Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 637: Bái sư nhập môn.

Hai cha con nói chuyện, những bệnh nhân trúng phong lục tục tới, Tôn Tư Mạc đích thân chẩn bệnh, bệnh nhân ai nấy cảm kích vô cùng, nhất là những người bệnh nhiều năm thấy có hi vọng khỏi bệnh càng khóc như mưa.

Chuyện này ý nghĩa quá mức trọng đại, Tôn Tư Mạc không chỉ tự xem bệnh mà còn tự mình bốc thuốc, vô cùng cẩn thận. Tôn Thủ Nhiên theo sát bên cạnh trợ giúp, thuốc cho mỗi người tuy liều lượng điều chỉnh khác nhau, song cơ bản là dựa trên phương thuốc mà ông cho là lừa gạt kia, như thế thực sự có hiệu quả sao? Có bài học lúc nãy, không dám ý kiến nữa, giao cho từng người, đều đủ uống ba ngày.

Người nhà bệnh nhân ra quầy tính tiền, mừng rỡ khi hỏa kế nói chỉ mất ba mươi đồng, so với trước kia mỗi thang tận ba bốn nghìn đồng, thực sự khác nhau như trời với đất. Khoản tiền này đa phần mọi người chi trả được, dù là nhà nghèo khổ đay vượn một chút không phải là quá khả năng, quỳ xuống cảm tạ liên hồi.

Bây giờ chỉ còn chờ kết quả nữa thôi.

Ngày hôm sau vừa hết giới nghiêm, trời còn tờ mờ sáng, không khí bao phủ màn sương mù dày đặc làm người ta chẳng nhìn rõ quá mười bước chân, Tả Thiếu Dương ăn mặc chỉnh tề cưỡi Tiểu Hoàng rời nhà, không mang Bi Vàng theo. Đám Kiều Xảo Nhi tiễn chân ra tận cửa, phu quân hôm nay sẽ thành sư đệ của Tôn thần tiên, nghĩ thôi đã thấy phấn chấn, đây là xuất thân cực tốt, nói gở, cho dù Tả gia sau này suy bại, phải đi ăn mày cũng có thể ưỡn thẳng ngực, cần phải viết thư về cho công công bà bà ngay.

Nơi Tả Thiếu Dương tới không phải là Tôn thị y quán, mà là Tôn phủ, y cùng Bạch Chỉ Hàn tới khi mới lần đầu đến Trường An, ông lão trông cửa lần này từ sáng sớm đã đứng trước cửa chờ đợi, đi tới nhận dây cương, khom người nói:” Tả đại nhân, lão thái gia đang đợi người.”

Lần trước tới đây chỉ đứng ở cổng nhìn vào, lần này mới vào bên trong, lãng đãng trong sương sớm là không gian rộng lớn, rất rộng, nhưng nhà cửa lại ít, cũng không có gì đặc biệt, nhà gạch mái ngói, đơn giản mà chắc chắn.

Theo như ông lão trông cửa giới thiệu, trạch viện này chỉ có phu thê Tôn Tư Mạc và nhà Tôn Thủ Hành ở, đại nhi tử Tôn Thủ Nhiên ở y quán.

Đi qua khoảng sân tiền viện, liền thấy một lão giả tay râu tóc bạc trắng phất phơ, cầm mộc kiếm, chân đạp thất tinh, thân hình chớp ẩn chớp hiện trong sương, như khung cảnh thần tiên.

Ông lão thấy Tả Thiếu Dương hứng thú nhìn, liền nhỏ giọng nói:” Đây là nhị công tử của lão thái gia nhà tiểu nhân, tên Tôn Thủ Hành.”

Tôn Thủ Hành đã nhìn thấy bọn họ, múa kiếm thêm vài vòng rồi thu công, đi nhanh tới chắp tay chào:” Tả công tử đã tới, xin mời qua bên này, gia sư cùng vác vị huynh đệ đang đợi.”

“ Xin chào.” Tả Thiếu Dương có chút lúng túng, đây là nhi tử của Tôn Tư Mạc, tức là chỉ một lúc nữa thôi y sẽ thành sư thúc của ông già hơn tuổi cha mình, tự nhiên thoải mái được mới là lạ, nên chào theo cách người hiện đại.

Tôn Thủ Hành dẫn Tả Thiếu Dương tiếp tục đi sâu vào trong, Tôn phủ chia làm hai phần trong ngoài, tiền viện là chính đường, hội khách sảnh, đạo tràng nơi Tôn Tư Mạc giảng kinh, và nơi ở của cả nhà Tôn Thủ Hành, hậu viện là chỗ ở của phu thê Tôn Tư Mạc.

Lúc này trong một thảo đường rộng rãi đứng xếp hàng rất đông người, có già có trẻ đã đành đi, Tả Thiếu Dương thấy cả nữ tử nữa, đều khẽ gật đầu chào y, ánh mắt đủ loại thần thái kỳ lạ, có vài đứa bé tám chín tuổi cứ tròn mắt nhìn y không chớp, xem ra đều biết chuyện rồi.

Tôn Tư Mạc có tám đồ đệ, người cao tuổi nhất đã ngoài sáu mươi, ngươi thấp nhất là bốn mươi, bọn họ đều đã nhận đồ đệ, thậm chí đồ đệ của họ cũng đã có đồ đệ, cho nên tính hết vào đồ tử đồ tôn của Tôn Tư Mạc đã tới hơn trăm người, đứng đây cả thảo đường.

Thảo đường ánh sáng rất tốt, cửa sổ bố trí bốn xung quanh, tường gỗ sàn gỗ, không có mấy đồ đạc, phía trước treo bức tranh lớn, bút họa đơn sơ mà đầy thần vận, đó là ông già gầy gò đang luyện đan.

Tôn Tư Mạc mặt mày trang trọng, gọi Tả Thiếu Dương đứng bên cạnh mình, tay nắm ba thẻ hương, cung kính nói:” Tôn sư ở trên, hôm nay đệ tử lớn gan thay người nhận Tả Trung Thiếu Dương người huyện Thạch Kính Hợp Châu làm đồ đệ.”

Rồi chuyển hương cho Tả Thiếu Dương:” Dâng hương khấu đầu với sư phụ đi.”

Tả Thiếu Dương nhận hương đi tới vài bước, ngẩng đầu lên nhìn bức tranh, chỉ thấy vài chữ Triện, gần một năm khổ luyện thư pháp, các loại chữ đều học qua, cho nên nhận ra được sư phụ mình tên là "Bão Hư Tử".

Cắm ba nén hương vào lò, lùi về sau hai bước:” Sư phụ, xin nhận lễ của đệ tử.”

Nói xong quỳ xuống lạy ba cái.

Tôn Tư Mạc quay lại nói với đám đồ tử đồ tôn:” Ra mắt sư thúc của các ngươi đi.”

Một đám nam nữ quỳ xuống đồng thanh hô:” Đệ tử bái kiến sư thúc/ sư thúc tổ/ thái sư thúc tổ.”

Mấy chữ đầu còn hoàn chỉnh, đến đằng sau vì cách xưng hô khác nhau nên có chút hỗn loạn.

Tả Thiếu Dương đưa mắt nhìn, rất nhiều người trung niên, còn có vài vị năm sáu chục tuổi, thế mà quỳ trước mặt mình, rất không tự nhiên, biết thế này cứ cương quyết nhận làm đồ đệ Tôn Tư Mạc cho rồi, ít nhất cùng bối phận, vội vàng vái lại:” Các vị xin mời đứng lên.”

Tôn Tư Mạc kéo y một cái, nói nhỏ:” Giờ ngươi là trưởng bối bọn họ, nhận lễ bái là đúng.”

Tiếp đó mọi người lần lượt lên thi lễ.

Sư môn của Tôn Tư Mạc dựa theo "Bão phác thủ chân, thanh tĩnh vô vi" để xếp bối phận, Tôn Tư Mạc có đạo hiệu là Phác Diệu chân nhân, hai nhi tử của ông hàng chữ "thủ", lấy luôn đạo hiệu làm tên là Tôn Thủ Nhiên và Tôn Thủ Hành.

Ngoại trừ hai huynh đệ bọn họ bình thường lấy danh tính thực xưng hô với bên ngoài, nhưng đồ tử đồ tôn khác lấy đạo hiệu xưng hô.

Tôn Tư Mạc ngồi bên trái, Tả Thiếu Dương ngồi bên phải, lần lượt nhận đám đồ tử đồ tôn lên thi lễ, báo danh báo hiệu, nhưng quá nhiều, chẳng nhớ nổi, gật đầu cho có.

Những người đó cũng chẳng có gì là cung kính, ông già năm sáu chục tuổi đã dành đi, đến cả đám thanh niên cũng chỉ chấp lễ qua loa, nếu không phải Tôn Tư Mạc ở bên, có lẽ bọn chẳng thèm chắp tay luôn. Tả Thiếu Dương cũng hiểu, mình còn quá trẻ, bỗng dưng nhảy cái lên làm sư thúc, ngồi lên đầu lên cổ, không ai thoải mái hết, cơ mà dù sao y cũng có muốn làm sư thúc đâu, chỉ muốn học bí thuật kia thôi, mặt càng hất cao, dù sao y thừa biết rồi, với bối phận cao vời vợi này, bọn họ có ghét mình cũng chẳng làm quái gì được, ngược lại mình bảo sao còn phải nghe nấy.

Chỉ một chữ thôi, sướng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận