Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 388: Không thể nhận được.

Tả Quý nghe Cù lão gia nói muốn tặng tòa trạch viện này cho nhi tử thì giật mình xua tay ngay:” Không dám, khuyển tử chữa bệnh là bổn phận của y giả, không thể nhận hậu lễ như vậy.”

Cũ lão thái gia đợi Tả Quý nói hết từ tốn nói:” Nếu nói tới hậu lễ thì Cù gia nợ các vị quá nhiều, vì cứu mạng già này, hiền kháng lệ lấy ra nhân sâm ngàn năm, đủ mua hai cái trạch viện thế này. Bốn đấu lương thực càng có tiền chẳng mua được, trạch viện này cũng chưa đủ.”

Tả Thiếu Dương nói vào:” Lão thái gia, củ sâm đã đổi lấy Chỉ Nhi rồi, còn …”

Cù lão thái gia lắc đầu cắt ngang:” Bây giờ nô tỳ đâu đáng tiền, củ sâm đó đổi hàng nghìn nô tỳ cũng được.”

Nghe Cù lão thái gia gọi Bạch Chỉ Hàn là nô tỳ, Tả Thiếu Dương chợt thấy vô cùng chướng tai:” Nhưng cả vạn nô tỳ cũng không bằng một mình Chỉ Nhi.”

Bạch Chỉ Hàn người khẽ run lên, đưa mắt nhìn y, gò má băng thanh ngọc khiết ửng hồng thấy rõ.

Cù lão thái gia mỉm cười:” Đa tạ công tử yêu thương Chỉ Nhi, nó được theo công tử là phúc của nó.”

Lương thị hết nhìn nhi tử lại nhìn Bạch Chỉ Hàn, mắt sáng rực lên, lòng kích động không gì sảnh bằng, Tả Quý trừng mắt một cái mới ngồi im, song hai tay cứ chà vào nhau không thôi.

Tả Quý mới hỏi:” Lão đại nhân vì sao không chọn người trong tông tộc thừa tự, kế thừa hương hỏa?”

Cù Văn Chính lắc đầu:” Bỏ đi, thừa tự chẳng qua là thứ lừa mình lừa người, đã không phải là hương hỏa lão hủ nữa. Cứ tặng cho các vị, cũng là để hoàn thành một phen tâm nguyện, huống hồ lão hủ cũng có lòng riêng, tương lai còn cần lệnh lang nhọc lòng.”

Tả Thiếu Dương chắp tay:” Lão thái gia cứ nói.”

Cù lão thái gia nói một lúc đã thở dốc ho khù khụ, sức khỏe ông vốn hồi phục nhiều, nhưng cái chết của nhi tử độc nhất giáng cho ông một đòn mạnh, Bạch Chỉ Hàn đưa nước tới, Cù phu nhân ngồi bên khẽ đấm lưng cho ông. Cù lão thái gia uống nước xong mới nói tiếp:” Phu thê lão hủ chẳng còn sống được vài ngày nữa, năm xưa lão hủ cáo tội từ quan, hoàng thượng ban ân, cho giữ lại hai thành bổng lộc dưỡng lão, cho nên chi dùng hàng ngày cũng đủ. Chỉ có một việc, là tương lai phu thê lão hủ cưỡi hạc quy thiên, muốn phiền lệnh lang an táng ma chay, đưa tới mộ tổ ở ngoài thành. Cho nên nói là tặng nhà, chẳng qua là nhờ cậy, nếu lệnh lang không đồng ý thì cũng không sao.”

Tả Quý vuốt râu nhìn nhi tử:” Trung Nhi, còn thấy thế nào?”

Tả Thiếu Dương trong lòng đã hiểu, Cù lão thái gia chỉ còn một tôn nữ là Bạch Chỉ Hàn, tuy chẳng thể kế thừa hương hỏa, cũng vẫn là cốt nhục Cù gia. Nguyên ý ông hẳn là muốn để lại cái nhà này cho nàng, nhưng nàng thân nữ nhi, e bị kẻ khác nhòm ngó, khó giữ nổi, nên mới tặng cho mình, để mình cảm kích đối xử tốt với Bạch Chỉ Hàn, hoặc cưới nàng làm thê tử càng tốt hơn, như thế cũng bằng với truyền lại cho ngoại tôn nữ rồi.

Cho nên bảo an táng ma chay chỉ là cái cớ, phu thê họ quan tài mộ đều có, gia sản vẫn còn ít nhiều, tang sự này kỳ thực chỉ cần Long thẩm lo liệu là đủ, trịnh trọng lấy ra làm điều kiện là che dấu mục đích, mấu chốt là vì Bạch Chỉ Hàn.

Tâm tư Cù lão thái gia giống cha y, cha y suốt ngày nói tỷ tỷ là bát nước hất đi, trong lòng lại thực sự là lo cho khuê nữ, có điều không bao giờ thể hiện ra điều ấy.

Tả Thiếu Dương nhìn Bạch Chỉ Hàn, áng hồng trên mặt đã phai, khuôn mặt đẹp đẽ vẫn băng khiết như sương, không vui không buồn, dường như chẳng phải chuyện của mình, nghĩ với sự thông minh tuyệt đỉnh của nàng, chẳng khó đoán ra dụng ý của ngoại tổ phụ, lúc này vị trí của nàng không tiện tỏ bất kỳ thái độ nào, vờ không hiểu gì là cao minh nhất, nha đầu này tuy ít tuổi mà xử sự vô cùng lão luyện.

Chỉ là mối quan hệ hai bọn họ trước giờ vì quá nhiều chuyện tình cờ hiểu lầm biến thành phức tạp, giờ đây mới mơ hồ có chút chuyển biến, Tả Thiếu Dương không muốn yếu tố ngoài làm chuyện không kiểm soát được, chắp tay nói:” Đa tạ lão thái gia, xin nhị lão yên tâm, sinh dưỡng an táng của nhị lão từ nay về sau, cháu sẽ tận lực, còn Chỉ Nhi theo cháu, sẽ không để cô ấy chịu ủy khuất thiệt thòi. Long thẩm tận tâm tận lực vì Cù gia cả đời, tương lai nhị lão quy tây, cháu cũng phụng dưỡng Long thẩm, không để thẩm ấy không có chỗ nương tựa.”

Cù Văn Chính nghe lời này biết y đã hiểu ý muốn thực sự của mình, không khỏi hoan hỉ, mặt lúc này mới hiện lên chút tươi tỉnh, cùng lão thê nhìn nhau gật đầu. Long thẩm mắt ươn ướt, nhún người thi lễ:” Đa tạ thiếu gia, có câu này của thiếu gia, lão thân yên tâm rồi. Phần đời thừa thãi còn lại của lão thân gặp được thiếu gia, thật là chuyện may mắn ..."

Tả Thiếu Dương vội khom người:" Long thẩm nặng lời, chúng ta là người một nhà, không nói hai lời."

Y nói câu này chỉ là lời khách khí, nhưng nói ra mới thấy câu này dễ khiến người ta hiểu sang nghĩa khác, muốn sửa lời không kịp. Quả nhiên nhìn cha mẹ mừng ra mặt, đã lý giải câu này thành mình sẽ cướp Bạch Chỉ Hàn làm thê thiếp, y không biết mở miệng thế nào, dù sao cũng không bài trừ khả năng này, nên không giải thích nữa.

Dù sao cũng hơi thiếu tự nhiên, quay đầu nhìn Bạch Chỉ Hàn, í, nha đầu đó hình như vừa quay đi, đang nhìn trộm mình đấy hả?

Chưa kịp nghĩ gì thêm thì Cù Văn Chính nói:” Tả công tử nếu đã hiểu tâm nguyện lão hủ, lại còn hứa chăm lo cho phu thê gia bọn ta cả đời, vậy trạch viện này xin hãy nhận lấy.”

“ Lão thái gia, hiện giờ loạn lạc đói kém, rất nhiều người phải làm chuyện mình không muốn, cháu không tự nhận mình là quân tử, song cũng không làm chuyện lợi dụng nguy khó của người khác. Cho dù nhị lão thực lòng muốn tặng trạch viện cho cháu, cháu không muốn nhận, chút thể diện này cháu vẫn muốn giữ.”

Bạch Chỉ Hàn hơi mím môi, chính nàng là người trước kia kết tội Tả Thiếu Dương lợi dụng nguy khó người khác, xem ra y vẫn đề bụng chuyện này, cũng hàm ý giải thích cho nàng nguyên nhân thực sự không muốn nhận trạch viện. Khúc mắc giữa hai bọn họ đã quá sâu, vài lời tổn thương đã nói ra, tuy quan hệ của bọn họ đã cải thiện rất nhiều, nhưng vài điều không phải dễ dàng giải trừ như thế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận