Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 412: Án mạng liên tiếp. (1)

Được Tả Thiều Dương dỗ dành, lại nghe bên ngoài hồi lâu không có động tĩnh, Miêu Bội Lan đỡ sợ hơn, nhỏ giọng hỏi:” Ca, cô nương trộm đồ kia, nếu không xuống núi thì chết lạnh mất.”

Nha đầu này vẫn còn nghĩ cho người khác, Tả Thiếu Dương thở dài:” Nếu cô ta còn sống thì sẽ chết lạnh.”

“ Ý ca là cô ấy chết rồi?”

“ Muội nghĩ mà xem, Liễu Thiện đại sư và lão giả tìm khắp nơi không thấy, còn cầu treo chưa hạ xuống, tức là cô ta vẫn ở trên núi, bên ngoài lạnh như vậy, chết là cái chắc. Nếu cô ta thực sự chỉ trộm đồ rồi bỏ trốn, cũng biết đợi chết không bằng tự thú, dù sao cũng có phải là tội chết đâu, trả đồ là xong, giờ nha môn chẳng xử mấy chuyện nhỏ nhặt này. Cho nên ta đoán cô ta chết rồi, có thể xác bị vứt xuống vách núi.” Tả Thiếu Dương không lạc quan về số phận của Mị Nhi:

Miêu Bội Lan nghe vậy càng sợ:” Vậy là hung thủ đã giết hai người rồi?”

“ Ừm.” Tả Thiếu Dương đoán khả năng hung thủ không chỉ có một, còn nguyên nhân giết người thì vô vàn, vì tiền tài, lương thực:” Kệ đi, sáng mai chúng ta thử tìm một lượt, tận lực là đủ, sau đó xuống núi sớm, trong nhà bây giờ hẳn đang lo lắng lắm, ngủ một chút lấy sức.”

Miêu Bội Lan tuy sợ, nhưng nằm trong lòng Tả Thiếu Dương, cảm thấy vô cùng yên tâm, sợ hãi cũng dần tan đi, mệt mỏi bao phủ, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu, ngoài đột nhiên có tiếng thét kinh hoàng, Miêu Bội Lan bật dậy, đơn đao để ngay dưới gối bọn họ, rút ngay ra.

Tả Thiếu Dương bò dậy:” Là tiếng của Vượng Tài.”

Hai người một cầm đao một dao chẻ cùi chạy ra ngoài đại điện, tới chỗ phát ra tiếng thét, thấy Vượng Tài ngồi co ro dưới hành lang thiện phòng vẫn còn la hét, cách đó mấy bước ở giữa sân có một người đang nằm, trên người đã phủ đầy tuyết, gáy cũng có một mũi tên trắng.

Tả Thiếu Dương đi nhanh tới bên thi thể ngồi xuống, lấy tay sờ mạch, không thể chết thêm được nữa rồi.

Lão giả và Thúy Nương chạy từ phòng mình ra, thấy cảnh này, Thúy Nương che mặt không dám nhìn.

Lòng có cảm giác xấu, Tả Thiếu Dương quay đầu, thấy phòng thiếu phụ kia vẫn đóng, nói vội:” Lan Nhi, mau đi xem thiếu phụ kia thế nào?”

Miêu Bội Lan chạy tới đẩy cửa, bị cái then bên trong, nàng tung chân đá, cánh cửa gỗ mong manh chịu sao nổi lực mạnh như vậy, bật tung ra, vừa bước chân qua cửa liền khựng người. Thúy Nương đứng bên, thì đầu vào nhìn, chỉ thấy thiếu phụ kia cổ buộc lụa trắng, người treo lủng lẳng giữa phòng.

“ Á ...”

Tiếng thét hãi hùng phá vỡ đêm khuya.

Miêu Bội Lan chỉ thoáng kinh hãi, lập tức chạy vào ôm chân thi thể nâng lên:” Mau, mau thả cô ấy xuống ...”

Tả Thiếu Dương chạy tới, vung ngay đao chém dải lụa, thiếu phụ mềm oặt rơi vào lòng Miêu Bội Lan.

“ Chết rồi!” Tả Thiếu Dương kiểm tra mạch, buồn bã lắc đầu.

Lão giả đứng xa xa không dám lại gần, vẫn cứ thích suy đoán:” Chắc chắn thiếu phụ này hận tên binh sĩ kia hỏng danh tiết của mình, bắn chết hắn rồi treo cổ tự sát.”

“ Tìm xem cung ở đâu.”

Miêu Bội Lan tìm kiếm trong phòng, không mất nhiều công sức phát hiện cây cung và ống tên, chính là Bạch vũ xuyên giáp tiễn mà họ làm mất.

Lão giả luôn mồm nói:” Thấy chưa, thấy chưa? Lão đã nói là đúng mà, ài, oan nghiệt oan nghiệt, bọn họ cũng thật là … động chút giết người, nơi đây là đất Phật, không ai còn chút lòng thành kính nào nữa sao?”

Tả Thiếu Dương kệ ông ta lải nhỉ nhíu mày hỏi Vượng Tài:” Hắn vốn ngủ trong phòng mà, sao lại chết ở ngoài?”

Vượng Tài chẳng nghe thấy câu hỏi, lão giả nhanh nhảu đáp thay:” Hắn ngủ tới nửa đêm thì rời giường, lão già rồi, ngủ không sâu, hơi động tĩnh là tỉnh ngay, hỏi hắn đi đâu thì hắn bảo đi nhà xí, lão bảo không nên đi một mình thì hắn nói hắn là quan binh, hung thủ mà dám xuất hiện không biết ai chết, lão cũng kệ. Nhưng mãi không thấy hắn về, đang lấy làm lạ thì vị tiểu ca này cũng dậy đi nhà xí, liền bảo tiện thể xem sao? Tiểu ca này vừa ra ngoài thì hét lên, lão chạy ra ...”

Tả Thiếu Dương đi tới bên Vượng Tài tới giờ vẫn ngồi rúm ró dưới mái hiên, trấn an:” Đừng sợ, đừng sợ ... có chuyện gì?”

“ Như lão bá đó đó nói, ta, ta vừa ra ngoài thì thấy trên mặt đất có cái gì đen đen thành đống ở đó, đi tới gần thì thấy như ... như vậy ...” Vượng Tài không đến mức nhát gan như thế, nhưng đây là người chết thứ hai rồi, hơn nữa tình cảnh lúc đó bốn phía gió rút rít như ác ma đòi mạng, thi thể còn mở mắt trừng trừng, hắn tới gần, cảm tưởng người chết đang nhìn mình, vô cùng kinh khủng:

Tả Thiếu Dương hỏi Thúy Nương:” Cô nương ngủ ngay sát phòng thiếu phụ, có thấy gì khác thường không?”

“ Không, không thấy, thật đấy ...” Thúy Nương lắp ba lắp bắp nói không nên lời:” Ta nghe tiếng kêu nên ... chạy, chạy ra ngoài xem ... Kẻ nào tàn nhẫn thế? “

Lão giả thích làm ra vẻ am tường việc đời, vuốt râu than thở:” Chuyện chẳng phải đã rành rành ra đó rồi hay sao, thiếu phụ này là hung thủ thực sự .. Thường ngày cô ta bị trượng phu ngược đãi, cho nên sớm nuôi hận trong lòng, thấy trượng phu đi làm chuyện cẩu thả với .. Ừm, thù mới hận cũ dâng lên, thấy đây là đỉnh núi xa rời trần thế, thêm vào tên binh sĩ tới dụ dỗ, mới lợi dụng hắn đi giết trượng phu. Không ngờ lưới trời lồng lộng thưa mà khó lọt, Lý huynh đệ đây dứt khoát khẳng định tên binh sĩ là thủ phạm, khiến hắn vì bảo vệ mình mà khai ra chuyện xấu của bọn họ, tiếp đó giống lão suy đoán ở trên .. Ôi, đạo đức suy đồi, lòng người chẳng như xưa nữa.”

Tả Thiếu Dương kệ ông ta lải nhải, ngồi bên thi thể Bá Đào nhìn thật kỹ đất đai xung quanh, lật thi thể lại, mới nhìn nửa thân trên đã dừng lại, đặt về chỗ cũ, sau đó vào phòng thiếu phụ, lấy một cái ghế nhờ Miêu Bội Lan đỡ mình trèo lên quan sát xà nhà, phòng cũng thấp nên không khó khăn gì.

Mọi người không hiểu y làm gì, chỉ đứng nhìn, chợt lão giả thắc mắc:” Đại sư đâu? Ầm ĩ thế này sao còn chưa tỉnh, chả ... Chả lẽ ...”

Miêu Bội Lan thấy tình hình bất thường, tay cầm đao không rời Tả Thiếu Dương nửa bước.

Thúy Nương lắc đầu, không dám đi xem, Vượng Tài còn chưa hết sợ, lão giả đành tự đi, không dám vào phòng, đứng ngoài gọi:” Đại sư, đại sư!”

Không ai trả lời.

“ Kìa, kìa, cứa sổ mở ...” Thúy Nương run run chỉ:
Bạn cần đăng nhập để bình luận