Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 487: Uống trà phải tới Thanh Hương.

Ngày thi Châu cuối cùng đã tới, đầu thời Đường khảo thí khoa cử chỉ thi một ngày, mặt trời lên bắt đầu thi, mặt trời lặn nộp bài, tự mang theo lương khô nước uống mà ăn. Trước khi vào thi kiểm tra nghiêm nghiệt, mỗi người đưa vào gian phòng gỗ riêng, bên trong có một cái bàn, một cái bô, không có cửa, thuận tiện giám khảo tuần sát.

Cả con đường dẫn tới trước cửa nha môn bị phong tỏa, khảo sinh thì đi bộ từ đầu đường vào, người nhà cổ vũ động viên, những khuôn mặt đủ tâm trạng, những thứ bùa, thứ đồ ăn may mắn, rồi nghi lễ rườm rà. Tả Thiếu Dương thấy mình hình như hơi vô cảm, hoặc có lẽ y chỉ đóng vai người khác cho nên buồn chán nhìn tất cả, thi thoảng kèm theo vài cái ngáp dài chưa ngủ đủ giấc, khiến y nhận lấy ánh mắt thiếu thiện cảm xung quanh.

Tả Thiếu Dương cầm theo giấy giống kiểu giấy dự thi của Ngũ Thư đi vào trường thi, tim còn đập thình thịch, sợ người ta phát hiện mình thi hộ, tống ra khỏi trường thi thì mất mặt.

Kết quả quan phụ trách kiểm tra chỉ nhìn y một cái, phất tay cho vào, Tả Thiếu Dương thở phào, Ngũ gia lo cả khâu này rồi, không biết tốn kém bao nhiêu.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương không biết, khoa cử lúc đó lỏng lẻo hơn sau này, miêu tả tướng mạo khảo sinh tới tận giữa thời Đường mới xuất hiện, bây giờ còn chưa có, nên thi hộ rất dễ.

Đề thi phát xuống, Tả Thiếu Dương đọc một lượt, hoàn toàn không có gì khó khăn, không khỏi thất vọng, nếu như cho y một cái bút bi, trong vòng nửa tiếng y có thể làm xong, nhưng bây giờ phải cố gắng viết cho tốt, nên coi như luyện chữ, viết từng nét từng nét một.

Đã là mùa hè rồi, cái phòng nhỏ, nóng như lồng hấp, Tả Thiếu Dương không có kinh nghiệm, mấy lần để mồ hôi làm lem mực, mờ cả chữ, phải viết lại cả trang, tới khi khảo quan báo còn nửa khắc nữa hết giờ mới viết xong, đúng là toát mồ hôi hột.

Thi xong ra ngoài thì Bạch Chỉ Hàn và người Ngũ gia đã đợi sẵn, rối rít hỏi tình hình thi cử, Tả Thiếu Dương phẩy phẩy áo đã ướt đẫm:” Đề thi đơn giản, thông qua không thành vấn đề, chỉ là trường thi quá nóng, mệt hết cả người.”

Mọi người bật cười, khảo sinh như y đúng là chưa từng có.

Trong thời gian Tả Thiếu Dương ở Long Châu, thì ở Hợp Châu cỏ ngoài đồng đã mọc cao bằng lúa, chẳng còn nhận ra đâu là lúa đâu là cỏ nữa, mọi người vất vả đạp nước, gánh nước tưới cho đồng ruộng, không còn nhiều thời gian để nhổ cỏ, cứ thế này e là thời mua thu chẳng thu hoạch bao nhiêu.

Có chuyện lo cũng có chuyện vui, vì vào giữa hè, thời tiết nóng nực, ai cũng muốn ra bên sông uống trà hóng gió, chuyện kinh doanh của quán trà Thanh Hương ngày một phát đạt.

Từ khi tự mình làm chủ quán trà, Tiểu Muội có thể mặc sức làm theo ý mình, nàng đặt thợ làm bộ ấm chén như Tả Thiếu Dương từng nói. Tuy vẫn còn khá to, nhưng có thể một tay cầm cốc trà không sợ nóng, tay kia nắp, có thể nhè nhẹ lướt qua miệng chén, phát ra tiếng leng keng kêu êm tai, động tác nho nhã. Ban đầu những thư sinh tới Hợp Châu dự thi là người phát hiện ra món này đầu tiên, cũng chính nhờ họ mà thứ dụng cụ uống trà mới này nhanh chóng trở nên phổ biến khắp Hợp Châu, không ít nơi học theo.

Dù thế điều này cũng không ảnh hưởng tới quán trà Thanh Hương, trái lại, càng làm nó thêm nổi tiếng, nhìn nơi khác học theo, mấy thư sinh ban đầu tới uống trà quán Thanh Hương thường cười mỉa mai nói “uống trà phải tới Thanh Hương”, có người không phục tìm đến quán trà nhỏ này, tức thì hiểu ý rồi, vì ở đây có hai nữ chưởng quầy xinh đẹp.

Đám thư sinh nhanh chóng dò hỏi, cũng chẳng tốn công nhiều, Vương bà làm mai ở ngay bên cạnh quán trà, mời bà ta ấm trà là bà ta nói hết, một nàng đã có trượng phu, đành quên đi, còn một vận mệnh không tốt, ngày rước dâu đột nhiên phát bệnh bị người ta trả về, sau đó tuy được Nghê đại phu chữa khỏi, song vì chuyện trước kia mà không ai tới dạm hỏi nữa.

Câu chuyện bi thương về giai nhân hồng nhan bạc mệnh của Vương bà càng khiến đám thư sinh lòng thương tiếc, từ đó kết đoàn kết đội lượn lờ quanh nơi này. Kẻ giả bộ trầm tư, kẻ làm thơ làm phú, bày đủ mọi trò lấy lòng giai nhân, mới đầu những chàng si tình này thấy nàng cười ngọt ngào với mình, thì tưởng đã thành, sau đó mới nhận ra bất kể là già trẻ nam nữ, nàng đều cười ngọt ngào như thế, thất vọng càng thêm si mê đắm đuối không rứt mình ra được.

Chỉ là kết quả thi chưa ra, không ai dám vọng động, chẳng may thi trượt thì không còn mặt mũi nào, vì thế đều âm thầm chung một suy nghĩ, nhất định ngày đỗ đạt sẽ thổ lộ, nhờ người mai mối đón giai nhân về.

Cái noãn các đã được Lý Đại Tráng làm xong ở hậu viện, cả bốn bức tường lẫn cửa sổ đều có thể tháo ra lắp vào thuận tiện, mùa hè thì để trống thành chòi nghỉ mất, mùa đông thì lắp thêm tường vào thành noãn các.

Hậu viện quán trà trước kia chỉ có Chúc Dược Quỹ và mấy lão trà khách tới ngồi, bây giờ thành địa điểm đám nho sinh tranh giành, bởi từ đây có thể nhìn vào bếp, có thể trông ra quầy, lúc nào cũng thấy bóng giai nhân.

Chỉ có điều cái chòi kia thì gần như độc quyền thuộc về nhóm ông già rồi không tranh nổi, tưởng tượng một ngày cùng giai nhân ngồi đó uống trà ngâm thơ ngắm cảnh sông nước, bồn lai tiên cảnh cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tiểu Muội chẳng thể tới Tả gia hỏi tin, nên đỏ mặt hỏi Chúc Dược Quỹ chuyện Tả Thiếu Dương ở Long Châu. Hằng Xương dược hành ngày ngày đều truyền tin liên quan tới Tả Thiếu Dương về, Chúc Dược Quỹ trêu ghẹo một hồi cũng kể cho Tiểu Muội nghe, từ việc nối xương cho Điền thiếu gia, chữa bệnh trúng phong cho Đồng lão, khiến bây giờ ngày ngày có người tới Hằng Xương dược hành nhờ chữa bệnh, chuyện bán thuốc theo đó cũng tăng thêm hai thành.

Tiểu Muội mặc dù chẳng hiểu chuyện y thuật, song nghe say sưa, biết sự nghiệp Tả Thiếu Dương ngày một đi lên, lòng như được rót đầy mặt ngọt.

Quán trà ăn nên làm ra, phu thê Tang gia và Tang Oa Tử đều bận bịu tối mặt tối mày, chỉ riêng có Hoàng Cầm càng ngày càng lười, lúc nào cũng uể oải chẳng có tinh thần, lại hay ngây ra, gọi một cái là giật mình.

Sáng sớm hôm đó, đi gánh nước như mọi khi, Tiểu Muội hỏi:” Tẩu tử, gần đây làm sao thế, trước kia đại ca muội suốt ngày như thiếu ngủ, cầm ấm nước cũng có thể ngủ gật được, bây giờ chăm chỉ nhiệt tình rồi lại tới tẩu, rốt cuộc là làm sao?”

Hoàng Cầm cười hi hì:” Không sao, tại vì ta nhớ Tả công tử đấy thôi.”

Tiểu Muội mặt đỏ rực, đưa tay nhéo Hoàng Cầm:” Tẩu lại trêu muội rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận