Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 542: Học tập và kiện cáo. (2)

Tả Thiếu Dương bây giờ hỏng thật rồi, giờ y không chỉ dậy muộn, mà quá trình rời giường của y còn vô cùng gian nan, ngủ dậy tới cái áo cũng không biết mặc nữa, y bị Bạch Chỉ Hàn hại tới thảm, biết thế nhưng y vẫn tình nguyện để nàng hãm hại, đó là cái nhà tù êm ái giam cầm y.

Kinh thành đã đi chơi không sót chỗ nào, muốn đi chơi nữa cũng không được, tiền có hạn mà, điều tra thị trường cũng kết thúc, chẳng còn việc gì để làm, ra ngoài người khách sạn cứ nhìn với ánh mắt quai quái, Tả Thiếu Dương không chịu rời chăn ấm, thường xuyên ngủ nướng.

Mãi mới rời giường được, rửa ráy xong liền ngồi luyện bút lông, tính Tả Thiếu Dương là thế, không làm chuyện gì lừng chừng, y đã kiên trì luyện tập được năm tháng rồi, không luyện chữ Lệ nữa, mà dùng tự thiếp của cha mình. Y thích chữ của cha, từng nét thẳng thắn cứng rắn. Tả Quý cũng dốc lòng chỉ điểm, kiểu viết này khá hợp với Tả Thiếu Dương, tuy không được liệt vào bất kỳ kiểu thư pháp nào, nhưng có thể nói từng chữ từng nét rõ ràng, vuông vức dễ đọc.

Hôm nay đang ngồi luyện chữ thì nghe ngoài hành lang có giọng giận hờn của Kiều Xảo Nhi:” Bao lâu rồi mới tới thăm người ta, ngồi một chút đã đi, hừm còn nói gì là khuê hữu.”

“ Ài, tỷ cũng hết cách, cha tỷ lo tỷ không gả đi được, ngày ngày tìm bà mai đưa đi tương thân, hôm nay lại gặp một nhà, đi sớm về sớm rồi lại tìm muội chơi.”

Tả Thiếu Dương nghe giọng có vẻ quen quen, hình như gặp ở đâu rồi, đặt bút lông xuống rón rén ra cửa nhìn, thấy Kiều Xảo Nhi chống nạng, được Hà Tử đỡ đang tiễn một nữ tử xuống lầu.

Nhìn kỹ thì thấy nữ tử này vóc dáng cao rao quyến rũ, mang đặc trưng người phương bắc, tuy không thấy mặt nhưng vóc dáng ấn tượng này Tả Thiếu Dương không nhầm, là tằng tôn nữ của Chân lão thần y.

Chẳng biết thế nào mà bị nha đầu tinh quái kia phát hiện ra, đang đi bỗng ngả người ra, ghé mắt vào khe cửa làm Tả Thiếu Dương giật mình, cười hi hi nói:” Ca ca, muốn nhìn ra đây nhỉn cho thoải mái, không cần nhìn trộm.”

Tả Thiếu Dương xấu hổ lắm, song vẫn đường hoàng kéo cửa đi ra.

Kiều Xảo Nhi giới thiệu:” Đây chính là ca ca y thuật như thần mà muội kể đấy, ca ca, đây là Chân Dao tỷ tỷ, hảo hữu của muội.”

Tả Thiếu Dương chắp tay chào:” Chân cô nương.”

Chân Dao nghĩ Tả Thiếu Dương vừa nhìn trộm mình, vừa xấu hổ lại vừa tự hào, nhún eo thi lễ:” Thì ra công tử chính là người làm hai bài thơ tuyệt vời kia. Công tử không chỉ y thuật cao minh, thi từ càng tuyệt diệu, tiểu nữ từng có may mắn đọc đại tác của công tử, bội phục vô cùng. Đặc biệt bài Điệp luyến hoa, Tuân Phụng Thiến vì cứu thê tử mà tắm mình trong gió rét làm người ta rơi lệ, xưa nay làm trò cười cho nam nhân, tới giờ mới được công tử giải oan, đặc biệt đám nữ nhi chúng tôi càng cảm thán tình nghĩa đó. Hôm nay được gặp công tử, đủ an ủi kiếp này.”

“ Cô nương quá khen, lần trước được cô nương chỉ điểm chỗ thiếu xót trong bài thơ, tại hạ gặp được cô nương mới là may mắn.” Tả Thiếu Dương không nói là thơ bằng hữu mình làm nữa, dù gì nha đầu Răng Thỏ kia chẳng tin, nói nhiều chẳng phải khiêm tốn mà lại thành giả tạo, dù sao thì y chiếm được tình cảm của nàng là nhờ sự chân thành, chứ chẳng phải lấy thơ người khác ra lừa gạt:

Kiều Xảo Nhi ôm vai làm động tác rùng minh:” Được rồi, hai người đứng khen nhau nữa, nghe mà sởn gai ốc. Ca ca, Bạch tỷ tỷ còn ở phía sau đó.”

Bạch Chỉ Hàn lúc này đi ra thi lễ, mời bọn họ vào phòng nói chuyện, vì ở nhà cho nên nàng mặc nữ trang.

Chân Dao lúc nãy còn kiêu ngạo vì Tả Thiếu Dương nhìn trộm mình, vừa nhìn thấy dung mạo Bạch Chỉ Hàn liền mất hết tự tin.

Kiều Xảo Nhi thân thiết khoác tay Bạch Chỉ Hàn:” Chân tỷ, đây là Bạch tỷ tỷ, tẩu tử chưa quá môn của mội.”

“ Ồ.” Chân Dao tính cách phóng khoáng, khôi phục tinh thần rất nhanh, nhoẻn miệng cười:” Tả công tử đã có tức phụ là giai nhân tuyệt sắc thế này, sao còn tìm người tương thân?”

Kiều Xảo Nhi thời gian qua thân thiết Bạch Chỉ Hàn, đã hiểu hết chuyện ngang trái của họ, làm bộ bà cụ non thở dài:” Đây là duyên phận, éo le lắm, nhất thời không thể kể hết được. Dù sao ca ca muội vì bất đắc dĩ cho nên mới phải lên kinh tương thân, ai ngờ bọn họ nuốt lời, tội nghiệp ca ca muội, Chân tỷ, nếu giúp được tỷ nhất ... Ái.... Ca ca, sao đánh muội.”

Tả Thiếu Dương gõ đầu Kiều Xảo Nhi một cái:” Chân cô nương đừng nghe Xảo Nhi nói linh tinh, họ đã không đồng ý thì cứ tùy duyên vậy.”

“ Tả công tử đã có tâm thái này vì sao không nhận tiền bồi thường của đối phương, rồi tìm tức phụ tốt hơn.”

Tả Thiếu Dương khẽ thở dài:” Cha ta không nuốt trôi cục tức này, nói thực là ta cũng khó chịu lắm, ta cũng không đòi hỏi gì, bồi thường cũng không cần, ta chỉ muốn biết rốt cuộc nguyên nhân vì đâu mà thôi.”

Chân Dao qua Kiều Xảo Nhi biết chuyện Tả gia ba lần bị hủy hôn rồi, không chỉ nàng, các tiểu thư Trường An cũng thì thầm bàn tán nhau, bất kể chân tướng thế nào, thực sự lúc này không ai dám gả khuê nữ cho Tả gia nữa, điều này làm Tả Quý càng thêm thù hận, giấc mơ có nhi tức phụ kinh thành của ông đã tan vỡ.

“ Vậy là Tả công tử chỉ muốn biết nguyên nhân, chứ không phải một lục cưới Vu thiên kim làm tức phụ phải không?” Chân Dao là cô nương thẳng thắn, vì thế mới hợp tình Kiều Xảo Nhi:

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Đúng thế nếu nguyên nhân có thể thông cảm được thì tại hạ có thể thuyết phục cha mình.”

Chân Dao mỉm cười:” Chuyện này hẳn dễ hơn, để ta tìm tằng thúc tổ hỏi xem thế nào.”

“ Vậy đa tạ cô nương.”

Kiều Xảo Nhi tính tình hoạt bát, không ngồi yên một chỗ được, cái chân được Tả Thiếu Dương châm cứu đỡ đau một chút là chống nạng đi suốt, làm Tả Thiếu Dương đau đầu, lúc này đi tới bàn ngó qua thư pháp Tả Thiếu Dương tập, bĩu môi, nhìn thấy cuốn sách có kẹp đánh dấu trang, cầm lên xem thử, là cuốn tạp thư:” Tỷ tỷ, tằng tổ phụ và tằng thúc tổ của tỷ có rất nhiều bảo điển y thư, có thể mượn một chút cho ca ca muội xem không? Huynh ấy rất thích xem sách, nhưng lại không có sách để xem, phải đọc tạp thư rẻ tiền thôi, đáng thương lắm.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận