Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 562: Niềm vui ngắn hạn.

Ngày hôm đó ở trên đường gặp một trận tuyết rất lớn, mặt đất chỉ còn phủ một màu trắng, dày như là bông vậy, tuy trời vẫn còn khá sơm nhưng bọn họ không đi nữa, tìm một khách sạn ở lại. Khi ăn tối xong thì trời còn sớm lắm, đây là một tiểu hương trấn không có giới nghiêm, Kiều Xảo Nhi làm ồn đòi Tả Thiếu Dương đưa nàng đi đạp tuyết tầm mai.

Lúc này tình trạng của Kiều Xảo Nhi đã tốt rất nhiều, ngoài dự kiến của Tả Thiếu Dương, hẳn là do tâm trạng thoải mái làm bệnh tình tiển triển nhanh hơn dự kiến, có thể chống quải trượng đi lại. Tả Thiếu Dương thấy không đưa nàng đi chơi không sao, dẫn theo cả Bạch Chỉ Hàn thong thả du ngoạn khắp nơi trong tiểu trấn.

Đáng tiếc, đi rất lâu mà chẳng thấy một cây mai nào, phong cảnh thì như muôn nơi khác thôi, đều bị tuyết phủ hết rồi, có gì để xem đâu, ba người đều cụt hứng.

Kiều Xảo Nhi đảo mắt một cái, nhìn tuyết đọng trên cây nhỏ bên đường, reo lên:" Oa, tuyết thật là đẹp!"

Rồi chạy tới bốc một nắm cầm trong tay, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn cùng bật cười đi tới xem tuyết trên cành cây.

Đúng lúc này Kiểu Xảo Nhi đã nặn xong một quả cầu tuyết, bốp một phát ném vào gáy Tả Thiếu Dương, tuyết vỡ nát, rơi vào cổ áo, y lạnh tới nhảy cẫng lên, làm Kiều Xảo Nhi cười khanh khách vỗ tay liên hồi.

" Giỏi lắm, muội dám tập kích ta à?" Tả Thiếu Dương cũng bốc tuyết lên nắm lại, ném về phía Kiều Xảo Nhi, chỉ là không tiện ném vào mặt, đành phải ném thấp xuống, bốp một phát, trúng ngay bầu ngực đã hơi nhú lên của nàng:

Kiều Xảo Nhi á một tiếng, mặt đỏ bừng, Tả Thiếu Dương nhận ra không ổn, ngượng ngùng không biét làm sao.

Nhưng nha đầu đó không xấu hổ lâu, Tả Thiếu Dương phản kích càng làm tính ham chơi của nàng trỗi dậy, bốc nắm tuyết lớn vo chặt định ném y, nhưng Tả Thiếu Dương đưa tay chắn. Nàng thoáng cái đối mục tiêu, ném sang Bạch Chỉ Hàn, ai ngờ Bạch Chỉ Hàn sớm đề phòng, nhẹ nhàng lách người tránh đi.

Tả Thiếu Dương vì che giấu xấu hổ vừa rồi, cùng bốc một nắm tuyết, nhân lúc Bạch Chỉ Hàn đang đắc ý nho nhỏ vì phát hiện ra mưu đồ của Kiểu Xảo Nhi, trực tiếp đập nắm tuyết lên đầu nàng.

Á! Lạnh quá.

Bạch Chỉ Hàn nào ngờ được bị Tả Thiếu Dương chơi xấu như thế, đang cuống quít rũ tuyết trên đầu cổ, bất cẩn một chút thôi liền bốp, ăn một nắm tuyết của Kiều Xảo Nhi.

" Hai người hợp lại bắt nạt ta nhé! Hừm!" Bạch Chỉ Hàn hai tay cầm hai nắm tuyết chẳng thèm nắm chặt đã ném ra phản kích cả hai người:

Ba người cười đùa đánh trận tuyết, ném qua ném lại không ngừng, mới đầu là đánh loạn xạ, về sau chẳng hiểu sao Kiều Xảo Nhi, Bạch Chỉ Hàn về một phe tấn công Tả Thiếu Dương. Đến khi trên người Tả Thiếu Dương toàn tuyết mới giơ tay đầu hàng, còn chơi nữa thì bị lạnh mất. Nhìn Bạch Chỉ Hàn và Kiều Xảo Nhi vỗ tay nhau ăn mừng thắng lợi, Tả Thiếu Dương nhận ra, hình như đây là lần đầu tiên y thấy Bạch Chỉ Hàn có chút dáng vẻ thiếu nữ, trước kia chưa bao giờ thấy nàng chơi đùa như thế, bất giác nhìn lại Kiều Xảo Nhi,

Trên đường đi không xảy ra chuyện gì cả, chỉ có tiếng cười, cả Tả Quý cũng suốt ngày cười rách miệng, đã hoàn toàn quên đi phẫn nộ và bẽ bàng do ba lần bị hủy hôn, quay trở lại thành vị Tả lang trung hiền hòa ngày trước.

Thế nhưng niềm vui đó không kéo dài lâu, Tả Thiếu Dương nhanh chóng nhận ra một điều, hạnh phúc là thứ hữu hạn, người này hạnh phúc thi người khác sẽ phải đau khổ, một bên hạnh phúc càng nhiều thì bên kia sẽ càng đau khổ nhiều.

Tả Quý sau khi dần bình tĩnh lại thì bắt đầu lo chuyện thi cử của nhi tử, gọi Bạch Chỉ Hàn tới bàn bạc. Bạch Chỉ Hàn đúng là không làm ông thất vọng, nàng thậm chí đã chuẩn bị trước rồi, nhờ Cù lão thái gia thông qua quan hệ lấy về rất nhiều đề thi các năm trước cho Tả Thiếu Dương. Tả Quý mừng rỡ vô cùng, lập tức trao quyền cho Bạch Chỉ Hàn phụ trách giám sát Tả Thiếu Dương học tập, giám sát y luyện chữ, giám sát cả lời ăn tiếng nói của y, vì đi thi một từ phạm húy thôi cũng sẽ bị đánh trượt.

Khỏi phải nói Bạch Chỉ Hàn chấp hành triệt để như thế nào.

Thế là từ đó Tả Thiếu Dương chẳng có tới thời gian rảnh rỗi vui chơi trên đường nữa, vì ngoài thời gian đọc sách thì ngay cả lúc ăn cơm, nghỉ ngơi đều phải nghe cha y sẽ kể cho nghe kinh nghiệm mười mấy năm thi cử của mình.

Ừ thì cũng coi như cái đó có ích đi, nhưng sao phải kể sáng dậy mấy giờ, phải cúng bái thế nào, ăn cái gì lấy may, bước chân ngoài đường ra sao, tới cống viện đông đúc thế nào, rồi sớ dâng trời trước khi mở cửa cống viện cũng đọc lại luôn, kể hết sức chi tiết, hơn nữa lần sau kể tiếp kỳ thi khác cũng y hệt như vậy.

Tả Thiếu Dương chỉ nghe thôi mà cảm tưởng chính bản thân cũng trải qua mấy lần thi trượt rồi vậy, y đếm được cha kể bảy lần, vậy là về nhà sẽ phải nghe thêm gần mười lần nữa.

Đúng thế, xe đã tới huyện thành Thạch Kính, Hợp Châu, cổng thành hiện ra trước mắt rồi, bọn họ xuất phát ở kinh thành vào ngày 17 tháng 11, hôm nay là 29 tháng 11, qua Tết xem ngày đẹp rồi lại lên đường.

Tả Thiếu Dương chẳng ý thức được thời gian qua trôi đi thế nào, đầu óc y lúc nào cũng mụ mị, chỉ cần phản kháng là cha mặt âm trầm như sắp mưa, Bạch Chỉ Hàn mắt chực khóc, thừa biết nàng làm trò, đôi mắt đó khô hơn sa mạc, y vẫn phải cầm sách lên.

25 tháng 1 mới thi, vậy là còn bị hành hạ gần hai tháng nữa, không biết y có giữ được mình khỏi nổi điên trước lúc đó không nữa.

Đường về vì thế như ngắn đi rất nhiều, tưởng chừng vừa mới đây thôi rời kinh thành thì thoáng cái huyện thành Thạch Kính đã trong tầm mắt.

Trong thành không khác gì cả, chẳng còn nhìn ra được cách đây gần một năm nó suýt biến thành tòa thành chết, người dân Hợp Châu xưa nay luôn kiên cường, đóng cửa lại, khóc thế nào cũng được, nhưng mở cửa bước ra ngoài thế nào cũng cười thật tươi, Chúc Dược Quỹ là người thể hiện rõ ràng nhất điều này.

Về tới nhà rồi, không ai biết trước, có di động đâu mà báo, mẹ vẫn chẳng biết gì hết, thấy nhi tử mặt mày ủ ê, còn cho là vì không cưới được tức phụ nên hết lời an ủi.

Người vẫn còn bụi bặm đường đất, Tả Quý chẳng nghỉ chút nào, sai Đinh Tiểu Tam, đi gọi nhà Hầu Phổ, Hồi Hương, cùng với Chúc gia, Dư gia, Nghê gia tới nhà ăn cơm, sai thê tử đi giết vài con gà con vịt. Khi khách khứa tới đầy đủ, liền nóng lòng mang tờ văn giải hồi chấp cho mọi người xem, thời gian qua tới đi ngủ ông cũng mang theo bên người, Tả Thiếu Dương không có quyền hạn gì với nó.

Không ngoài dự đoán, Lương thị bật khóc tại chỗ, khóc rõ to, nói đó là nhờ công mình thời gian qua tới chùa Long Tuyền thắp hương khấn bái phật Tổ. Đám Chúc dược Quý đứng cả lên chúc mừng Tả Quý, Tả Quý cười cứ như vừa đỗ trạng nguyên vậy, trong khi nhân vật chính là Tả Thiếu Dương lại không được ngó ngàng tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận