Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 718: Chẳng lẽ là hắc thuyền?

Bọn họ đi về hướng tây bắc, chẳng bao lâu tới bên Trường Giang liền bỏ xe lên thuyền, men theo sông tiếp tục hành trình. Con thuyền bọn họ ngồi rất lớn, khoang thuyền có hai tầng trên dưới, ba cánh buồm, có thể đón gió từ các hướng khác nhau, nếu giương hết cả ba chiếc buồm ra có thể nói là che kín cả trời, trông vô cùng hùng tráng.

Tả Thiếu Dương thuê hai gian thượng phòng, y và Bạch Chỉ Hàn ở một gian, Thanh Mị Tử và Thanh Diệu Tử một gian, thuyền đỗ ở bến một ngày, đợi khách đầy đủ rồi lên đường.

Thời tiết lúc này đã nhập thu, gió phương bắc thổi tới mang theo cái lạnh rõ rệt, ở trên mặt đất còn đỡ chứ ở trên thuyền gió thổi lồng lộng, ở ngoài trời lâu dễ bị cảm mạo, cho nên ai nấy đều ở trong phòng, trừ thủy thủ đoàn ra thì ít người ra ngoài.

Thuyền đi khá nhanh, men con sông, thấp thoáng thấy hành cung tráng lệ, do Tùy Dương đế năm xưa tuần du phương nam xây dựng, nghe nói cứ cách một ngày đi thuyền là phải có một tòa hành cung để tối hoàng đế ơ, xa hoa cực độ.

Những hành cung dọc đường này ngốn không ít tiền của, không những có quân lính canh gác, bên trong phải có cung nhân chăm nom … Chỉ riêng chi phí tu bổ mỗi năm đã rất kinh người, nhưng chẳng mấy khi dùng đến lãng phí vô cùng.

Tất nhiên bây giờ đa phần bị hủy trong chiến hỏa, một phần nguyên vẹn cũng bỏ hoang, rất ít cái còn giữ.

Chẳng trách về sau quan lại sống chết giữ chân hoàng đế trong hoàng cung.

Tả Thiếu Dương đã quen với phương thức sinh hoạt mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì ngủ, khi trời tối, dù thuyền lớn khó tránh khỏi chòng chành, chẳng thể xem sách, đành phải đi ngủ. Thượng phòng trên thuyền cũng chia ra gian trong gian ngoài, không gian nhỏ hơn nhiều, gian ngoài của Bạch Chỉ Hàn chỉ đủ kê một cái giường, giữ lại lối đi, còn gian Tả Thiếu Dương rộng hơn song chẳng tiện nghi gì, thêm được một cái bàn, một cái ghế. Nha đầu đó thật không biết tiết kiệm mà, ngủ chung cái giường đỡ chi phí bao nhiêu không?

Cửa sổ rất nhỏ, phòng thì tù mù, được cái thuyền lắc lư trên sông, cảm giác giống đưa võng vậy, Tả Thiếu Dương chẳng mấy chốc ngủ say.

Đột nhiên người bị lay nhẹ, sau đó là tiếng gọi nhỏ:" Lão gia, dậy mau, dậy mau."

Tả Thiếu Dương mở mắt ra xem, thấy ba cái đầu người lơ lửng trong bóng tối suýt hét toáng lên, ôm tim đập thình thịch, là ba cô gái, phòng chỉ có cái đèn lồng, trông khiếp đảm vô cùng:" Có chuyện gì thế?"

"Xuỵt" Thanh Diệu Tử làm động tác im lặng, nói thật nhỏ:" Thái sư thúc tổ, đệ tử nghi đây là một cái hắc thuyền."

" Hắc thuyền là sao?"

" Thanh Mị Tử không quen ngồi thuyền nên không ngủ được, rủ đệ tử lên sàn thuyền ngắm cảnh đêm. Lại vì gió quá lớn nên ngồi xuống tránh gió, không ngờ lại nhìn thấy máu, ngay cửa khoang thuyền bên cạnh bọn đệ tử, nhỏ xuống mạn thuyền."

Thanh Mị Tử khẩn trương tới mặt trắng bệch:" Thế nên bọn đệ tử tới nới với Bạch tỷ tỷ, thương lượng xong đánh thức thái sư thúc tổ, chẳng may có chuyện gì xảy ra còn đề phòng trước."

" Đi xem sao?" Tả Thiếu Dương quyết định nhanh chóng, nhận lấy đèn lồng, theo chỉ dẫn Thanh Diệu Tử ra khỏi phòng, tới cửa phòng bên cạnh, thấy không có ai ngồi xuống, quả nhiên thấy vết đỏ sậm trên sàn tới tận mạn thuyền rồi biến mất.

Y sờ thử, phán đoán, hẳn là chảy ra trong vòng hai canh giờ, ngoài vệt máu đó ra không có dấu vết nào khác, lặng lẽ quay về.

Về tới phòng đóng cửa lại, Thanh Mị Tử nắm chặt tay nói:" Sư thúc tổ, có phải hắc thuyền giết người phóng hỏa không, có phải chúng giết người khiêng ra mạn thuyền ném xuống nước không?"

Không biết có phải nghe nhầm không, Tả Thiếu Dương cảm giác nha đầu này hưng phấn nhiều hơn sợ hãi, nói đùa một câu:" Làm gì có nhiều người xấu như thế, đừng vội phán xét, cũng giống như chuyện ở Cù Châu ấy. Có lẽ giết cá để lại thì sao, khó mà nhận ra được."

" Không đâu ạ!" Thanh Diệu Tử rất lo lắng:" Thái sư thúc tổ, giết cá thì phải ở nhà bếp chứ, sao lại đêm ra cửa khoang thuyền?"

Thanh Mị Tử không hiểu có dây thần kinh nào không đúng, hoặc là quen cãi nhau với Thanh Diệu Tử rồi, nói:" Nói không chừng làm cá ở đuôi thuyền mang tới phòng cho khách khiến máu nhỏ ra thì sao?"

" Thế thì càng không đúng, vậy thì phải có máu từ nhà bếp tới khoang thuyền chứ? Với lại muội thấy cá làm món ăn rồi lại chảy máu không? Rồi máu cá có bao nhiêu, sao có thể chảy tử đuôi thuyền lên phòng, số máu chảy ra phải tới cá bát."

" Đúng thế nhỉ?"

Nói đùa một câu cho các nàng bớt căng thẳng thôi, ai ngờ hai nha đầu này nghiêm túc bàn chuyện máu cá như thế, Tả Thiếu Dương không đùa nữa, ngẫm nghĩ:" Chiếc thuyền này lấy đầy khách và hàng rồi mới cùng xuất phát, chúng ta lên thuyền từ buổi sáng, trước đó ta còn lên sàn thuyền ngắm cảnh với Chỉ Nhi, trước khi trời tối đi ngủ thì không hề thấy vết máu. Cho nên vết máu này xuất hiện từ lúc đó tới khi hai ngươi đi ngắm cảnh đêm. Gian phòng đó ngay bên cạnh chúng ta, vậy mà chúng ta không nghe thấy chú động tĩnh gì tức là sao?"

Thanh Diệu Tử đáp:" Vậy phải là cao thủ giết người mới được."

Tả Thiếu Dương gật gù:" Ừ, nếu theo lời ngươi nói, thuyền gia là một cao thủ, kinh doanh cái hắc thuyền này là để giết người phóng hỏa, vậy thì phải ra tay với tất cả khách chứ? Sao lại giết mỗi phòng bên cạnh, bỏ qua những người khác."

" Thì ... Thì có lẽ chúng ít người, nên định giết từng phòng một."

" Nói vậy cũng đúng, theo ta thấy vết máu trong phòng cũng được một thời gian rồi, chúng đã giết xong phòng bên cạnh, sao chưa thấy tới giết phòng khác? Chẳng lẽ là nghỉ ngơi lấy sức à? Nếu hắn là cao thủ có thể lặng lẽ đột nhập giết người, lại biết mang xác đi ném xuống sông xóa dấu vết, tức là không muốn ai phát hiện, vậy mà lại để một dấu máu lớn như thế sao?"

Thanh Diệu Tử cũng thấy suy đoán của mình có rất nhiều sơ hở:" Thái sư thúc tổ, nếu không phải giết người phóng hỏa, vậy thì đâu ra vết máu."

" Ta cũng không nói suy đoán của ngươi là sai, nhưng mà bây giờ đã khẳng định là thuyền gia giết người thì hơi vội. Còn về phần vì sao có một vệt máu dài như thế thì cần phải tìm hiểu thêm, giờ tối rồi, mai chúng ta sang bên phòng bên cạnh, hoặc gọi thuyền gia tới hỏi ..." Tả Thiếu Dương đề phòng, chẳng may đêm tối thế này xông vào phòng, có chuyện gì không may trong đó, nói không chừng bị nghi oan:" Dù sao tối nay chúng ta phải lưu tâm, đừng ngủ quá say, ra ngoài phàm chuyện gì có phòng bị trước đều không sai."

Thanh Mị Tử ấp úng:" Dù sao thì nói không chừng ngoài kia có kẻ giết người thật, tối nay đệ tử và Thanh Diệu Tử sư tỷ có thể ở cùng thái sư thúc tổ không?"

Thanh Diệu Tử nhéo Thanh Mị Tử một cái, vội sửa lời nha đầu đó:" Bọn đệ tử ngủ cùng Bạch tỷ tỷ ở gian ngoài, không làm phiền thái sư thúc tổ nghỉ ngơi đâu."

" Được rồi, ở cùng cho an toàn, các ngươi ngủ giường lớn đi, ta ngủ giường nhỏ bên ngoài là được."

" Sao có thể thế được ạ, bọn đệ tử ..."

Chưa đợi các nàng nói hết Tả Thiếu Dương đã đứng dậy ra gian ngoài, cởi giày lên giường ngủ ngay.

Ba cô gái hết cách rồi, liền lên giường lớn, thực sự hâm mộ Bạch Chỉ Hàn, nam nhân như vậy mới đáng tin, gọi một tiếng thái sư thúc tổ quả không oan.
Bạn cần đăng nhập để bình luận