Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 390: Khúc gỗ đắt tiền. (1)

Thực ra Tả Thiếu Dương ngoài hái thuốc chữa bệnh ra còn việc nữa muốn làm, là đi quanh xem các loại cây cỏ mọc hoang ở Hợp Châu có thứ nào phù hợp với yêu cầu có thể làm lương thực hay không, sau đó nhờ nha môn đưa ra công báo hoặc là nha môn hái đem về chế biến cho bách tính. Việc này còn phức tạp hơn, cần chính y đi nhìn tận mắt mới được, cái này chỉ tùy cơ mà làm.

Chợt nhớ thêm một vị thuốc, nếu ra ngoài thành mà tiện thể thì kiếm luôn, Tả Thiếu Dương hỏi:” Gần đây thì ngọn núi nào cao nhất?”

“ Là Quỷ cốc phong trên Quỷ cốc lĩnh, cao lắm, tất cả ngọn núi ẩn trong mây mù, truyền thuyết nói rằng đó là nơi ở của thần tiên quỷ quái.” Miêu Bội Lan đưa tay lên thật cao minh họa:

“ Còn cao hơn Thiên Nhận Sơn nhà muội sao?”

“ Ừm, cao hơn nhiều.”

“ Tốt, chúng ta lên Quỷ cốc phong hái thuốc.” Tả Thiếu Dương có chút kích động, lần trước ở Thiên Nhận Sơn tìm ra bao nhiêu thuốc quý, không biết ở nơi cao hơn này còn có loại thuốc hiếm có nào nữa, với người hành y mà nói sức hút không khác gì truy tìm kho báu:

“ Nhưng vì sao phải lên nơi hiểm yếu như vậy hái thuốc, ở gần không có à? Hơn nữa muội nói rồi, đó là nơi ở của thần tiên quỷ quái, xung quanh đây không ai dám lên đó, cùng lắm chỉ lên lưng chừng núi, lên cao hơn sẽ lạc vào mây mù, yêu ma sẽ giữ lại.” Miêu Bội Lan có vẻ ngần ngại không muốn đi:

“ Làm gì có ma quỷ chứ, yên tâm đi, ta đảm bảo với muội. Hơn nữa chưa chắc chúng ta phải lên đó đâu, nếu quanh đây có thứ khác thay thế thì thôi.” Trong thứ thuốc Tả Thiếu Dương cần có thiên bối tử, thường sinh trưởng ở núi rất cao, ngọn núi bình thường khó có được, nó là vị thuốc tối quan trọng chống nhiễm trùng, thuốc này chỉ đề phòng khi chữa thương cho Kiều Xảo Nhi phát sinh biến chứng thôi, không nhất thiết cần ngay:

Không lâu sau Lương thị đi cùng hỏa kế hiệu son phấn trở về, trên xe chứa mấy bao tải lớn, bên trong đều là Mạn Đà Lan, hỏa kế vác tận vào nhà giúp sau đó đẩy xe về.

Lương thị hớn hở khoe:” Mẹ mua rẻ lắm, giảm những nửa giá cơ, chủ hiệu còn bảo nếu sau này cần cứ nói, họ sẽ nhập hàng giúp.”

Tả Thiếu Dương nhìn chỗ Mạn Đà La này đủ dùng làm mấy vạn cuộn băng cứu thương, lượng thuốc tê trong băng cũng không lớn, thuận miệng bảo:” Cha mẹ, con lên núi hái mấy vị thuốc, ngay gần quan đạo thôi, đi chút là về.”

Thế nhưng Tả Thiếu Dương suy nghĩ hơi đơn giản rồi, Lương thị vừa nghe thế thì hết hồn hết vía tóm ngay lấy tay nhi tử, cứ như sợ y đi mất:” Không được, nguy hiểm lắm, tuyệt đối không.”

Tả Thiếu Dương thấy mẹ quá lo rồi, cười nói:” Mẹ, không sao đâu, hàng ngày rất nhiều bách tính cũng ra ngoài hái rau ăn mà mẹ, địch không dám tới gần thành, huống hồ chỗ con đi ở phương nam, không phải hướng có địch, hoàn toàn không có nguy hiểm gì hết. Mà dù phản quân có tới, bọn con nói mình là lang trung hái thuốc, không sao cả. Nếu nói có gì nguy hiểm thì khả năng cao nhất chỉ là vết thương của con đau, phải nhờ Bội Lan cõng về thôi …”

“ Không được, chẳng may bọn chúng không hỏi trắng đen phải trái gì đã bắn tên thì sao? Để người khác đi là được, trước đó con cũng thuê mấy nhi tử Lý đại nương hái thuốc đó thôi, bảo họ ấy.”

“ Đấy mẹ thấy chưa, họ cũng ra thành lấy thuốc rồi về bình an đấy thôi.” Tả Thiếu Dương cười khổ:” Thực ra con cũng lười không muốn đi, song có vài vị thuốc đến Bội Lan quanh năm trên núi còn chẳng biết, nói gì tới người khác. Phải chính con đi mới nhận ra, mẹ, đây là vị thuốc rất quan trọng, không có nó, Thảo Nhi có thể sẽ chết đấy.”

Lương thị đương nhiên lo cho Thảo Nhi, nhưng làm sao đem so với nhi tử của mình được, chỉ là bản tính bà thiện lương, chỉ nghĩ trong lòng chứ không nói mấy lời đó ra, cứ nắm chặt tay nhi tử không buông, rung rung nước mắt cầu cứu trượng phu:” Lão gia, bảo Trung Nhi đi.”

Tả Quý cũng nghĩ giống Lương thị, hàm hồ nói:” Trung Nhi, chúng ta tận lực là đủ, không cần ...”

“ Cha, có thuốc cứu mạng mà không đi hái, có phải là tận lực không?”

Tả Quý á khẩu, nói:” Vậy cha đi cho, con nói cần thuốc gì?”

“ Vài thứ thuốc mới cha cũng không biết, mà con vẽ mấy lần rồi, Bội Lan có nhận ra đâu.”

Lương thị vẫn dứt khoát không buông tay, lần trước đi cứu thương binh cũng nói là không sao, kết quả thiếu chút nữa là mất mạng, lần này tuyệt đối không chấp nhận.

“ Mẹ, được rồi, con không đi nữa, để con nghĩ dùng thuốc khác thay thế vậy.” Tả Thiếu Dương thấy mình cũng dại, khi không nói với mẹ làm gì, ra sức trấn an:

Đương nhiên Tả Thiếu Dương làm gì có chuyện bỏ cuộc, y tính lén trốn mẹ ra ngoài thành hái thuốc, Miêu Bội Lan đó nói chỗ đó rất gần, chỉ cần đi nửa canh giờ là tới rồi. Nhưng mà không thể tin nha đầu đó được, hôm Tết cũng tới Mai thôn thuận tiện đi hái thuốc, nha đầu đó luôn miệng nói là sắp rồi, sắp rồi, gần lắm rốt cuộc Tả Thiếu Dương đi gãy cả chân luôn, lần này cũng phải đề phòng tình huống tương tự. Thêm nữa chân cẳng mình thế này càng tính xa hơn, tốt nhất là để sáng mai đi cho thư thả thời gian.

“ Tả công tử lão gia nhà nô tỳ về rồi, tiểu thư bảo sang mời cậu.”

Đó là nha hoàn Hà Tử của Kiều Xảo Nhi, Kiều gia giải tán hết nha hoàn phó dịch rồi, đem tài sản cứu được chia cho mỗi người một ít để bọn họ tự lo lấy đường sống, chỉ còn Hà Tử và nam bộc khác là Vượng Tài đi theo họ, cả hai đều lớn lên cùng Kiều Xảo Nhi, cùng tham gia kế hoạch tế cháo sơ hở tùm lum kia, thân thiết không thua gì ruột thịt. Hà Tử ở bên chăm sóc Kiều Xảo Nhi, Vượng Tài ngày ngày ra ngoài hái rau đào củ kiếm ăn.

Kiều lão gia đang đi đi lại lại trong phòng, Kiều phu nhân ở bên khuyên giải ông ta bớt giận, ông ta vẫn không nguôi, khuôn mặt béo tròn đỏ bừng như quả cà chua chín, tức tối nói:” Lão già họ Dư đó quen biết bao năm, không ngờ là thứ bất nhân bất nghĩa, đòi tận 4000 quan, thiếu một xu không bán.”

Tả Thiếu Dương vừa đi vào nghe thấy vậy thì thất kinh:” Tận 4000 quan, không phải quá đáng sao?”

“ Tả công tử.” Kiều lão gia chắp tay một cái, tức tối nói tiếp:” Ta nói ông ta khi xưa mua chỉ với giá 2000 quan, sao bây giờ bán đắt như thế, ông ta nói khi đó gặp may mua rẻ, hơn nữa đó chỉ là khúc gỗ chưa thành phẩm, còn ông ta thuê thợ lành nghề làm thành bàn trà, giá tất nhiên phải tăng. Nói gì mà thợ nói nếu đem tới kinh thành bán được tới 5.000 quan, đòi 4.000 quan đã là nể giao tình hai bên lắm rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận