Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 263: Lão thái gia tỉnh rồi.

Tả Thiếu Dương né ngay, dù là thời đại nào, y là phận tiểu bối không thể nhận lễ của trưởng bối, nếu để người khác thấy được, không biết bao nhiêu lời không hay ho trút xuống đầu, nhẹ thì bị người ta cho là cha mẹ thiếu giáo dục rồi. Y tức giận cực đồ, đã không muốn dính tới nhà các ngươi, các ngươi còn làm trò gây khó dễ cho ta.

Bạch Chỉ Hàn sợ hãi chạy tới đỡ bà lên:" Ngoại tổ mẫu đừng làm thế?"

Cù lão thái thái dộng mạnh quải trượng xuống đất, quát:" Chỉ Nhi, quỳ xuống."

Bạch Chỉ Hàn hiếu thuận, thấy ngoại tổ mẫu nổi giận, không dám nói gì thêm, vén váy quỳ xuống, cúi đầu nghe giáo huấn.

Cù lão thái thái giọng nghiêm khắc:" Cháu tự nói ra lời hứa, nếu như Tả công tử chữa được bệnh cho lão thái gia thì nguyện ý làm thê làm thiếp làm nô, báo đáp. Ta cũng cùng cha mẹ Tả công tử bàn bạc hôn sự này, nhận lấy của sâm ngàn năm nhà người ta làm sính lễ ... Sính lễ đã nhận, cháu chính là vị hôn thê của Tả công tử rồi. Nhưng cháu bao phen dùng lời lẽ khắc nghiệt, mỉa mai trào phúng Tả công tử, đó là cái lễ mà cháu học tử nhỏ à?"

" Phu vi cương thế, là thê tử, nhưng cháu không hề khiêm nhường cung kính với phu quân, công bà? Chẳng những thế cháu càng trở nên quá quắt, không báo ơn, chỉ kiếm cớ gây khó dễ người ta, lễ nghĩa phụ đạo cháu học từ nhỏ đâu rồi, nếu không phải cha mẹ cháu đều mất, hôm nay, ta, ta, nhất định đuổi cháu ra khỏi cửa."

Bạch Chỉ Hàn mặt trắng bệch khấu đầu:" Ngoại tổ mẫu bớt giận, cháu biết sai rồi."

" Cháu biết sai à? Hừm, cháu nghe rõ đây ... Nếu sau này ta còn nghe thấy cháu nói một câu vô lễ với Tả công tử thì đừng nói ta vô tình, dù cắt đứt quan hệ, ta cũng không nhận đứa ngoại tôn nữ này nữa, cháu không cần để ý tới nắm xương già, ai đi đường nấy."

Bạch Chỉ Hàn chỉ biết dập đầu liên hồi:" Cháu lĩnh tội, sau này cháu không dám nữa."

Cù lão thái thái lại chỉ Tả Thiểu Dương nói:" Tả công tử tìm cháu mua Mạn đà la, đó là cứu chữa quan binh bị thương, chưa nói cháu là vị hôn thế, dù là người qua đường nghe thấy việc thiện cũng giúp một tay, cháu thì sao? Không chỉ không giúp còn mỉa mai người ta, Tả công tử dù nói thế nào cũng là ân nhân cứu mạng của ngoại tổ phụ cháu, cháu đối đãi với ân nhân như vậy, ta ta ..."

Nói tới đó Cù lão thái thái bị lửa giận công tâm người run lên, chống chặt quải trượng ho không ngừng. Cù phu nhân vội chạy tới đỡ, xoa lưng.

Bạch Chỉ Hàn hối hận vô cùng, khóc to:" Ngoại tổ mẫu bớt giận, sau này cháu nghe giáo huấn không dám cãi lại tả công tử nữa."

Cù lão thái thái thở dốc không thôi, mãi mới bình tĩnh lại được:" Vậy còn không đi lấy Mạn đà la cho Tả công tử, cháu đợi cái gì nữa, cứu người như cứu hỏa."

" Vâng, Bạch Chỉ Hàn đứng dậy định đi, không nhìn Tả Thiếu Dương cái nào, đột nhiên mặt biến sắc, nghiêng tai lắng nghe, mừng rỡ thốt lên:" Ngoại tổ phụ, ngoại tổ phụ đang nói."

Mọi người đều kinh ngạc quay sang nhìn, chỉ thấy Cù lão thái gia mở mắt ra từ bao giờ, đang nhìn lên trần nhà, môi mấp máy, nói không ra tiếng, vậy mà Bạch Chỉ Hàn nghe thấy được, thần là thần kỳ.

Cù lão thái thái run rẩy chống quải trượng đi tới mép giường ngồi xuống, nắm tay trượng phu:” Lão gia, lão gia thấy thế nào?”

Cù lão thái gia lẩm bẩm vài câu, vẫn không nghe được, Cù lão thái thái ghé sát tai xuống mà không hiểu, vội gọi:” Chỉ Nhi, cháu mau tới nghe xem.”

Bạch Chỉ Hàn liền khẽ khàng nói:” Ngoại tổ phụ, cháu là Chỉ Nhi đây, ông nghe thấy cháu nói không? Ông muốn gì, cứ nói cho cháu biết.”

Sau đó nàng nín thở lắng nghe, gật đầu vâng liên hồi, mắt rưng rưng lệ hoa, quay sang nói với mọi người:” Ngoại tổ phụ nói cháo, muốn ăn cháo.”

Người bệnh đã hồi tỉnh, Tả Thiếu Dương hết sức vui mừng, đi tới thử mức độ phản ứng thần kinh, nói:” Lão nhân gia, cháu là tiểu lang trung ở Quý Chi Đường đây, ông có nhìn thấy cháu không? Nếu có gật đầu, hoặc chớp mắt là được.”

Mọi người đều khẩn trương chờ đợi, chốc lát sau Cù lão thái gia chầm chậm quay đầu về phía Tả Thiếu Dương, chớp chớp mắt, sau đó lại nhìn Bạch Chỉ Hàn. Bạch Chỉ Hàn hiểu ý, ghé tai xuống, nghe một hồi nói:” Ngoại tổ phụ ta nói, đa tạ ngươi.”

Cù lão thái gia đã hôn mê mấy ngày liền, đây là lần đầu có ý thức phản ứng tự chủ, mọi người vui mừng khôn siết, Cù lão thái thái nước mắt giàn dụa, luôn miệng nói:” Lão gia khỏe rồi, lão gia khỏe rồi.”

Cù phu nhân lau nước mắt, chân thành nói:” May nhờ Tả công tử y thuật cao minh, nếu không công công ta ... Đa tạ công tử.”

“ Mọi người tránh ra đi, đừng để người bệnh thiếu dưỡng khí.” Tả Thiếu Dương xua tay:” Để ta xem mạch cho lão thái gia.”

Bạch Chỉ Hàn vội nhường vị trí, Tả Thiếu Dương ngồi xuống, nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của ông ta, chú tâm bắt mạch, mạch đã ổn định rất nhiều, Cù lão thái gia mau tỉnh lại như thế nói thực là nhờ củ sâm ngàn năm kia, đúng là thứ bảo bối, mới chỉ dùng một cái râu thôi đấy, lòng cũng vui vẻ lắm:” Hiện lão thái gia đã tình, chứng tỏ thuốc đúng bệnh rồi, giờ cần điều chỉnh một chút, tăng cường thông kinh hoạt lạc. Nhân sâm không cần thay đổi, cứ nghiền thành bột dùng như ta nói lúc trước.”

Cù phu nhân lại hỏi:” Công công ta muốn ăn cháo, Tả công tử thấy có được không?”

“ Được, không hề gì, có điều cháo nên nên nấu loãng thôi, nhân sâm cũng có thể cho vào cháo.” Tả Thiếu Dương gật đầu, lại nghĩ Cù lão thái gia mấy ngày chưa đại tiện, nói thêm:” Khoan nấu vội, bảo Long thẩm sang hiệu thuốc, lấy thêm ít hỏa ma nhân cho vào cháo.”

Nói xong vẫn chưa yên tâm, y lại cẩn thận dặn:” Lão thái gia mới tỉnh, mọi người không nên quá phấn khích muốn ông nói chuyện nhiều, cứ để ông ngủ, bệnh tình tới giai đoạn này không sợ chuyển biến xấu đi nữa đâu.”

Cù lão thái thái gật đầu liên hồi, lại giục Bạch Chỉ Hàn đi lấy Mạn đà la cho Tả Thiếu Dương, đợi tôn nữ đi rồi mới nói:” Tả công tử xem, nhà ta như vậy, chỉ toàn đám nữ nhân, cho nên khi nhà có chuyện Chỉ Nhi nó không cứng cỏi không được, chỉ là cố gồng mình lên thôi, đâm ra nhiều lúc nó hơi thái quá, mong Tả công tử đừng chấp. Kỳ thực thường ngày nó là đứa hiền huệ thục lương, chỉ thích ở trong nhà chăm sóc hoa cỏ, làm thơ đánh đàn, tương lai sẽ là hiền thê lương mẫu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận