Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 254: Bi Vàng bảo vệ chủ.

Một khi đã tập trung vào sơ cứu người, Tả Thiếu Dương gần như quên hết chuyện bên ngoài, vừa kiểm tra thương tích, vừa lớn tiếng quát sai bảo đám Lý Đại Tráng đưa thương binh còn có thể cứu xuống thành, bảo họ làm cáng khiêng người. Kỳ thực không cần đám Lý Đại Trang cũng được, quân đội đã huy động dân tráng chuyên môn phụ trách việc này rồi, còn chuẩn bị cả càng mềm, càng cứng nữa.

Tả Thiếu Dương thì không ngừng cùng Miêu Bội Lan đi tới bên từng binh sĩ một, nhiệm vụ này rất nguy hiểm, Miêu Bội Lan một mặt phải chú ý hành động Tả Thiếu Dương, một mặt chú ý tên mũi tên ngoài thành bắn tới, che chắn cho cả hai bên.

Tuy Miêu Bội Lan thân thủ linh hoạt, phản ứng thần tốc, những tên bắn vào không theo góc độ nào cả, nàng cũng không có nhiều kinh nghiệm, che bên này hở bên kia, có lúc tên sượt qua Tả Thiếu Dương chỉ trong gang tấc làm nàng toát mồ hôi lạnh.

Đang lúc Miêu Bội Lan không biết có nên khuyên Tả Thiếu Dương xuống thành không thì một nữ tử toàn thân váy trắng phiêu phiêu như tiên nữ đi tới, tay cũng mang hai tấm lá chắn, đi tới chỗ bọn họ, vừa vặn giúp Miêu Bội Lan chắn mũi tên suýt trúng phải nàng.

Chính là Bạch Chỉ Hàn.

“ Đa tạ.” Miêu Bội Lan cảm kích nói:

Bạch Chỉ Hàn chỉ khẽ gật đầu, không đáp.

Có hai nữ tử cùng với bốn tấm lá chắn, cơ bản là có thể chắn được tên bay từ mọi góc độ rồi, thêm vào viên đội trưởng lúc nãy cũng đã nhận ra từ lúc có Tả Thiếu Dương cứu người, việc chuyển binh sĩ thuận lợi hơn nhiều cũng sai thêm hai binh sĩ nữa hỗ trợ.

Gỗ đá hộ thành đã ít đi một cái là liền bắt đầu có quân địch leo được lên tường thành, chiến đấu thoáng cái biến tính, trở thành chém giết trực diện, càng thêm sôi trào.

Tả Thiếu Dương còn đang giúp một binh sĩ bẻ đầu mũi tên, khống chế máu chảy, lưng quay về phía ngoài thành, không biết có một nhóm phản quân chừng hai chục tên thành công leo lên được tường thành gần đó. Binh sĩ ở đoạn tường thành này đã bị tên bắn chết quá nửa, nhất thời chưa kịp điều động quân bù vào chỗ trống, bị bọn chúng lợi dụng sơ hở.

Mấy tên phản quân thấy tường thành trống, bỏ đao ngậm ở miệng ra, cười nanh ác xông tới chỗ bọn họ, hai binh sĩ đi bảo vệ đám Tả Thiếu Dương tới ngăn cản, nhưng địch đông hơn gấp bội, thoáng cái một người bị chém bay đầu, máu phun cao ba xích, người chưa kịp ngã, tay vẫn vung đao chém.

Do hướng ngồi lại thêm bị lá chắn che khuất, Tả Thiếu Dương không hay biết gì, Bạch Chỉ Hàn nhìn thấy rồi, kinh hoàng loạng choạng lùi lại, chạm vào Tả Thiếu Dương, ngồi đúng lên mặt y, đè cả hai ngã lăn ra đất, cả khăn che mặt cũng bay mất.

Tả Thiếu Dương chẳng kịp hưởng thụ cảm giác mỹ nhân trong lòng một giây, trước đó chỉ thấy cái gì mềm mềm đập vào mặt, quay đầu sang, mũi lọt vào giữa cái khe nào đó, tiếp đến bị cả một bóng trắng đè xuống, y theo bản năng đưa tay đỡ, rồi chỉ nhìn thấy khuôn mặt đỏ rục như tôm luộc Bạch Chỉ Hàn rời khỏi lòng mình.

Răng Thỏ đại mỹ nhân tới đây từ lúc nào thế này? Vừa rồi là cái gì đập vào mặt mình?

Tên phản quân giơ đao xông tới, nhìn thấy dung mạo điên đảo chúng sinh của Bạch Chỉ Hàn, nhất thời tay khựng lại không trung, ngây ra nhìn nàng.

Mặc dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng thế là quá lâu rồi, một bóng vàng loáng lên, mắt hắn đã biến thành cái lỗ máu.

Thì ra Bi Vàng thấy có kẻ tấn công chủ, lập tức nhảy ra phản kích, nó leo lên đầu tên phản quân đó, dùng móng vuốt sắc nhọt của mình, cào mù mắt hắn. Bây giờ nó đã lớn, có kinh nghiệm rồi, tấn công xong nhanh như chớp nhảy về, bỏ lại tên phản quân ôm mặt gào thét.

Lại nói tên phản quân kia cũng là loại dạn dày kinh nghiệm trận mạc, chỉ thoáng bất ngờ định thần lại, một con mắt bị thương không làm hắn chùn bước, trái ngược còn khơi lên hung tính của hắn, một tay ôm khuôn mặt máu me, tay kia vung vũ khí rống lên:” Súc sinh, lão tử giết ngươi.”

Hai binh sĩ đi theo hỗ trợ bọn họ đã bị giết, những binh sĩ khác đang lao tới song khoảng cách đã quá gần, khi bóng dáng tử thần đang phủ xuống thì bên cạnh Tả Thiếu Dương vang lên một tiếng quát lanh lảnh. Chỉ thấy Miêu Bội Lan ném hai lá chắn tròn đi, nhặt cái chùy đồng bát giác rơi trên mặt đất, bước dài một bước, miệng quát lớn, tay phải xoay chùy đồng đập xuống, mái tóc đen xoãy tung trong gió, trong ánh lửa bập bùng đẹp vô ngần.

Nhưng đó là một vẻ đẹp chết chóc!

“Bộp!” một tiếng như quả dưa hấu rơi xuống đất, đầu tên phản quân bị cái chùy nặng nề đập sạt một nửa, máu và óc trắng bắn tung tóe, đổ gục. Miêu Bội Lan chẳng kịp nhìn kết quả, xoay eo mượn lực vung chùy đổi hướng, kết hợp lực xoay, lực cánh tay bổ một phát toàn lực vào tên phản quân khác gần đó. Tên này thể hình hùng tráng, đỉnh đầu Miêu Bội Lan chỉ tới cằm y là cùng, thấy đối thủ là nữ tử nhỏ nhắn thì cười khẩy, một tay cầm trường mâu chắn trước ngực, quát "tránh", muốn gạt bay chùy đồng của Miêu Bội Lan.

Kết quả là kẻng, cái trường mâu bị Miêu Bội Lan đập cong đi, đà chưa dứt, chùy đồng nện vào ngực hắn, làm kính hộ tâm lõm sâu vào ngực, không thấy máu, chỉ có tiếng xương vỡ vụn răng rắc.

Tên phản quân hai mắt lồi khỏi tròng, tới chết không dám tin mình lại bỏ mạng trong tay một nữ tử như thế.

Tả Thiếu Dương cứ trố mắt ra nhìn, không biết chưa hoàn hồn vì thoát chết trong gang tấc hay vì võ công của Miêu Bội Lan.

Đám phản quân lên thành này đều là đội cảm tử, không vì một vài người chết mà chùn chân, càng nổi điên huơ đao chém. Song Miêu Bội Lan càng khủng khiếp hơn, nàng như rơi vào trạng thái cuồng loạn, không hề bận tâm tới cái chết cực thảm của hai nạn nhân trong tay mình, quên cả việc lùi lại bảo vệ Tả Thiếu Dương, đà đánh chưa hết xoay người kết hợp lực vùng chùy bổ xuống.

Biết nữ tử này nho nhỏ xinh xinh, nhưng thần lực hơn người, tên đội trưởng phản quân không dám đỡ chùy, lách người né tráng, quỷ đầu đao phạt ngang giữa hông Miêu Bội Lan.

Tả Thiếu Dương giật mình hét muốn khàn giọng:” Cẩn thận.”

Thế nhưng dù tiếng hét của y lớn tới mấy cũng chẳng ích gì, chìm nghỉm trong chiến trường khốc liệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận