Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 124: Như thật như ảo.

Ngày nào trời còn chưa sáng Tả Thiếu Dương cũng đã dậy quét dọn rồi, cho nên dù không cần đèn, dựa theo trí nhớ y vẫn ra được tủ thuốc ở đại sảnh.

Mỗi một loại thuốc được để trong ngăn kéo khác nhau, Tả Thiếu Dương kéo một cái ra, lấy hai bình nhỏ, bên trong là "Phục nguyên hoạt huyết tán" và "Phục nguyên hoạt huyết cao" chuyên điều trị ngoại thương, ứ huyết, giảm đau, do chính y bào chế ra trong những đêm mất ngủ vì lạnh.

Lần mò trở về bếp, Tả Thiếu Dương hỏi:” Lão nhân gia bị thương chỗ nào, để ta bôi thuốc cho.”

“ Không cần.” Lão giả giọng khàn khàn:” Đưa thuốc đây, ta tự ... Làm. Ngươi nói dùng thế nào là được.”

Tả Thiếu Dương làu bàu trong lòng, đám người giang hồ này sống trên đầu đao mũi kiếm nên không tin người khác, huống hồ vừa bị kẻ thù truy sát đang bị thương càng thận trọng sợ mình tới gần làm hại lão đây mà, đưa hai cái bình tới:” Cái to dùng để uống, cái nhỏ là dược cao xoa bên ngoài.”

Sau đó múc một gầu nước đưa cho ông ta.

Trong bóng đêm chỉ nghe thấy tiếng loạt xoạt, lão giả đó cởi áo bôi thuốc. Một lúc sau ông ta thở phào:” Cám ơn.”

Cách cám ơn tốt nhất là mau mau xéo đi, tất nhiên Tả Thiếu Dương không dám nói ra, chỉ ừm một tiếng rồi đứng đó.

“ Không cần đứng đó, ngươi đi ngủ đi. Ta ngồi đây một lúc sẽ đi, không làm phiền ngươi nữa ...”

Nghe hơi thở ông ta đã ổn định hơn khi nãy rỗi, người này mặc mỗi cái áo đen mỏng, vậy mà không sợ lạnh, thật ghê gớm, không biết là thứ nội công gì, nếu mà mình học được thì khỏi lo đêm không ngủ nổi rồi. Có điều mấy thứ nội công này thường mấy chục năm mới luyện thành, không bõ, lúc đó mình có khi giàu hơn cả Giả tài chủ, còn sợ lạnh à ... Ặc, mình nghĩ cái gì, lúc này đâu phải lúc nghĩ linh tinh mấy chuyện đó.

“ Còn chưa đi, sợ ta trộm đồ à?”

Tả Thiếu Dương cười khan, trong nhà y làm quái gì có thứ gì đáng tiền nữa mà sợ:” Lão nhân gia nói đùa rồi, vậy ngồi đây nhé, ta đi ngủ.”

“ Đại ân cứu mạng, ngày sau ắt có báo đáp.”

Thôi miễn đi, đám người giang hồ các ngươi tiền tài không trộm thì cướp, ai mà dám nhận, khỏi báo đáp, đừng gây phiền toái cho ta là được. Bên ngoài Tả Thiếu Dương vâng dạ, rời nhà bếp, đóng cửa, cái then, lấy khóa đồng khóa lại, cho dù nhà nghèo rớt, nhưng thuốc là mạng sống, lão già giang hồ này không thèm cái khác, có khi đang bị thương lại quơ sạch thuốc.

Ngủ sao nổi mà ngủ, Tả Thiếu Dương nằm trên giường, tai thì dựng lên như tai thỏ, giám sát nhất cử nhất động phía dưới, tay lăm lăm cái gậy.

Thần kinh căng thăng càng dễ sinh mệt mỏi, Tả Thiếu Dương thiếp đi lúc nào không hay, đến khi người trượt ngã xuống đất mới giật mình tỉnh dậy lập tức hoảng hồn, mẹ luôn dậy sớm nhóm bếp, y ba chân bốn cẳng xuống thang, chạy ra ngoài đại sảnh, thấy mẹ còn chưa dậy, cái khóa đồng móc ở bếp vẫn còn nguyên vạn, cởi ra, nhìn vào bếp, trong cột sáng ban mai lờ mờ xuyên qua khe cửa, nhà bếp trống không, lão giả đêm qua không thấy đâu nữa.

Tả Thiếu Dương chỉ sợ ông ta trọng thương chết lăn ra đấy thì phiền to, giờ ông ta đi rồi liền thở phào, ra cửa sau, phát hiện then cửa vẫn cài, mặt đất không có dấu vết nào cả, cứ như không hề có chuyện gì xảy ra.

Quái lạ, chẳng lẽ đêm qua mình nằm mơ à?

Tả Thiếu Dương nhìn quanh, thấy gáo nước đặt trên mặt đất, hôm qua múc nước cho lão giả để đó, điều này chứng tỏ mình không mơ. Nhặt gáo lên bên trong có mẩu bạc vụn, chừng hai ba tiền.

Thứ này tuyệt đối không thể cho cha mẹ biết, bớt rắc rối, kiểm tra then cửa đúng là không suy chuyển gì, nhìn cửa sổ còn nguyên, ngói trên nóc nhà không hề bị lật lên, thực sự là kỳ, lão giả đó rời đi bằng cách nào nhỉ?

Nghĩ không ra, Tả Thiếu Dương cũng lời chẳng muốn nghĩ, bắt đầu công việc dọn dẹp vệ sinh như thường lệ, hôm nay không đi lấy nước, vì không có lòng dạ nào, Chúc Dược Quỹ nói hôm nay đợi tin của ông ta, bệnh tình có chuyển biến sẽ tìm y nói chuyện, khỏi đoán cũng biết liên quan tới bào chế thuốc.

Mở cửa hiệu, trên phố chưa có ai đi lại cả, nắng mùa đông vẫn thế, xuất hiện chỉ để chiếu sáng thôi chứ chả sưởi ấm cho người ta được chút nào. Trả Thiếu Dương đi đập hạt cho Bi Vàng ăn, sau đó ngồi ở sau cái bàn cha hay ngồi, bần thần nhìn ra cửa.

Bi Vàng ngồi trên vai y, gió lạnh thổi lông vàng trên người nó dập dờn như sóng lượn, Tả Thiếu Dương liền cho vào ổ đặt sau quầy thuốc, nhưng nó chẳng mấy chốc lại chạy ra, nhanh như cắt trèo lên vai y, ngồi đó mở mắt nhìn phố, chả hiểu nó nhìn cái gì. Con sóc này hơi là lạ, chẳng lẽ vì được con người nuôi từ lúc lọt lòng nên có phần biến thái? Tả Thiếu Dương cũng kệ nó, hôm nay tâm trạng y rất bất thường.

Cứ mỗi khi có tiếng bước chân đi qua ngoài hiệu đều làm tim Tả Thiếu Dương đập bộp một cái, cuối cùng y không chịu nổi ra hẳn ngoài cửa đợi, nhưng đợi nửa ngày trời không thấy có ai tìm, chẳng lẽ Chúc Dược Quỹ uống thuốc không có hiệu quả gì cho nên không hứng thú tìm mình nữa?

Tả Thiếu Dương ủ rũ ngồi ở cửa như dân tị nạn, Bi Vàng nửa nằm nửa ngồi dựa vào đầu y, chán chẳng còn chú ý người qua lại nữa rồi, chợt có tiếng một cô nương:” Huynh đang làm gì vậy? ... Ôi chao con gì trên vai huynh vậy? Sóc à? Đáng yêu thế.”

Ngẩng đầu lên thấy Tang Tiểu Muội, vai gánh hai thùng nước, đôi mắt cực kỳ thích thú nhìn con sóc. Tả Thiếu Dương đứng dậy cười gượng:” Ừ, là sóc đấy.”

Bi Vàng cũng ngồi thẳng ngay dậy, mở đôi mắt tro tròn ngó nghiêng Tang Tiểu Muội.

“ Huynh kiếm ở đâu ra? Mua à?”

“ Không phải, được người ta tặng .”

“ Trông nó hay thế, cho muội xem chút được không.”

“ Ừ.”

Tang Tiểu Muội đặt thùng nước xuống, rụt rè đưa tay ra định sờ con sóc, nhưng lại không dám. Tả Thiếu Dương chỉ đầu vai Tang Tiểu Muội, nói:” Bi Vàng, nhảy qua vai tỷ tỷ.”

Hai người cách nhau không xa, Bi Vàng tung mình một cái, cái đuôi to lông lá phiêu bồng trên không, từ vai Tả Thiếu Dương nhẹ nhàng nhảy xuống vai Tang Tiểu Muội. Việc này nó làm nhiều , càng lúc nhảy càng có nghề, nếu Hồi Hương mà tới chả cần Tả Thiếu Dương phải nói nó đã nhảy tót sang rồi, sau đó nhìn nàng với đôi mắt to ngây thơ cực kỳ có sức sát thương của mình, Hồi Hương luôn cho nó nhiều quả ngon lành lạ miệng.

Có điều trừ Tả Thiếu Dương ra thì nó có vẻ "kỳ thị" nam nhân, chắc do Tả Quý không thích nó, nó mon men tới gần là thường đẩy nó ra, tỷ phu Hầu Phổ càng cho rằng chỉ trẻ con, nữ nhân mới nuôi thú cưng, không muốn nó lại gần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận