Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 459: Hai trâu chẳng bằng một trâu.

Lý Nhị Tráng là người am hiểu làm ruộng nhất nhà, hắn chạy xuống ruộng, thò tay vốc một nắm đất lên bóp thử, thử liền mấy chỗ liền, tay còn bới xuống rất sau, hồ hởi gọi:” Mọi người xem, thứ này ghê chưa, rất sâu, đất còn nát thế này.”

Miêu Bội Lan hai mắt tỏa sáng, chạy tới chỗ Tả Thiếu Dương:” Ca, đưa cày cho muội thử xem nào.”

Tả Thiếu Dương đưa luôn, toát mồ hôi, nhìn lại còn cày chưa nổi chục mét nữa, lên bờ ruộng đứng nhìn Miêu Bội Lan thuần thục điều khiển trâu, nhẹ nhàng cày từ đầu này tới đầu kia bờ ruộng, luống chày thẳng tắp. Hay nhất là có thể rẽ vòng quay lại, không giống như trước kia, còn phải nâng lưỡi cày lên, điều chỉnh phương hướng rồi mới đi về được, tiện lợi hết sức.

Một con trâu mà còn cày nhanh hơn, sâu hơn, đất nát hơn cả hai con trâu, nếu không tận mắt chỉ nghe thì chắc chắn ai cũng nói vô lý.

Miêu Bội Lan vừa mới quay về, ba kẻ hiếu sự Lý Tam Tráng chạy ngay tới nhận lấy cày của nàng, Lý Từ Tráng nghĩ gì đó, tháo luôn ách khỏi con trâu, nhìn trái nhìn phải:” Lấy ai kéo bây giờ?”

Hai tên ca ca kia hết sức ăn ý nhìn Lý Đại Tráng đứng một mình trên ruộng, Lý Đại Tráng hiểu mưu đồ đám đệ đệ xấu xa, trừng mắt hăm dọa, bóp tay răng rắc, ra vẻ sẵn sàng bẻ cổ bất kỳ tên nào dám ý đồ lấy hắn thay trâu cày.

Cuối cùng do Lý Nhị Tráng, Lý Tam Tráng thể hình tương đương nhau nên làm trâu, Lý Tứ Tráng ở sau điều khiển, tuy hơi vất vả một chút, nhưng chứng minh được một điều thậm chí không cả cần trâu, bọn họ cũng có thể cày ruộng. Cái này mới là giá trị, vì nhà họ cũng giống tuyệt đại đa số điền hộ, lấy đâu ra trâu mà cày, toàn dùng sức người cả. Vui mừng luân phiên nhau thử nông cụ mới này như món đồ chơi mới, thậm chí nói, nếu là đại ca chỉ cần một người cũng đủ kéo cày.

Miêu Bội Lan xem huynh đệ họ chơi đùa, má đỏ bừng bừng vì phấn khích:” Tốt quá rồi, ca, thế này ai cũng có thể cày ruộng mà không cần trâu, huynh chỉ cho tất cả mọi người cách làm nó được không?”

Tả Thiếu Dương tranh thủ bẹo nhanh nàng một cái:” Tất nhiên phải dạy cho mọi người biết rồi, để bách tính Hợp Châu ra không còn ai bị đói nữa, cả cách làm guồng nước nữa.”

Tất cả những thứ này đều là kết tinh trí tuệ dân gian, Tả Thiếu Dương không vơ công về mình, càng không hưởng thụ một mình, một khi mọi người cùng biết, tin rằng với trí tuệ của đông đảo bách tính, có thể cải tiến guồng nước để đưa được cả nước lên ruộng bậc thang, thứ mà y cùng Lý Đại Tráng làm mô hình thử cũng thất bại.

Việc này Tả Thiếu Dương chẳng làm, đợi thêm mấy hôm nữa Lý Đại Tráng làm xong nhà sẽ để Hầu Phổ trước tiên tập trung toàn bộ nông hộ lại, chỉ cho ho cách dùng cày mới, còn làm guồng nước, đây là cơ hội cho hắn kiếm thêm thu nhập, hai mươi mẫu ruộng nhà hắn ba người Lý Tam Tráng cũng thừa sức làm rồi, thậm chí hai người là đủ.

Tiếp đó Tả Thiếu Dương được Miêu Bội Lan dạy cho cách cày ruộng, không quá khó, chẳng mấy chốc Tả Thiếu Dương nắm được yếu lĩnh, càng lúc càng thuần thục, có thể điều khiển trâu và cày đi hết từ đầu này tới đầu kia ruộng.

Mặc dù không khí trên núi cải thiện sức khỏe Tả Thiếu Dương rất tốt, song nền tảng vẫn kém, cày chưa được nửa canh giờ đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Bạch Chỉ Hàn đứng trên bờ ruông gọi:” Thiếu gia nghỉ thôi, cẩn thận sức khỏe.”

Bạch Chỉ Hàn không nói câu này còn đỡ, vừa nói xong ba tên trời đánh kia ghen tỵ mỗi người chêm vào một câu chướng tai, Tả Thiếu Dương sĩ diện cắn răng cày tiếp. Kết quả tới khi thấy toàn thân đau nhưng, lưng chùn gối mỏi, đôi chân dẫm trên mật đất cũng loạng choạng rồi, tay cầm lưới cày không nâng lên nổi nửa, đành bỏ xuống, đi lên bờ ruộng ngồi phịch xuống thở lấy thở để.

Bạch Chỉ Hàn đứng ở bãi cỏ đối diện, thấy vậy xách một ống nước, tay nhấc ống quần, đôi chân trắng trẻo thon thả vất vả dẫm lên bùn đất đi tới, đưa nước cho y, còn nghiêng người lấy thân mình che ánh nắng, lấy vũ cỏ trên đầu xuống quạt mát cho, vô cùng chu đáo.

Tả Thiếu Dương cầm ống trúc tu ừng ừng một hơi hết sạch, nói:” Để ta đi lấy nước.”

Nơi này không chỉ có sông Thạch Kính, còn có một con suối nhỏ chảy từ trên núi xuống, Bạch Chỉ Hàn muốn nói gì đó lại thôi.

Tả Thiếu Dương xách ống trúc tới bên dòng suối nhỏ, nước trong vứt, ngồi xuống một tảng đá nhẵn nhụi, cúi đầu xuống uống, sướng! Hơn hẳn nước cất trong ống bị mặt trời làm âm ấm, nước chảy qua cổ họng, xuống tới đâu biết tới đó, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn nhiều.

Lấy đầy một ống nước, nhìn dòng suối luồn lách qua những tảng đá lớn, Tả Thiếu Dương không kìm được, quỳ xuống, vùi cả mặt vào trong nước, mở mắt ra.

Trong nước là một thế giới hoàn toàn khác, chóp mũi gần chạm tới cát sỏi dưới đáy, ánh mặt trời xuyên qua, biến thành ngọc vỡ, có con tôm nhỏ bơi vèo qua trước mắt.

Ngẩng đầu lên, nước mát nhỏ tong tong xuống, trước mắt lờ mờ chẳng nhìn thấy gì cả, đưa tay lau mặt, chớp chớp mắt, thế giới trong sáng trở lại.

Xách nước trở về con dốc, đi qua từng mảnh ruộng, nhìn thấy một cảnh thiếu chút nữa cười lăn xuống mương, chỉ thấy Bạch Chỉ Hàn tay cầm cày, một quát liên tục, con trâu không nghe lời, hoặc đứng tại chỗ, hoặc là dùng đôi mắt to tướng của nó nhìn nàng với vẻ rất nghi ngờ, đuôi vẫy liên hồi, không phải Bạch Chỉ Hàn điều khiển nó mà là nó lôi nàng đi.

Bạch Chỉ Hàn nghe thấy tiếng cười của Tả Thiếu Dương, khuôn mặt lấm lem bùn đỏ bừng, ra sức quát con trâu, nó cứ không chịu nghe, nàng vốn chỉ tò mò thôi, nhìn mấy người bọn họ cày ruộng rất vui, thử một phen, ai ngờ xuống ruộng mới biết hoàn toàn khác.

Tả Thiếu Dương nghênh ngang đi tới:” Được rồi Đại tiểu thư, đôi bàn tay này chỉ có thể thêu thùa may vá, cầm bút vẽ tranh thôi, còn chuyện đồng áng cứ để ta.”

Đám Lý Nhị Tráng nhìn y khinh bỉ, trong mắt họ Tả Thiếu Dương mèo chê mèo lắm lông, y hì hùi cày cấy nửa buổi với trâu còn chẳng bằng ba huynh đệ bọn họ chơi đùa một hồi.

Bạch Chỉ Hàn liếc xéo y một cái, cố tình nói:” Lý nhị ca, huynh dạy ta được không?”

Quả nhiên Tả Thiếu Dương mặt tối sầm, trắng trợn tuyên bố:” Muộn rồi, hôm nay chúng ta về thôi, mai tiếp.”

Nói xong tháo cày dắt trâu đi trong ánh mắt căm tức của ba huynh đệ kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận