Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 526: Liên tục hủy hôn. (2)

Lý tiểu thư rất xinh đẹp, nếu phải so sánh thì còn hơn cả Tiểu Muội, tính cách thì khoáng đạt tự nhiên, nói chuyện hóm hỉnh, còn tinh mắt nhận ra Bạch Chỉ Hàn là nữ, không khó đoán được là một trong số hồng nhan tri kỷ của Tả Thiếu Dương, chủ động bắt chuyện, vô cùng hòa hợp.

Phía Lý gia càng không phải nói, Lý lão gia có bệnh phong thấp lâu năm, tương tự Chúc Dược Quỹ, Tả Thiếu Dương cam đoan chỉ cần dùng thuốc của y đều đặn, sẽ trị hết bệnh.

Cả hai bên đều hài lòng, song tất nhiên nhà gái bao giờ cũng phải giữ chút ý tứ, không đồng ý ngay, hai ngày sau bà mai tới Lý gia đã đồng ý, vậy là quy trình hôn lễ tiến hành nhanh chóng, hợp bát tự, bà mai vui mừng nói "thiên địa tuyệt phối", hai nhà đều hoan hỉ.

Tiếp đó không gấp được nữa, vì phải rước dâu về Hợp Châu, theo quy củ, không chỉ chọn ngày lành, phía nữ còn chọn người hộ tống khuê nữ tới nhà nam, còn phải chuẩn bị của hồi môn.

Không ngờ Tả Quý đang thuê người chuẩn bị xe, chuẩn bị kiệu thì phu thê Lý gia hốt hoảng chạy tới khách sạn, khóc lóc xin hủy hôn, làm Tả Quý tức tới suýt hộc máu, túm ngay lấy cổ Lý lão gia chất vấn, còn dọa cáo quan.

Lý gia biết mình đuối lý, không nói nguyên nhân, không đù đẩy trách nhiệm, chỉ một mực dập đầu xin lỗi, còn muốn trả 20 lượng bạc bồi thường.

Tả Thiếu Dương khuyên nhủ mãi Tả Quý mới chịu thôi, mặt tím tái ném 20 lượng bạc vào mặt họ, chửi mắng phu thê Lý gia vô sỉ, không giữ chữ tín. Phu thê Lý gia tạ tội, khóc khóc mếu mếu bỏ đi.

Bảo chưởng quầy và bà mai biết tin cũng chạy tới khuyên nhủ, Tả Quý tức tới mắc bệnh nhẹ, không nghiêm trọng lắm, song cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, chuyện mai mối tạm thời hoãn lại.

Bạch Chỉ Hàn nhận ra chuyện này không bình thường chút nào:” Thiếu gia, rốt cuộc là kẻ nào cố ý phá nhà ta?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu, y cũng không có chút manh mối nào, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, hai nhà kia lại không chịu nói ra nguyên nhân.

Hôm đó Cù lão thái thái tới chơi hỏi thăm tình hình, biết Tả gia hai lần hủy hôn thì tức giận không thôi, khuyên nhủ Tả Quý không nóng vội, trượng phu bà đang dò hỏi ý một nhà rất tốt, chắc nay mai sẽ có tin, sau đó nói chuyện Cù lão thái gia rất thuận lợi, muốn mua nhà để ở lâu dài, muốn Tả Thiếu Dương đi tìm nhà cùng.

Tả Quý ở lại khách sạn nghỉ ngơi, điếm tiểu nhị lên báo, có khách tới thăm, tự xưng là Kiều gia.

Tả Quý rất kinh ngạc, Kiều gia nào? Chẳng lẽ là Kiều gia từng ở Hợp Châu, sau đó chạy tới kinh thành? Nghĩ tới đó Tả Quý tức không chỗ phát tiết, thời gian qua vốn bị Cao gia, Lý gia thủy hôn làm phát bệnh rồi, giờ Kiều gia cũng mò tới, chẳng lẽ ông trời muốn mình tức chết mới cam lòng?

Có mà Kiều gia không biết mình tới kinh thành, có lẽ không phải nhà họ, nghĩ một lúc Tả Quý vẫn quyết định xuống lầu gặp. Tới phòng khách mở cửa ra, nhìn thấy sáu bảy người chính là phu thê Kiều gia, Kiều Xảo Nhi, hai nô bộc không nhớ tên, cùng với nam tử mặc quan bào.

Kiều lão gia thấy Tả Quý thì vui mừng đi tới thi lễ:” Tả huynh, chẳng ngờ chúng ta lại hội ngộ ở kinh thành, sao lên kinh lại không nói một tiếng nào?”

“ Không dám.” Tả Quý lạnh lùng đáp:” Lão hủ sao dám leo cao làm huynh đệ của Kiều lão gia, các vị tới đây có việc gì, nói ngắn gọn cho, lão hủ bận lắm.”

Kiều Xảo Nhi hết sức ngạc nhiên thế này không giống Tả Quý mà nàng biết, vốn định tươi cười chào hỏi, tình hình này chỉ lặng lẽ thi lễ im lặng đứng lùi ra sau.

Kiều lão gia thì hiểu rất rõ vì sao Tả Quỹ xưa nay hiền lành nhân hậu lại thái độ gay gắt như vậy, mặt đỏ gay, nhưng vẫn gượng cười nói:” Tả huynh tới kinh thành mà không nói một tiếng, nhà chúng tôi hôm nay mới tình cờ biết tin, tha hương ngộ cố nhân mà, hãy để tiểu đệ làm trọn tình địa chủ ...”

“ Miễn, miễn.” Tả Quý giơ tay cắt ngang, nhìn Kiều Xảo Nhi nhu thuận xinh đẹp ngồi đó, nhớ lại chuyện cũ, lửa giận âm ỉ trong lòng thời gian qua bùng cháy, càng nói càng kích động:” Lão hủ không cần cái tình nghĩa đồng hương giả dối đó, trước kia nhà ta dù đói tới phù cả người, vẫn chia lương thực cho nhà các ngươi ăn, nuôi sống ba người nhà các ngươi. Nhi tử ta còn vi khuê nữ của ông, đi hái thuốc thiếu chút nữa không quay về.”

“ Còn ông thì hay rồi, nạn đói vừa qua đi, lập tức hủy hôn qua cầu rút ván, đề nghị lấy ruộng trả nợ. Tả gia ta nếu tham tiền tài, số lương thực cho nhà các ngươi ăn, đưa cho nhà khác đổi lại gấp mười số ruộng đó! Đời này ta hận nhất là thứ tiểu nhân vô tín vô nghĩa, tráo trở vô sỉ, chúng ta không còn gì để nói với nhau hết! Cáo từ.”

Nói xong phất tay bỏ đi.

“ Bá phụ xin dừng bước.” Nam tử mặc quan bào đi nhanh tới bên cạnh Tả Quý, vài dài:

Tả Quý thấy người này mặc quan bào, mặt như bàn là sắt, không giận tự có uy, nên tuy thấy hắn đi cùng Kiều gia, cũng cố nén giận chắp tay:” Đại nhân có gì muốn nói?”

Sợ Tả Quý bỏ đi, Kiều Quan nói nhanh:” Không dám, tiểu chất Kiều Quan, xá muội là Xảo Nhi, thời gian trước được lệnh lang chữa thương, giữ lại được cái chân, chỉ là giờ bệnh cũ tái phát, không đâu chữa trị được, nên quay về Hợp Châu. Về tới nơi mới biết bá phụ đã lên kinh thành, không ngờ đi sượt qua vai mà không hay, vội ngay trong đêm quay lại kinh thành, nghe ngóng khắp nơi mới tìm được tới đây, xin bá phụ ra tay cữu chữa cho xá muội.”

Tả Quý giờ phát hiện bên cạnh Kiều Xảo Nhi đặt một cái nạng, mặt mày xanh xao bệnh tật, không ngờ lại ngửa mặt lên trời cười dài:” Còn dám nói tình nghĩa đồng hương, ta đã nói mà cái thứ bội tín làm gì có tình nghĩa mà tìm tới, còn vờ vờ vịt vịt, té ra là cần nhờ tới người ta, ông trời có mắt đấy! Báo ứng!”

Nói xong kệ Kiệu Quan gọi liên hồi, cười dài bỏ đi.

“ Đã hủy hôn giờ còn mặt dày nhờ người ta giúp đỡ.”

“ Làm chuyện bất tín bội nghĩa còn dám chường mặt tới trước mặt người ta cười nói như không có gì, loại người này đáng đưa lên quan mới phải.”

Xung quanh không ít người chẳng ngại ngần ném về phía Kiều gia những ánh mắt bất thiện và lời nói cay nghiệt.

“ Lão thất phu Tả Quý, lão thất phu Tả Quý ...” Kiều lão gia giận tới toàn thân run rẩy:

Thực ra chuyện hủy hôn kia thì Tả Quý giận chút rồi quên, từ lâu không để trong lòng, đằng nào nhi tử cũng không đồng ý, chỉ là Kiều lão gia lúc đó hơi nóng vội, giải quyết không khéo léo thôi. Bây giờ lại thêm liên tiếp hai lần bị hủy hôn, chuyện xưa mới như đổ dầu vào lửa, trút hết giận lên người Kiều gia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận