Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 642: Sợ tội tự sát.

Khi Tả Thiếu Dương bị đám đồ tử đồ tôn vây công khiến y tiến thoái lưỡng nan thì thật may Tôn Tư Mạc vội vàng trở lại giải vây, sắc mặt hết sức nặng nề:” Sư đệ, Chân Quyền sợ tội tự sát trong ngục, hoàng thượng hạ chỉ ta đi cứu chữa, phải đi ngay bây giờ.”

Tả Thiếu Dương giật mình, tự sát ư, vô lý quá, huynh đệ Chân Quyền bị bắt bao nhiêu tháng rồi sao giờ mới tự sát, vì sao, nếu nói sợ tội tự sát gì đó phải làm sớm hơn chứ?

Chân Dao không chỉ là bạn thân của Kiều Xảo Nhi, còn có ơn với Tả Thiếu Dương, nếu không có nàng lấy cho cuốn sách tổng kết kinh nghiệm của Chân Lập Ngôn thì y đã dính vào chuyện này một cách hồ đồ rồi, cho dù kết cục không đổi, nhưng chịu ơn vẫn là chịu ơn.

Hơn nữa có một chuyện Tả Thiếu Dương vẫn canh cánh trong lòng, vì sao Chân Quyền muốn giết Đỗ Yêm? Y do Đỗ Yêm tiến cử nâng đỡ, rồi y cứu mạng Đỗ Yêm, tới giờ có quan hệ không nhỏ, phải làm rõ, mới nắm được phương hướng sau này.

Cho nên Tả Thiếu Dương vội nói:” Sư huynh, đệ đi cùng với, biết đâu đệ có thể giúp được gì đó không chừng.”

Tôn Tư Mạc gật đầu, lòng máy động, không biết nghĩ gì ra ngoài bảo một đồ đệ tới điểm danh gọi sáu người đi theo. Xưa nay ông đi xuất chẩn, rất ít khi mang theo đệ tử, cho dù muốn chỉ điểm y thuật cũng chỉ mang một hai người, sáu người kia nhận lệnh ngạc nhiên lắm, song không chút chậm trễ chuẩn bị xe ngựa, đó đều là người võ nghệ cao cường, trong đó có cả Tôn Thủ Hành.

Tả Thiếu Dương cũng sai một đồ tôn tới nhà mình lấy rương cấp cứu, viết cả tờ giấy dài những thứ cần thiết cho việc cấp cứu ngoại thương, Bạch Chỉ Hàn theo y khám chữa bệnh nhiều, nàng sẽ chuẩn bị đầy đủ.

Đoàn người đi tới thiên lao ngoài hoàng thành, từ phường Sùng Nhân tới nơi đó, khoảng cách không qua xa, Tôn Tư Mạc không ngừng thúc giục xa phu tăng tốc, xa phu vừa đánh xe vừa quát người đi đường né tránh, tay phất lá cờ "Tôn thị y quán", mọi người biết rằng lão thần y đang đi cứu người gấp, đều vội nhường đường.

Xe ngựa phi như bay, cuối cùng cũng tới nơi, thiên lao canh gác nghiêm ngặt.

Tôn Tư Mạc lấy chiếc yêu bài ra, không biết nó là cái gì, lính gác nhìn qua không tra hỏi đám Tả Thiếu Dương nữa, ai cũng biết hoàng đế mấy lần muốn ban tước vị cho vị lão thần y này, nhưng ông đều từ chối, cho nên giờ ông vẫn chỉ là bách tính bình thường, có điều đoán chừng là bách tính có địa vị cao nhất thiên hạ rồi.

Lao đầu đang đi qua đi lại, nghển cổ lên chờ đợi vừa thoáng thấy bóng dáng Tôn Tư Mạc đã vội vàng lên đón:” Tôn lão, cuối cùng người cũng tới.”

Tôn Tư Mạc không rườm lời:” Người còn sống không?”

“ Tiểu nhân không biết, có điều vẫn còn thở, mắt vẫn chớp.”

Tôn Tư Mạc theo lao đầu vào phòng trực ban, chỉ thấy trong phòng đặt một cái giường, một lão giả mặc áo tù, hai mắt nhắm nghiền, một thanh trường kiếm đâm xuyên ngực từ phía trước ra phía sau, đang được hai ngục tốt giữ cho ngồi.

Kiếm đâm đúng tim, sợ là không cứu nổi nữa.

Tôn Tư Mạc đi nhanh tới, kiểm tra, khuôn mặt hết sức nghiêm trọng, lao đầu ở bên mặt như đưa đám, luôn mồm giải thích:” Lão thần y, chuyện này không phải lỗi của bọn tiểu nhân, lão gia của ngự sử đài nói, bọn họ đang thẩm vấn, không ngờ ông ta nhân lúc thị vệ cảnh giới lơi lỏng, cướp lấy thanh trường kiếm, định bắt lão gia đó uy hiếp bỏ trốn, may thị vệ khác phản ứng kịp, đánh lui ông ta. Chân Quyền thấy âm mưu không thành, sợ tội tự sát.”

Tôn Tư Mạc còn chưa kịp nói gì, ngoài phòng đã có bảy tám người chạy vào, đi đầu là Chân Huyền đại nhi tử của Chân Quyền, còn có cả Chân Dao.

Nhìn thấy kiếm đâm xuyên ngực Chân Quyền, thế là nam khóc nữ khóc loạn cả phòng.

Chân Huyền nhìn vết thương liền biết không chữa được nữa, nhưng vẫn ôm hi vọng mong manh, quỳ xuống vái Tôn Tư Mạc:” Thúc phụ, xin người cứu gia phụ.”

Tô Tư Mạc và Chân thị huynh đệ tuổi tác xấp xỉ nhau, bình thường lấy huynh đệ xưng hô, nên Chân Huyền gọi là thúc phụ.

Tôn Tư Mạc không đáp, ra hiệu gọi Tả Thiếu Dương tới, Tả Thiếu Dương nóng ruột quát:” Đừng khóc nữa, tránh ra cho ta xem sao.”

Chân Huyền nhận ra y là người lần trước theo Kiều Quan tới y quán, vốn đang thương tâm, thấy tên thanh niên trước mặt thần y buông lời ngông cuồng, không khỏi tức giận:” Ngươi là thứ gì, ra chỗ khác.”

Tôn Tư Mạc nhíu mày quát:” Huyền Nhi, không được vô lễ, đó là sư đệ ta, là thúc phụ của ngươi đấy.”

Câu này có tác dụng không khác gì lấy ông Ba Bị dọa trẻ con, cả phòng nín ngay lập tức, đến tên lao đầu cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương thuận lợi gạt đám đông đi tới, đánh giá tình hình, máu chảy ra không nhiều, hiển nhiên sau khi đâm vào buông tay ngay, nên miệng vết thương không rộng, nếu không Chân Quyền khỏi sống.

“ Sư đệ thấy sao?”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Ít nhất còn năm thành hi vọng, nhưng cần sư huynh hỗ trợ.”

Tôn Tư Mạc không nề hà:” Được, đệ chủ trì, nói thế nào ta sẽ nghe theo.”

Người trong phòng kinh hãi không nhỏ, làm sao nghe giống Tôn lão thần y không chữa được, phải dựa vào vị sư đệ này.

Không có thời gian giải thích, Tả Thiếu Dương đuổi hết người không liên quan ra ngoài, đưa ra một loạt mệnh lệnh, chuẩn bị nước nóng, khăn sạch, đốt thêm đuốc.

Rương thuốc cấp cứu và thứ cần thiết được tên đồ tôn đưa tới nơi, Tả Thiếu Dương cho Chân Quyền dùng nhân sâm tứ nghịch hoàn chống sốc, thứ này đã chứng minh hiệu quả khi ở huyện Thạch Kính đã cứu chữa vô số sinh mệnh nguy cấp trên chiến trường.

Đợi khi thuốc tê sắc xong, Chân Quyền được Tôn Tư Mạc châm cứu, Tôn Tư Mạc châm vào huyệt thập tuyệt, tùy hậu, hựu tuyền, dũng tuyền, lấy nhân trung làm chủ, nội quan, thái trùng, bách hội làm phối huyệt, đồng thời ngải cứu ở huyệt đại đôn, ẩn bạch, bách hội.

Chốc lát Chân Quyền hự một tiếng tỉnh lại, nhìn Tôn Tư Mạc mỉm cười:” Ông tới rồi.”

Lời nói mang theo sự yên tâm vô cùng, cứ như có Tôn Tư Mạc là mình sống rồi.

Người Chân gia vui mừng không thôi, nhưng binh sĩ ngăn cản không cho vào, ở trong phòng là sáu đồ đệ của Tôn Tư Mạc sẵn sàng hỗ trợ khi cần thiết.

Tôn Tư Mạc chỉ bên cạnh:” Đây là sư đệ của ta, hai ta sẽ giúp ông trị thương.”

Chân Quyền nhìn sang, không nhận ra Tả Thiếu Dương, khẽ gật đầu, lẩm bẩm:” Làm phiền ...”

Nếu phụ thân đã nói như thế rồi, đám Chân Huyền không còn dám di nghị gì nữa, vội hỏi Tả Thiếu Dương phải cứu chữa ra sao. Tả Thiếu Dương nói với Tôn Tư Mạc:" Sư huynh, đệ phải mổ ngực trị thương, hút máu đọng trong đó ra, sau đó khâu lại. Loại phẫu thuật này rất nguy hiểm, ở đây không đủ điều kiện, phải tới nhà đệ mới làm được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận