương không muốn dây dưa nữa, y còn chuyện quan trọng hơn:” Ta sang đây còn có chuyện quan trọng muốn thương lượng với cô.”

Bạch Chỉ Hàn gạt phắt đi:“ Miễn bàn, ta sẽ không giúp ngươi bất kỳ chuyện gì.”

Nha đầu này, muốn đối xử tốt cũng khó mà, Tả Thiếu Dương nghiến răng:” Bạch tiểu thư, cô là nô tỳ của ta cơ mà, ta đâu cần cô giúp, ta nói sao cô làm vậy đi.”

Bạch Chỉ Hàn lạnh nhạt nói:” Tả công tử, hình như quên rồi, khi ngoại tổ phụ ta bình an thì ta mới là nô tỳ của ngươi, lúc này ta không cần nghe bất kỳ lời nào của ngươi hết.”

Tả Thiếu Dương cố hết sức giữ giọng điệu bình thường, thậm chí có thể nói là hơi nhún nhường:” Được rồi, Bạch tiểu thư, không phải là cần cô giúp, đây là giao dịch công bằng, ta muốn mua Mạn đà la của cô, thế có được không?”

“ Không bán.” Bạch Chỉ Hàn quay mặt đi, bổ xung thêm một câu:” Cho ngươi.”

Tả Thiếu Dương không vòng vo, chỉ muốn giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt, trước kia cãi nhau với Bạch Chỉ Hàn vài câu y còn thấy thú vị, thậm chí có lúc chủ động trêu nàng, bây giờ y chỉ thấy phiền:” Không phải cho ta, Bạch tiểu thư, cái nhìn của cô về ta thế nào ta không biện giải, cô đối xử với ta thế nào cũng là quyền của cô, ta không phán xét, song hãy tạm gác ân oán chúng ta sang một bên, đừng để nó làm ảnh hưởng tới việc khác. Ta cần hoa của cô để cứu chữa cho những quan binh thủ thành bị thương, bọn họ anh dũng chiến đấu bảo vệ cho bách tính an toàn, chúng ta cũng nên góp chút sức mỏng giúp họ, đúng không?”

" Xin lỗi, ta họ Bạch rất ích kỷ, trong mắt ta chỉ có ta và người nhà, vì sao ta phải giúp người ngoài? Quan binh ăn quân lương triều đình do bách tính nộp thuế, bọn họ đánh trận bảo hộ bách tính là chức trách cần có, bị thương mất mạng cũng là phận sự, vì sao ta phải giúp?" Bạch Chỉ Hàn chất vấn ngược lại:

Tả Thiếu Dương sững người, không biết bác lại lý lẽ méo mó này thế nào, lửa giận bốc cao, chẳng muốn thừa lời, đứng dậy:" Được, bán hay không do cô quyết, ta đi ... Nhưng cô đừng đắc ý quá sớm, sau này khóc không kịp đâu."

Cù lão thái thái nghe câu nói đằng đằng sát khí này của Tả Thiếu Dương mà rùng mình, sau khi lão thái gia khỏe, ngoại tôn nữ của mình sang Tả gia, nếu y ghi hận trong lòng không phải khổ à? Huống hồ đang lúc loạn lạc, trong nhà toàn nữ nhân, lại còn già yếu, đến láng giềng cũng xích mích, khó khăn trông vào ai? Bà đứng dậy mắng:" Chỉ Nhi, sao nói chuyện với Tả công tử thế này, còn không mau lấy Mạn đà la đưa cho cậu ấy."

" Ngoại tổ mẫu yên tâm, cháu biết y sẽ giở trò này mà." Bạch Chỉ Hàn quay đầu nhìn Tả Thiếu Dương nhạt giọng nói:" Ngươi dùng chuyện tương lai uy hiếp ta không phải là quá muộn à? Vì sao không dùng bệnh của ngoại tổ phụ ta ra uy hiếp? Đó không phải là thủ đoạn ngươi thường dùng à? Dùng đi, ta lập tức đưa hoa cho ngươi."

Bất ngờ Tả Thiếu Dương không giận mà lặng người mất một lúc, Bạch Chỉ Hàn còn nghĩ đã nói thấu tim đen của y thì y nói từng chữ một, hết sức rõ ràng:" Bạch Chỉ Hàn, ta chưa bao giờ dùng bệnh của ngoại tổ phụ cô uy hiếp cô làm bất kỳ chuyện gì, ta chưa từng lợi dụng bệnh tật của bất kỳ ai. Trước kia cô nói như thế, ta còn cho rằng cô hiểu lầm, bây giờ cô nói thế, ta chỉ có thể coi là cố ý kiếm cớ gây sự khiến ta khó chịu để từ chối yêu cầu Cù gia cô. Chúc mừng, cô thành công rồi, ta vốn không cần bất kỳ thứ gì của Cù gia các người, nhất là cô, con thỏ tự cho mình là đúng! Cáo từ."

Cù lão thái thái nhận ra Tả Thiếu Dương đã thực sự tức giận thì cuống lên ngăn lại:" Tả công tử xin dừng bước, đây thực sự chỉ là hiểu lầm thôi, Chỉ Nhi nói chuyện không biết nặng nhẹ, lão thân thay Cù gia xin lỗi cậu."

Nói rồi khom người thi lễ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận