Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 711: Cuộc sống trên núi. (1)

Rốt cuộc tối hôm đó Tả Thiếu Dương vẫn phải ăn ít quả khô cho đỡ đói, sau đó luyện công rồi đi ngủ, sáng hôm sau thức dậy, lại theo lịch trình luyện công dày vò bản thân một canh giờ.

Hôm nay ít nhất không phải ngồi đần mặt trên tảng đá nghĩ xem phải làm gì nữa, có kế hoạch rồi, phải làm một cái nhà tranh, tuy giờ đã qua mùa mưa, nhưng không có nghĩa là sẽ không có mưa, ở trên rừng mưa một buổi đủ chết.

Làm nhà tranh ra sao à, dễ thôi, Miêu Bội Lan từng dạy y, cũng tự tay làm rồi, ai bảo khi đó cũng rảnh rỗi chẳng có gì làm, nếu không có Tiêu Vân Phi đến cứu kịp thời, có lẽ họ chẳng cầm cự được lâu, vì cây cũng đã chặt gần hết.

Muốn làm nhà trước tiên chọn một mảnh đất đã, kiếm bãi cỏ bằng phẳng, ước chừng kích cỡ căn nhà, sau đó đi chặt mấy cái cây to bằng cổ tay, vót nhọn một đâu rồi đóng xuống đất làm cọc. Lột vỏ cây làm thừng thì càng sở trường rồi, hồi đó kẹt trên núi, bọn họ từng làm sợi dây thừng rất lớn.

Nhìn căn nhà từng chút một thành hình, thực ra mới chỉ cắm được mấy cái cột thôi, Tả Thiếu Dương đã thấy rất có cảm giác thành tựu, làm việc càng hăng say, tốc độ phá rừng nhanh tới đáng ngại. Y buộc các thanh ngang làm xà xong, lại chặt thêm cành cây đặt lên bên trên bao phủ phần nóc. Tiếp theo phải làm gì cũng có kế hoạch rồi, đi cắt cỏ tranh dài về, cài lẫn với cành cây làm ngói, đặt lên nóc nhà che chắn, che bốn xung quanh làm tường. Còn lấy cành cây đan một cái cửa, phòng dã thú, như thế là một cái nhà sẽ hoàn thành.

Tiêu Vân Phi buổi chiều tới thì cái nhà đã hoàn thành một nửa rồi, nhìn y vừa làm việc vừa ca hát vui vẻ, nàng thậm chí không nỡ làm phiền.

Đến hoàng hôn, Tiêu Vân Phi vẫn dạy quyền pháp cho Tả Thiếu Dương một canh giờ, chập tối liền đi.

Cái nhà bốn phía gió lùa mới đắp ít cỏ trên, nếu mưa to thì chẳng ích gì, nhưng Tả Thiếu Dương chịu đủ việc ngủ trong thấp thỏm trên cây rồi. Y tháo cái võng trên cây xuống, treo trong nhà ngủ, có nhà rồi, trong lòng yên tâm hơn nhiều, kỳ thực tâm lý vậy thôi, cái nhà này chẳng chống nổi mãnh thú, ngủ trên cây mới là an toàn. Dù vậy ít nhất nằm trên cái võng đu đưa, không sợ ngã chết nữa, Tả Thiếu Dương ngủ một giấc say.

Ngày hôm sau, Tả Thiếu Dương hết sạch thức ăn, cả chút thịt trâu sấy khô dùng làm lương thực dự phòng cũng bị y ăn mất rồi, không kiếm được thức ăn là hỏng hết, sức lực càng ngày càng kém, săn thú càng khó thôi, y không hề có ý nghĩ dựa vào Tiêu Vân Phi.

Thế là có bao nhiêu vũ trang Tả Thiếu Dương đem hết lên người, tay đao tay nỏ vào rừng đi săn, dự tính không săn được thú thì đi bắt cá, hôm nay y có nỏ rồi, bắn chết lũ cá khốn kiếp đó.

Hình như ông trời đền bù, hôm nay thật may mắn, không ngờ đi được một lúc thì y gặp một con hoẵng.

Con hoẵng này có lẽ sống trong rừng sâu, chưa bao giờ thấy người, Tả Thiếu Dương tới gần nó chừng mười bước chân nó mới cảnh giác, đầu ngẩng lên nhìn y chằm chằm, đoán chừng là chỉ cần y có hành động gì khác thường, nó sẽ chạy ngay lập tức. Thế nhưng khi nỏ phát ra tiếng pặc thì nó nhanh mấy cũng không chạy nổi nữa rồi, đầu ngoẹo sang bên rồi ngã xuống.

Tả Thiếu Dương vui vẻ vác con hoẵng ra bên ao nước, lột da, làm sạch rồi vác về chỗ ở. Thanh đoản kiếm Thanh Mị Tử tặng rất hữu dụng, y xẻo thành từng miếng thịt, xuyên vào cành cây, đốt lửa nướng.

Rất nhanh mùi thịt nướng tỏa ra ngào ngạt, Tả Thiếu Dương đói ngấu rồi, hôm qua tới giờ bụng lúc nào cũng ở trạng thái lưng lửng, y tham lam lấy một xâu thổi phù phù rồi ăn, mùi vị chả ra làm sao cả. Dai nhách như giẻ vậy, nhai mãi, nhai mãi, cuối cùng y từ bỏ, phải nhả miếng thịt ra, chứ nuốt miếng thịt lớn thế này nghẹn chết mất.

Nhưng khi thái mỏng ra thì không dễ xiên một chút nào hết, hơn nữa nướng lại rất dễ cháy, Tả Thiếu Dương rầu rĩ nhìn đống thịt trước mặt, ai có thể ngờ miếng ăn đã ở ngay trước mắt rồi mà vẫn khó nuốt thế này.

Phải nghĩ cách khắc phục mới được.

Trước kia ở quán đồ nướng họ làm thế nào nhỉ? Tả Thiếu Dương đi kiếm một cây trúc, chặt một ít chẻ thành que, chuyện này dễ mà không dễ, vì rất dẽ bị đứt tay. Tả Thiếu Dương rất cẩn thận làm mấy chục cá que trúc nhỏ, đống lửa to đã cháy hết, y gom hết than củi lại, xiên thịt qua nướng.

Lần này thịt thái mỏng, lại nướng thong thả, rắc thêm ít muối nữa, quả nhiên ngon hơn hẳn ... Ít nhất là dễ nuốt.

Còn lại rất nhiều thịt, Tả Thiếu Dương thái thành miếng dài, phơi ở chỗ mát mẻ thông gió dưới mái hiên, y không có đủ muối đem ướp thịt, chỉ có thể làm thế thôi, kết quả là thành thịt thối hay thịt khô thì chẳng rõ.

Chẳng biết Tiêu Vân Phi thường ngày ở đâu làm gì, nhưng nàng xuất hiện rất đúng lúc, khen:" Thơm qua, ngươi nướng thịt được đấy."

Tả Thiếu Dương quay đầu lại thị thấy Tiêu Vân Phi đang ngồi bên đống lửa, ăn số thịt hoẵng nướng mà y không ăn hết, má liên tục phồng lên thổi phù phù, ăn ngon lành, trông rất buồn cười.

Tiêu Vân Phi nheo mắt lại thưởng thức, bình phẩm:" Trình độ nướng thịt của ngươi phải đề cao, nướng quá lửa rồi, dài quá, tốn công nhai ... Thế này coi như không tệ, chỉ là mỗi muối, thêm ít gia vị nữa mới được. "

Tả Thiếu Dương không bình luận, ngoài muối ra, y đâu còn cái gì khác.

Tiêu Vân Phi chỉ ăn ba xiên, còn dư mấy xiên nữa, nàng đứng dậy:" Được rồi, đến giờ luyện công."

" Tiêu tỷ tỷ, ta nghe nói trên giang hồ có một thứ công phu điểm huyệt rất lợi hại, khiến người ta không thể động đậy được, có đúng thế không?" Tả Thiếu Dương bụng no rồi, đầu óc cũng bay nhảy hơn, trước nay luôn khâm phục nhất bản lĩnh điểm huyệt của các cao thủ trong phim võ huyệt, chọc chọc vài cái thôi có thể khiến người ta đứng đơ ra như tượng:

Tiêu Vân Phi nghi hoặc nhìn y:" Công phu này trong thời gian ngắn không học được đâu, nhưng ngươi học y, am hiểu huyệt đạo như thế, hẳn không ít lần dùng châm đả huyệt, làm sao lại không hiểu, thứ này không thể khiến người ta không động đậy như ngươi nói, cùng lắm là khiến tay chân mềm nhũn không động đậy được thôi ... Thế này này."

Nói rồi nàng cầm luôn cái tăm vừa ăn thịt xiên nướng, không biết nàng làm thế nào, chỉ thấy hất tay về phía Tả Thiếu Dương một cái. Tả Thiếu Dương đang đi về phía nàng, đột nhiên thấy chân phải tê đi, người tức thì nhào về phía trước. Chỗ này lại là bãi cỏ dốc, khiến y lăng lông lốc đi rất xa, va thẳng vào một cái cây, uỳnh một phát, đau tới ôm lưng kêu liên hồi.

Tiêu Vân Phi hoảng hốt lắc người một cái đã ngồi tới bên cạnh y, cấp thiết hỏi: " Ngươi làm sao không?"

Tả Thiếu Dương thiếu chút nữa chửi tục, cơ mà ai bảo y hỏi nàng chuyện điểm huyệt:" Đầu đau quá!"

Tiêu Vân Phi phì cười:" Ai bảo ngươi va vào cây."

Tả Thiếu Dương hết nói, làm như y chuyên môn chọn cây để húc vào vậy, tai ai chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận