Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 650: Lá thư nặng nghìn cân.

Hoa viên của Tôn gia rất rộng, bên trong đó không có mấy công trình lầu gác gì, chỉ có một tiểu viện u tĩnh, một chiếc cổng vòm không có cánh cửa, bên trong có hai căn phòng, nhà ba gian ngói đỏ gạch xanh. Vì nơi này qua xa cách, nên Tôn phu nhân cũng không thích ở đây, chỉ có Tôn Tư Mạc khi luyện đạo thuật không muốn bị quấy rầy mới vào ở, giờ nhường hẳn cho Tả gia rồi.

Từ tiểu viện này rẽ phải, đi qua con đường nhỏ thấy hồ nước, giữa hồ là chòi nghỉ. Còn lại thì hết rồi, không còn gì ngoài cây cối và hoa cỏ, giả sơn quái thạch, cùng với cả từng bức tường cao vút chắn hết mọi tầm nhìn, những bức tường này không nối liên nhau mà thành từng đoạn ngắn một, nhấp nhô kỳ quái. Tuy không hiểu lắm về cách bài bố hoa viên hay phong thủy, nhưng Thiếu Dương đủ đánh giá, cái hoa viên này chẳng ra cái thể loại gì.

Tới phòng bệnh của Chân Quyền, lao đầu hông dắt đao cùng hai ngục tốt đứng canh, ngoài ra còn có thị vệ đeo đao, nghe nói là do hoàng đế phái tới, Tả Thiếu Dương yên tâm hơn nhiều, điều này chứng tỏ hoàng đế đã chú ý tới việc này, Đỗ Yểm không dám lừa bừa làm bậy nữa.

Chỉ cần đợi thêm một thời gian thôi, bệnh của Đỗ Yêm tái phát từ lúc y lên núi hái thuốc cho Bành Bính rồi, vài ngày nữa hết đợt thuốc đầu sẽ phải khám lại, điều chỉnh thuốc, không có thuốc của y, dù Đỗ Yêm uống theo đơn cũ cũng không cầm cự được bao lâu.

Trên đời này chỉ có ba người chữa được bệnh của Đỗ Yêm, đó là Tả Thiếu Dương và huynh đệ Chân Quyền, ông ta lại biến cả ba thành kẻ thù, đúng là trời muốn hại ông ta.

Tả Thiếu Dương vào phòng, Chân Quyền đang nằm trên giường nói chuyện với Tôn Tư Mạc, thấy y tới mỉm cười:" Hiền đệ tới rồi!"

Tôn Tư Mạc và huynh đệ Chân thị cũng gọi nhau là huynh đệ, Chân Quyền hơn Tôn Tư Mạc một tuổi, đáng lẽ ra bối phận cao hơn Tả Thiếu Dương không biết bao nhiêu mà kể, nhưng ai bảo y là sư đệ của Tôn Tư Mạc, huống hồ lại còn cứu mạng mình, lòng cảm kích lắm.

Đứng bên cạnh Chân Quyền còn có con cháu Chân gia, cùng đám đồ tử đồ tôn của Tôn Tư Mạc đến xem sư phụ khám bệnh, thế là một tràng "thúc phụ", "sư thúc", "thúc tổ phụ", " tiểu sư thúc tổ" loạn cả lên, làm Tả Thiếu Dương nghe loạn óc. Tất nhiên là không cách nào chào lại rồi, đành gật đầu một cái cho qua.

Chỉ có Chân Dao là không gọi, nàng nhún eo thi lễ thôi, chứ bảo nàng gọi Tả Thiếu Dương là tằng tổ thúc phụ thì làm sao nàng gọi được.

Lập tức có đệ tử nhanh nhẹn mang ghế tới, Tả Thiếu Dương ngồi xuống, hỏi sơ qua tình hình của Chân Quyền cùng bắt mạch. Chân gia là thế gia hành y, bản thân Chân Quyền là danh y một đời, không phải chỉ có hư danh, sức khỏe Chân Quyền tiến triển tốt.

" Nghe Tôn huynh nói, đệ và lão thất phu Đỗ Yêm đó trở mặt rồi sao? Tên gian tặc đó tới lúc người người rời xa rồi, sớm muộn chết không tử tế đâu." Chân Quyền nói với giọng phẫn hận:

Tả Thiếu Dương trước mặt đám đệ tử không muốn nói chuyện này, chẩn mạch xong, giống Chân Dao, bảo y thoải mái gọi ông già tuổi làm gia gia mình là huynh đệ, khó mở lời, nên chẳng đổi cách xưng hô:" Lão gia tử cũng là thần y, biết tự điều dưỡng ra sao, không cần ta nhiều lời. Cứ tĩnh dưỡng cho tốt, ta ở hậu viện, cần gì cứ gọi."

Trò chuyện thêm vài câu, Tả Thiếu Dương cáo từ cùng Tôn Tư Mạc rời phòng, đi tới cửa hậu viện thì đám đồ tử đồ tôn dừng lại không dám tùy ý tiến vào hoa viên, Tôn Thủ Nhiên và Tôn Thủ Hành trao đổi ánh mắt khẽ ho một tiếng, thế là có mấy tên chạy tới chắn đường Tả Thiếu Dương cười lấy lòng.

" Sư phụ, sư thúc, bọn đệ tử có vài chỗ không hiểu ở đạo thuật và y thuật, muốn xin sư thúc chỉ điểm, không biết có được không?"

Tôn Tư Mạc dừng bước, tỏ ra không hài lòng:" Làm cái gì thế, chuyện hôm qua ta còn chưa nói, các ngươi lại tiếp tục muốn giở trò đấy hả? Các ngươi không hiểu giờ là thời điểm nào sao?"

Tôn Thủ Nhiên và Tôn Thủ Thành vội vàng lắc đầu quầy quậy, hai chòm râu trắng lay động, hai đôi tay gầy khô như vỏ thông xua liên hồi, khổ hai ông già tuổi đã cao còn bị cha mắt tới sợ tái mặt:" Không, không ạ, bọn con nào dám bất kính, chỉ muốn thỉnh giáo sư thúc, mong được sư thúc chủ điểm thôi."

Tả Thiếu Dương nhìn ra được lần này bọn họ thực sự muốn thỉnh giáo, nếu nói tới y thuật, y không ngại, nhưng nói tới đạo thuật thì ngay cả Phản hư thổ nạp công còn chưa luyện được mấy ngày, cái khác khỏi phải nói, mù tịt luôn, mở mồm ra là lộ tẩy hết, chút uy tín mới gây dựng cũng mất sạch. Với lại giờ y có cả đống chuyện phải lo, đâu rảnh đối phó với họ:" Các ngươi thành tâm thỉnh giáo, theo lý mà nói sư thúc không nên từ chối, nhưng hiện giờ phải tập trung tinh lực trị thương cho Chân lão gia tử, ông ấy vẫn còn đang trong thời kỳ nguy hiểm. Nên đợi qua thời gian nữa ta rảnh rồi, sẽ chỉ điểm các ngươi."

Đám đồ tử đồ tôn không nghi ngờ gì, liên tục chắp tay tạ ơn.

Tả Thiếu Dương theo Tôn Tư Mạc đi vào hậu viện, xuyên qua cơ quan trùng trùng, lối đi quanh co làm người ta chóng mặt, cuối cùng cũng tới tiểu viện.

Tôn Tư Mạc là ngươi hiểu hơn ai hết tình cảnh của Tả Thiếu Dương bây giờ, vuốt râu hỏi:" Thế nào, có muốn học chút đạo thuật không? Đằng nào thời gian tới ngươi từ quan ở nhà, cũng chẳng có việc gì để làm hết, nhàn cư vi bất thiện, nên kiếm chút việc gì để làm chứ?"

Tả Thiếu Dương nghĩ cũng phải, ít nhất học cái gì đó đối phó với cái đám kia:" Sư huynh chỉ bảo."

" Được, ta có cuốn sách, đưa cho ngươi xem, ngươi thong thả mà đọc trước đi, mỗi ngày buổi sáng chúng ta luyện Phản hư thổ nạp công xong, ta lại bỏ ra một canh giờ để dạy ngươi đạo thuật khác."

" Đa tạ sư huynh."

Sau đó Tôn Tư Mạc sai người mang sách tới, Tả Thiếu Dương thì lập tức viết thư từ chức, viết bức thư này với y mà nói nặng tựa ngàn cân, không quên hình ảnh của cha lúc mới hay tin tham gia khoa cử, chỉ thế khiến ông mừng phát khóc rồi. Nghĩ tới cha vừa về quê không lâu, tự hào khoe với láng giềng mình đỗ đạt thế nào, niềm vui chưa kéo dài bao lâu hay tin y từ chức, rồi ủ rủ trở về, không biết cha thất vọng thế nào.

Mẹ với tỷ tỷ chỉ cần thấy y bình yên là đủ, chứ cha rất coi trọng chuyện này, e là không chịu nổi.

Lại nhớ lúc ôn thi, lãng giềng xung quanh hết lòng giữ khu phố yên ắng sợ ảnh hưởng khi thi thê nào.

Tả Thiếu Dương không cách nào viết lá thư này được.

Ngẩng đầu lên nhìn Kiều Xảo Nhi ngoan ngoãn ngồi bên Bạch Chỉ Hàn học thêu thùa, rõ ràng các nàng chỉ muốn tỏ ra bình thường để tránh y lo lắng thôi, đột nhiên chuyển nhà trong đêm, tới nơi xa lạ lại còn không thể tùy tiện ra vào, sao có thể bình thường được. Chỉ từ việc trong nhà yên tĩnh hẳn là thấy rồi.

Bi Vàng dậy rồi, chạy tới bò từ vai bên này tới vai kia của Tả Thiếu Dương, có vẻ kích động lắm, rõ ràng cả nhà chỉ nó là vui thôi.

Tả Thiếu Dương hít sâu một hơi, thư này vẫn cần phải viết, y viết một lèo xong xuôi nhờ Chân Đoan tử mang tới Y quán Đông nam giao cho Liêu y giám. Y chỉ là viên quan cửu phẩm bé tới không bé hơn được nữa, cho nên chuyện từ chức rất đơn giản.

Còn lý do, Đỗ gia cho y một lý do tốt, cứ nói là do bản thân trị bệnh chết người, cảm thấy không xứng đáng với chức vị này nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận